Đang tải công cụ t́m kiếm...



|
|
|
|
| HƯỚNG DẪN 4RUM | FANPAGE DIỄN ĐÀN | |
|---|---|---|
|
- Hướng dẫn post nhạc lên diễn đàn - Hướng dẫn post video từ youtube - Hướng dẫn up ảnh lên diễn đàn - Hướng dẫn chỉnh sửa profile Liên kết: -Làm bằng ô tô rẻ nhất VN: hocbangoto.net -Tư vấn & hỗ trợ đầu tư tài chính: babfx.com
|
||

Đang cập nhật bài viết mới, bạn chờ chút nhé...
Nếu đợi lâu hăy xem bài viết mới TẠI ĐÂY
Nếu đợi lâu hăy xem bài viết mới TẠI ĐÂY
| Chào mừng bạn đă đến với câu lạc bộ tiêu, sáo Việt Nam Ở đây, các bạn có thể học hỏi, trao đổi kinh nghiệm về các kỹ thuật chơi sáo, tiêu và các loại nhạc cụ khác với thành viên trong cả nước. Bạn c̣n có thể tham gia các buổi offline thú vị, giúp bạn hiểu rơ và thêm yêu thích loại nhạc cụ phổ biến này Nếu chưa tạo tài khoản, hăy ĐĂNG KƯ để có thể sử dụng đầy đủ các chức năng của diễn đàn: ![]() Nếu quên mật khẩu bạn click VÀO ĐÂY, mật khẩu sẽ gửi vào email của bạn Nếu bạn đă có tài khoản, hăy đăng nhập vào tài khoản của ḿnh! |
| [Truyện]Nước mắt của mẹ! | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: 01/09/2012 - 07:48 pm (810 Views) | |
| TieuPhi | 01/09/2012 - 07:48 pm Post #1 |
|
Đại tướng
|
Tôi sinh ra trong một gia đ́nh có bốn anh chị em. Tuy khó khăn về vật chất nhưng chưa bao giờ chúng tôi cảm thấy thiếu thốn t́nh thương phụ mẫu. Điều đó làm tôi cảm thấy ḿnh may mắn hơn nhiều đứa trẻ khác trên cơi đời này. Ai cũng có mẹ, cũng có quyền được mẹ yêu thương, được tự hào về người mẹ của ḿnh. Tôi cũng vậy. Mẹ của tôi tuy không được bằng cấp bài bản, công việc ổn định như những người phụ nữ khác nhưng cái cách bà ấy lam lũ, xoay xở với cuộc sống để lo cho bốn anh chị em chúng tôi nên người là cả một niềm tự hào mà tôi chẳng thể nào bỏ quên dù một giây, một phút. Con dẫu mang h́nh tướng nào th́ vẫn chỉ bắt đầu bằng cái h́nh hài ngày xưa mẹ tặng mà thôi Mẹ tôi làm nghề bán rau và một số công việc vặt vănh khác ở chợ chiều. Thời gian trong ngày dường như mẹ dành hết cho gánh rau quả nhỏ và công việc chợ. Chưa một lần mẹ cầm tay tôi nắn nót rèn chữ, mẹ sợ đôi bàn tay run run sẽ làm những nét chữ đầu đời của đứa con bị nguệch ngoạc, lệch hàng lối như chữ của ḿnh. Mẹ cũng không thể giảng giúp chúng tôi những bài toán, câu thơ nâng cao. Nhưng điều mà mẹ luôn răn dạy chúng tôi hàng ngày, đó là bài học về sự nhẫn nhịn và sống thật với bản thân, sống đúng đạo làm người. Ngày đó, tôi mới học lớp hai. Bạn bè tôi mỗi buổi lên lớp thường khoe những món đồ chơi mới được bố mẹ tậu cho, hay rôm rả ngồi kể về những buổi chiều cuối tuần được chở đi chơi công viên, đi biển. C̣n với tôi, những món đồ chơi ấy được thay thế bằng những chậu cây nhỏ tôi tự kiếm trồng trong khoảng sân eo hẹp trước nhà. Tôi không mong sẽ thu được quả ngọt hay hoa thơm mà chỉ ngô nghê với mong ước những chậu cây này lớn lên sẽ tỏa tán lá rộng ôm ấp ngôi nhà nhỏ bé của tôi qua những trận mưa giông, để mẹ tôi không phải tất tưởi từ chợ trở về nhà, phụ bố tôi đối phó với những vết sẹo khổng lồ hằn trên lớp ngói đă cũ mỗi khi mùa mưa băo miền Trung kéo về. Ngày nọ, mẹ tôi đi bán ở chợ về, nh́n dáng mẹ liêu xiêu dắt chiếc xe đạp chở những bao tải nặng lên dốc nhà, tôi chẳng những không phụ mẹ một tay mà c̣n mải mê với chậu cây mới vun. Mẹ tôi mệt nhọc, hạ chân chống xe rồi vô t́nh đạp vỡ những chậu cây nhỏ dưới đất. Nh́n những người bạn bé nhỏ của ḿnh nằm ngổn ngang , tôi ̣a khóc, nằm dăy ra giữa sân. Chẳng hiểu lúc đó, bản tính nào khiến tôi khóc mếu máo, vừa giận dữ, vừa đập đổ hết những chậu cây c̣n lại – những món đồ chơi mà tôi đă nâng niu, ra sức vun trồng hằng ngày, miệng không ngừng trách móc mẹ ḿnh. Đôi mắt của thằng bé bảy tuổi lúc ấy nḥa đi v́ nước mắt giận hờn mà không nh́n thấy người mẹ ḿnh đang đứng lặng đi, khuôn mặt vừa buồn vừa sững sốt. Để tôi khóc lóc, trách móc chán chê, mẹ tôi đưa tay chấm những giọt lấm tấm trên mặt bỏ vào nhà, không buồn nói một lời nào. Sau lần đó, tôi biết đó là lần đầu tiên tôi thấy mẹ khóc. Biết ḿnh có lỗi nhưng cái thơ dại, bướng bỉnh trẻ thơ đă không cho phép tôi mở lời xin lỗi mẹ, và rồi tôi cứ im lặng, lầm ĺ cho qua chuyện. Kể từ dạo đó, ngày rằm hay những tối cuối tuần, mẹ hay dắt chị em tôi qua chùa chơi và nghe thuyết pháp, kinh kệ. Ban đầu khi chưa quen, tôi buồn ngủ, hay quấy mẹ đ̣i mẹ dẫn về. Sau mỗi buổi nghe pháp như vậy, cứ mỗi tối trước khi đi ngủ, mẹ lại hỏi tôi: “Hôm nay ở chùa con đă nghe kể chuyện ǵ, con học được những ǵ?” và cứ thế hằng đêm, mẹ đưa tôi vào giấc ngủ bởi những câu chuyện, những bài thơ, bài kệ mà mẹ nghe được ở chùa. Tôi bắt đầu thích đi chùa với mẹ, thích thú những câu chuyện kể về đạo hạnh của Đức Phật, với những bài thơ, bài kinh kệ mà tôi thấy thật gần gũi với cuộc sống bé nhỏ của ḿnh. Nhưng hơn hết là v́ khi tôi vui th́ tôi cũng thấy niềm vui trong mắt mẹ. Tuy có thể mẹ không cùng chúng tôi giải toán, viết văn nhưng mẹ mượn những giờ phút ở cửa chùa để tịnh tâm cuối tuần và uốn nắn chúng tôi bằng những bài học đạo đức, bài học làm người. Năm lên 10 tuổi, tôi xuất gia. Chùa tôi ở cách xa nhà lắm nhưng cuối tuần mẹ vẫn cứ tranh thủ chiều tối bán buôn xong lại qua thăm tôi. Một lần, tôi tặng mẹ chiếc áo tràng để mẹ mặc đi chùa, cầm chiếc áo tôi tặng trên tay, mẹ lặng im, không nói ǵ và đây là lần thứ hai tôi thấy mẹ đưa tay chấm những giọt lấm tấm trên mặt, nhưng có lẽ tâm trạng mẹ lúc này khác với lần trước và tôi lại giữ im lặng mà chẳng nói được thêm lời nào. C̣n nhớ một buổi chiều mưa cùng sư phụ ra chợ mua hoa về làm Phật sự, nh́n trong thấp thoáng bóng mưa rả rích, tôi thấy mẹ vẫn ngồi ở góc chợ, dưới chân là tấm bạt nhỏ với những bông hoa đă chực tàn và vài bó rau, quả cà, trái ớt nhỏ. Trời vẫn cứ mưa, c̣n ḷng tôi th́ đang có băo. Tuy bây giờ không được ở bên mẹ thường xuyên nhưng tôi vẫn chưa bao giờ quên giọng nói, tiếng cười, đôi bàn tay run run và cả những bài học tuổi thơ bên mẹ ngày cuối tuần nữa. Bởi những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt đó lại là nền tảng cho cuộc sống của tôi bây giờ. Chợt nhớ đến lời dạy của Đức Phật trong kinh báo hiếu cha mẹ mà tôi được nghe thưở nhỏ: Ví có người v́ ơn dưỡng dục Tự treo ḿnh cúng Phật thế đèn Cứ treo như vậy trọn năm Trải trăm ngàn kiếp ân thâm chưa đền. Edited by TieuPhi, 01/09/2012 - 08:06 pm.
|
|
Đâu là bến Giác bờ mê ? Sóng to c̣n đó năo nề gian truân. | |
![]() |
|
My life
|
01/09/2012 - 07:56 pm Post #2 |
![]()
Administrator
![]()
|
a phi viết bài dự thi à hay viết thường chia sẻ cảm xúc vậy |
MY CHANNEL ON YOUTUBE...CLICK HERE
| |
![]() |
|
| cau_be_chan_trau | 01/09/2012 - 08:35 pm Post #3 |
|
pháp ma thiên tướng
|
thật hay copy cho zui thế bác |
| |
![]() |
|
Linh San
|
08/09/2012 - 09:07 am Post #4 |
|
Linh San
|
Thật cảm động nhưng sao chủ pic không đưa vào mục dự thi mà lại đưa vào buôn dưa lê ??? |
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Linh San ![]() ![]() | |
![]() |
|
| Happy World | 12/09/2012 - 06:03 pm Post #5 |
|
Thiếu tướng
|
hay |
![]() |
|
| Happy World | 12/09/2012 - 06:03 pm Post #6 |
|
Thiếu tướng
|
like cho bác |
![]() |
|
| « Previous Topic · (¯`°•.¸¯`°•† Buôn dưa lê †•°´¯¸.•°´¯) · Next Topic » |
| Theme: Tieusao.com | Track Topic · E-mail Topic |
2:30 PM Jul 11
|












2:30 PM Jul 11