Đang tải công cụ t́m kiếm...



|
|
|
|
| HƯỚNG DẪN 4RUM | FANPAGE DIỄN ĐÀN | |
|---|---|---|
|
- Hướng dẫn post nhạc lên diễn đàn - Hướng dẫn post video từ youtube - Hướng dẫn up ảnh lên diễn đàn - Hướng dẫn chỉnh sửa profile Liên kết: -Làm bằng ô tô rẻ nhất VN: hocbangoto.net -Tư vấn & hỗ trợ đầu tư tài chính: babfx.com
|
||

Đang cập nhật bài viết mới, bạn chờ chút nhé...
Nếu đợi lâu hăy xem bài viết mới TẠI ĐÂY
Nếu đợi lâu hăy xem bài viết mới TẠI ĐÂY
| Chào mừng bạn đă đến với câu lạc bộ tiêu, sáo Việt Nam Ở đây, các bạn có thể học hỏi, trao đổi kinh nghiệm về các kỹ thuật chơi sáo, tiêu và các loại nhạc cụ khác với thành viên trong cả nước. Bạn c̣n có thể tham gia các buổi offline thú vị, giúp bạn hiểu rơ và thêm yêu thích loại nhạc cụ phổ biến này Nếu chưa tạo tài khoản, hăy ĐĂNG KƯ để có thể sử dụng đầy đủ các chức năng của diễn đàn: ![]() Nếu quên mật khẩu bạn click VÀO ĐÂY, mật khẩu sẽ gửi vào email của bạn Nếu bạn đă có tài khoản, hăy đăng nhập vào tài khoản của ḿnh! |
| Say nắng với gia sư của em trai | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: 12/07/2012 - 07:42 pm (38,752 Views) | |
| tunhankimqui | 03/09/2012 - 01:32 pm Post #341 |
Binh nhất
|
Update ngày 26/08/2012: chủ nhật, ngày thứ 28 yêu nhau Nói về tối hôm qua, cái tối mà trời mưa tối mắt tối mũi và ông trời như trút tất cả giận hờn của ông vào mặt đất, cả ông trời c̣n tuôn mưa để trút giận, vậy cớ sao phải bắt em ḱm nén không phải khóc, dù uất ức trong em chất cao ngất. Đau khổ và oan tức. Em gia sư của ḿnh biết đ̣i ai, ai sẽ trả lại. Sinh ra đă ko may mắn rồi cuộc đời xô đẩy, ḿnh đặt ḿnh vào trong hoàn cảnh em gia sư, và chính ḿnh cũng ko biết ḿnh sẽ ra sao nếu là em gia sư. Em chở ḿnh về nhà, dặn ḿnh đứng đợi xíu rồi em chạy xe đi đâu đó ḿnh không rơ, em chạy nhanh nên ḿnh ko kịp hỏi, ḿnh đứng trên bậc đợi em, vẫn c̣n mặc nguyên cái áo mưa. Ḿnh cứ như người thẫn thờ, cứ nghĩ và thấy thương em tới ứa nước mắt. Trời ngớt mưa hẳn, ko ầm ĩ như lúc năy, chắc ông trời cũng thấy mệt rồi. Ḿnh đợi khoảng 10p th́ em gia sư chạy vào, em đưa cho ḿnh 2 cái bánh pappa roti, ḿnh cầm 2 cái bánh c̣n nóng hổi trên tay mà ngạc nhiên - ‘lúc năy mới ăn xíu là về rồi, anh mang vào nhà ăn đi, mà tắm liền nha coi bệnh đó’, lời em nói cẩn thận, ḿnh ngạc nhiên rồi xúc động. Ḿnh chẳng làm ǵ được cho em trong khi em th́ làm quá nhiều thứ cho ḿnh - ‘em về nhanh đi, về gọi cho anh’, ḿnh nói nhanh, ḿnh biết ko nên để nước mắt rơi nhưng ḿnh có cảm giác xót trong tim, ko ḱm nổi, ḿnh ráng ḱm vào. Đợi em chạy đi mất, nước mắt ḿnh nuốt vào trong, đau đến đấm ngực dậm chân. Ḿnh nh́n thấy dáng em đi khuất, em chạy xe nhanh, nước bắn tung tóe, trời gió thổi cùng mưa, tạo nên cái không khí lạnh buốt. Ḿnh cũng đi nhanh lên nhà với cái áo mưa luôn Vào tới nhà th́ mẹ ḿnh ngồi sẵn ở ghế ở pḥng khách, mẹ ḿnh đă thay bộ đồ xanh lơ dài, chắc trời lạnh. Ḿnh đi vào nhà, cới cái áo mưa, chào mẹ rồi vào pḥng. Ḿnh đă nh́n thấy tất cả sự quá đáng của mẹ, ḿnh cố hiểu cho mẹ,nhưng ḿnh ko tránh cảm giác buồn bực và tức giận. Ḿnh cứ nghĩ tới những lời mẹ nói mà thấy tàn nhẫn, mẹ ḿnh chắc hiểu t́nh cảnh của ḿnh, cảm giác của ḿnh lúc đó nên mẹ thôi, ko đá động, chửi bới hay khuyên nhủ ǵ ḿnh. Trong ḿnh lúc đó như con sóng ngầm, chỉ cần 1 sự tác động, nó sẽ thành sóng thần, ḿnh sẽ bùng nổ. Và mẹ để ḿnh yên. Ḿnh vào nhà tắm rồi trở ra ăn 2 cái bánh papparoti ngon lành, ḿnh ăn mà tâm trạng tệ kinh khủng. Ḿnh dự định sáng mai ḿnh sẽ tới gặp em gia sư, bọn ḿnh sẽ đi đâu đó, nơi chỉ dành cho 2 đứa, không mệt mỏi hay âu lo. “ em luôn tự hỏi nơi nào trên đời thuộc về em, sao em t́m măi cũng ko đc 1 nơi để em dung thân khi chân đă mỏi và tim th́ đau ră rời…ừ th́ anh muốn em biết, có 1 nơi chỉ thuộc về em, nó dành riêng cho em , 1 chỗ rất rộng trong tim anh, chỉ là em có muốn cho bản thân cơ hội nh́n thấy nó ko?” …. Sáng ḿnh cố gắng hẹn h vào lúc 3h30, ḿnh sẽ nhắn tin cho em trước khi em tỉnh dậy và nhắn tin cho ḿnh. Ngủ qua 1 đêm, ḿnh vẫn hi vọng những thứ ḿnh thấy, ḿnh nghe và những thứ em phải chịu đựng hôm qua chỉ là giấc mơ thôi. 3h30: mặt trời c̣n ngủ và trời tối đen như mực. Ḿnh lấy điện thoại nhắn tin cho em gia sư của ḿnh: “em đang ngủ, hi vọng là em ngủ ngon. Anh có nhiều thứ muốn nói với em lắm, nhưng anh ko giỏi ăn nói và cũng chẳng biết nói ntn. Anh yêu em và em v́ t́nh yêu đó mà cùng anh trải qua mọi chuyện. Nếu có 1000 điều ước th́ anh cũng chỉ xi giữ lại 1 điều, là em ở bên anh măi măi dù như thế nào. Ngủ ngoan nhé my love”, ḿnh nhắn tin thật nhanh, biết là sến nhưng thỉnh thoảng cần sến để nói những thứ trong tâm đang nghĩ. Nhắn xong tin nhắn ḿnh nằm đó, nh́n qua cửa sổ th́ chỉ 1 màu đen đặc, trời đă tạnh mưa nhưng cái hơi lạnh của nước vẫn c̣n nhiều lắm. Ḿnh cứ nằm nh́n ra màn đêm đen cho tới 4h30 : “dậy đi, ngủ như heo, xlavtc”, tin nhắn của em gia sư, tin nhắn hôm nay khác mọi ngày là nó có đoạn code phía sau, ḿnh chẳng hiểu ǵ. - ‘anh dậy lâu rồi, em đúng giờ ghê, xlavtc là ǵ?’, ḿnh nhắn tin cho em, ḿnh tạm quên những thứ lằng nhằng đang bủa vây ḿnh và em nhỏ bé. - ‘ư, em bùn ngủ nên bấm bậy đó, anh thức chi vậy?’, em hỏi ḿnh,ḿnh tin cái ḍng code đó mang nghĩa ǵ chứ ko đơn thuần là nhắn lung tung - ‘anh nhớ em, nên lát anh qua gặp em’, ḿnh nhắn lại liền, tâm trạng ḿnh th́ lo lắng ko biết em sao rồi. Ḿnh muốn nghe giọng em. Nghĩ là làm, ḿnh gọi cho em - ‘alo’, ḿnh nghe giọng em khàn trầm phía bên kia, có cảm giác ko ổn. Ḿnh nghe cả tiếng em thở trong điện thoại, tiếng thở nặng nề phả vào cái tĩnh mịch của sáng sớm khi sương mù đang giăng lối - ‘em bệnh àh?’, ḿnh hỏi, ḿnh lo lắng chắc em bị cảm lạnh, hôm qua em mặc váy ngắn rồi trời th́ mưa tầm tă làm em ướt hết - ‘chắc vậy, em thấy mệt ră rời’, em nói nghe nhỏ như tiếng thủ thỉ , giọng nghe mệt hẳn. Ḿnh chỉ đợi tới 5h, khi ông xe ôm quen ra chạy th́ ḿnh sẽ chạy qua nhà em. - ‘em thấy sao, nói đi anh đi mua thuốc’, ḿnh hỏi khẩn trương - ‘đau họng, nóng lạnh, khó chịu, nhức đầu và đau tim, haha’, giọng em nói kiểu đùa vui, chắc mệt lắm rồi đây. Ḿnh nghe mà thấy xót hết ruột gan. Không biết có ai trong nhà đó biết em đang bệnh ko? - ‘lát anh qua nha, mà mệt th́ giờ ngủ đi, khi anh qua anh gọi’, ḿnh nói, em mệt thế sao c̣n phải dậy giờ đó, thói quen hay ám ảnh day dứt? - ‘qua làm chi, giờ em đi nấu cháo ăn là khỏe àh’, em nói chậm chạp trong điện thoại, cố gắng thêm giọng cười mệt nhoài nữa - ‘không nói nữa, lát anh mua mang cháo cho, ngủ đi, ko ngủ đừng trách anh’, ḿnh nói kiên quyết, em rất ngang bướng và ḿnh th́ phải ngang bước gấp bội th́ mới thắng em được - ‘dạ, anh 2’, em nói rồi cúp máy , ko quên cười trong điện thoại. cố tỏ ra vui vẻ làm ǵ, đồ ngốc kinh niên. Ḿnh đợi em cúp máy rồi ḿnh đứng dậy đi đánh răng. … Ḿnh ra ngoài nhà bếp nấu cháo, ḿnh th́ biết nấu ăn sơ sơ, ko ngon nhưng chắc ăn không đến nỗi, ḿnh biết nấu ăn từ khi ba mẹ ḿnh li dị và ḿnh phải cho chuyện ăn uống cho ḿnh và mẹ. Nói là lo nhưng ḿnh chỉ thường nấu cơm, c̣n đồ ăn mẹ mua sẵn ngoài siêu thị nên ḿnh chỉ biết sơ sơ vài món. Và tất nhiên đây là lần đầu tiên ḿnh nấu cháo cho 1 ai đó. Cháo nấu cũng rất nhanh, cháo ḿnh nấu có thịt, ḿnh bằm hết miếng thịt có sẵn trong tủ lạnh cho vào nên nh́n cháo thịt giống thành thịt cháo, chúng đặc quánh lại. Nhưng ḿnh cũng cẩn thận bỏ vào cà men sau khi nếm thử mùi vị, theo ḿnh th́ ko đến nỗi ko ăn được. Chắc ăn cháo nấu bằng tấm ḷng của ḿnh, em sẽ khỏe nhanh thôi. - ‘mày nấu cháo làm ǵ?’, mẹ ḿnh hỏi khi ḿnh để cái cà men đầy cháo nóng trên bàn, mẹ ḿnh hôm nay cũng thức sớm, chắc mẹ nghe tiếng lục đục khi ḿnh nấu cháo. - ‘con nấu cho Linh, Linh bị bệnh’, ḿnh nói thẳng, sau hôm qua th́ giữa ḿnh và mẹ c̣n ǵ đâu mà phải sợ. Mẹ có thể bỏ qua ư kiến của ḿnh ko thương tiếc th́ ḿnh sẽ yêu em theo ư ḿnh, v́ theo mẹ điều đó ko đáng quan tâm nên mẹ đừng quan tâm. Mẹ ḿnh nh́n ḿnh hơi ngạc nhiên rồi chuyển sang bực bội - ‘dẹp đi, nói mày ko nghe àh’, mẹ nói to, mẹ khó chịu lắm th́ phải, chắc 1 phần tại ḿnh làm ồn. - ‘con xin lỗi’, ḿnh nói rồi cầm cái cà men bỏ vào pḥng thay đồ, ḿnh ko muốn căi nhau với mẹ v́ t́nh h́nh chỉ càng tệ hại và c̣n thằng em đang ngủ nữa. Ḿnh cũng tội nghiệp nó. Tự dưng ḿnh cầm theo cái cà men v́ ḿnh nghĩ, ḿnh để mẹ thấy mẹ nhất định đem đổ món cháo ḿnh cất công nấu. Thay đồ thật nhanh, ḿnh trở ra ngoài, mẹ ḿnh đă vào pḥng. Ḿnh hi vọng mẹ hiểu, hiểu dùm là ḿnh có nỗi khổ riêng, không phải ḿnh muốn làm trái ư mẹ mà ḿnh thật t́nh ko thể làm theo ư mẹ. Ḿnh đi xuống và ủ cái cà men cháo trong cái áo khoác, ḿnh sợ mang cháo chưa kịp tới th́ đă nguội mà nhà ḿnh ko có cái li giữ nhiệt như nhà em gia sư. Sáng sớm nay trời lạnh lắm, nên số người đi tập thể dục cũng ít hơn hẳn. Ḿnh đi ra ngoài đón xe ôm , nói cho ông xe ôm quen chỗ ḿnh muốn tới và ổng chở ḿnh tới, ông xe ôm này đă 54 tuổi, ḿnh biết thế do hôm bữa ḿnh có nói chuyện qua. Ḿnh biết ông từ trước đă khá lâu, v́ thỉnh thoảng ḿnh cùng ông uống cà phê trước, ông gọi ḿnh là cậu và xưng tôi, cái giọng nói đăc trưng của người miền tây chân chất. Ông giống em gia sư 1 điểm là rất thích cười - ‘cậu qua nhà ghệ àh?’, ông hỏi ḿnh, ḿnh có lần nói với ông về em gia sư khi uống cà phê chung - ‘dạ, bạn con bị bệnh’, ḿnh trả lời, gió lạnh và tóc của ḿnh đang cuộn vào nhau. - ‘thôi cứ cố gắng đi’, ông xe ôm nói thế. Tay vừa chạy xe vừa hút thuốc, cái lạnh buổi sáng này thích hợp với 1 điếu thuốc. Ai hút thuốc cũng biết là độc là hại là tốn tiền, nhưng họ ko màng v́ thành thói quen, v́ họ có lí do để hút và khói thuốc làm bạn của họ. Nh́n cái màn khói bay ra từ điếu thuốc của ông làm ḿnh nhớ những điếu mèo ḿnh mua cho em đêm hôm qua, những điếu mèo ướt sũng nước Con người luôn có cách cảm nhận riêng về cuộc sống và mọi thứ xung quanh. Ḿnh chẳng nói ǵ mà ông xe ôm như hiểu, dù không rơ ràng nhưng có nguyên nhân để ông khuyên ḿnh nên cố gắng . … Ông xe ôm chở ḿnh tới nơi th́ hơn 5h30 rồi, ḿnh vẫn ủ cái cà men cháo trong áo khoác, trời cũng tang tảng sáng rồi, nhà bà bán cà phê đă mở cửa và con gà màu trắng nhà bà đó gáy inh ỏi, ḿnh gọi cho em gia sư - ‘alo’, tiếng em vẫn rất mệt - ‘anh tới rùi nè, anh vào nhà nha’, ḿnh nói với em gia sư, giờ mới thấy là đường đột v́ trời c̣n sáng quá, vào nhà không tiện. - ‘anh đứng ngoài cửa đợi đi, em ra ngoài mở’, em trả lời, lúc năy đi sớm nên tiệm thuốc chưa mở cửa, ḿnh lấy mấy viên sủi ở nhà có sẵn với viên thuốc cảm cho em, để em uống tạm rồi trời sáng hơn tính tiếp. Ḿnh nghe tiếng lách cách mở cửa ở phía trong, rồi em gia sư đi ra, tóc em xơa ngang vai, mặt em hơi nhợt nhạt, em khoác chiếc áo khoác mỏng bên ngoài bộ đồ thể thao màu áo đội arsenal. Nh́n thấy ḿnh em cười , nụ cười mệt mỏi. Nh́n em thấy thương lắm, mưa đă đánh gục ngă em hay những lời cay đắng? Ḿnh cũng cười khi thấy em - ‘cháo anh nấu đó, em mang vô ăn đi,em bỏ viên sủi vào uống rồi uống thuốc luôn nha’, ḿnh nói rồi đưa đồ cho em, ḿnh định đi về luôn v́ ḿnh biết vô nhà ko tiện. - ‘cháo này ăn vào có sao ko đó?’, em nháy mắt hỏi ḿnh, vẫn cười. Bị bệnh mà không quên nghịch ngợm. - ‘ăn vào khỏe như tiên, vào nhanh đi gió không đó, đứng đó nói nhiều’, ḿnh nói với em, nh́n em muốn ôm vào ḷng quá. - ‘vào nhà đi, giờ anh tính về àh’, em gia sư nói với ḿnh, ḿnh mừng húm, ḿnh có muốn về đâu, chĩ sợ vào nhà ko tiện thôi. - ‘giờ này anh mà vào tiện ko?’, ḿnh hỏi em, ḿnh hơi lo ḿnh gây phiền cho em, v́ em ở chung với 2 người ko ưa em lắm. - ‘vào chơi chút có sao’, em nói rồi đi vào trong, ḿnh đi theo em vào nhà. Trong nhà mở cái đèn nên cũng sáng, cả căn nhà có mùi nhang trầm, mới sáng sớm đă đốt nhang. - ‘em đốt nhang àh?’, ḿnh hỏi, có mùi nhang h́nh như thấy ấm hơn. Ngày nay nhiều người mua nhang điện tử về đốt mà ko hiểu cây nhang là kết nối giữa người âm và dương, khói nhang trầm mặc như người thân đang trở về. - ‘mẹ em đốt’, em nói rồi rót li nước cho ḿnh, ḿnh liền lấy li nước khác bỏ viên sủi vào bắt em uống. Vậy là mẹ em gia sư cũng thức sớm, ḿnh ṭ ṃ không hiểu mẹ em gia sư làm nghề ǵ? - ‘vậy mẹ em đâu?’, ḿnh hỏi liền, em đang nh́n đợi viên sủi sủi bọt màu cam trong nước - ‘mẹ em trên nhà tụng kinh áh’, em gia sư nói, tụng kinh và chửi em gia sư thậm tệ? có mâu thuẫn ko, ḿnh hơi nghi ngờ. - ‘vậy em sao ngày nào cũng dậy sớm vậy? tụng kinh àh’, ḿnh nói rồi đưa lí nước bắt em uống, cái cà men cháo vẫn ngoan ngoăn nằm trong cái áo khoác. - ‘em quen rồi, em ko theo đạo nào hết, để em lấy cái tô ra ăn cháo’, em nói rồi đứng lên bỏ vào bếp. Ḿnh ngồi lại 1 ḿnh, nh́n xung quanh nhà, so với hôm bữa ḿnh tới đây th́ chẳng có ǵ thay đổi. Ḿnh đang dáo dác nh́n th́ trên lầu mẹ em gia sư bước xuống, ḿnh cũng thấy hơi ngại, cùng lúc đó em gia sư cũng lấy tô đi ra. Em nh́n mẹ em cười, ḿnh nghĩ chắc em ko bị đối xử quá tệ, chỉ là phút tức giận, nhưng ḿnh cũng ko rơ lắm. - ‘dạ con chào cô’, ḿnh cười nói vui vẻ. Mẹ em gia sư cũng cười vui vẻ, gật đầu đáp. Cô ấy cũng lại chỗ bàn ngồi, cô ấy hỏi thăm cái tay của ḿnh rồi nói vậy là may đó, chưa bị ǵ nhiều. Cách nói chuyện của cô ấy từ tốn làm ḿnh thấy khó tin người bắt em gia sư quỳ rồi chửi thậm tệ hôm ấy cũng là cô ấy Em gia sư th́ đổ cháo ra ăn, em cứ bụm miệng cường nh́n tô cháo, ḿnh nh́n vào th́ công nhận là nó thảm hại thiệt, cứ sánh lại như bánh đúc rồi nh́n quánh quánh , chẳng biết sao vậy, lúc năy nó đâu tới nỗi vậy. - ‘cô nấu nồi to cho nó ḱa, con nấu chi mất công’, mẹ em gia sư nói cười. Ḿnh thấy quê hẳn. Th́ ra mẹ em gia sư cũng lo lắng cho em. Ḿnh thoáng thấy mừng. - ‘để con ăn thử’, em gia sư nói vào, em vừa nói vừa cười, nh́n điệu bộ em thấy em dễ thương, nh́n mệt mỏi mà c̣n nghịch ngợm. Ḿnh nhớ lại những chuyện tối qua mà c̣n thấy kinh khủng Rồi nh́n em ăn ngon lành, mẹ em gia sư th́ hỏi ḿnh đủ thứ chuyện, hỏi quá trời câu hỏi về chuyện của ḿnh, gia đ́nh ḿnh .Em gia sư ăn bằng hết đó cháo trong khi ḿnh định là với số cháo đó em ăn cả buổi trưa. Em bệnh nhưng em vẫn là heo con tinh nghịch. Ăn xong em uống thuốc th́ có tiếng chuông điện thoại ở dưới nhà dưới, là điện thoại của em gia sư nên em gia sư đứng lên đi xuống lấy,ḿnh liền ṭ ṃ là ko biết ai gọi cho em vào giờ này, mới hơn 6h sáng. - ‘chắc con biết cô ko phải mẹ ruột nó hả?’, mẹ em gia sư hỏi ḿnh, ḿnh giật ḿnh, không biết sao cố ấy lại nói những lời đó - ‘dạ’, ḿnh trả lời. - ‘con có ư định quen nó nghiêm túc không?’, mẹ em gia sư hỏi ḿnh nghiêm túc, cách nói chuyện nghe có vẻ nghiêm trọng và không đùa đâu - ‘dạ, con quen Linh nghiêm túc ‘, ḿnh cười đáp, thực t́nh là ḿnh chưa từng có ư nghĩ quen chơi đùa. - ‘nói chung là nhà cô có nhiều vấn đề nhưng dù ǵ nó cũng là con cô và cô mong con nếu yêu th́ hăy quen, đừng đùa giỡn với nó’, những lời mẹ em gia sư nói ḿnh không hiểu rơ lắm, sao nói những thứ đó với ḿnh , theo nhỏ H với HA th́ em gia sư là người chơi tṛ chơi 49 ngày và đùa giỡn với ng khác, c̣n mẹ em gia sư lại nói là đừng đùa giỡn với em gia sư. Và nguyên nhân ở đâu mà cách nói chuyện của cô ấy có vẻ như rất nghiêm trọng - ‘dạ, cô yên tâm , con yêu Linh và ko có ư định đùa giỡn’, ḿnh nói thẳng 1 cách nghiêm túc, em gia sư ở trong nhà bếp nghe điện thoại chưa đầy 5p th́ đi ra, ngay cái lúc ḿnh nói câu này. Có lẽ em cũng hiểu ǵ đó nhưng em im lặng và ra vẻ vui vẻ, dù mắt ánh lên cái mệt mỏi ră rời. - ‘con ngồi chơi, cô đi chợ cái muộn’, mẹ em gia sư nói với ḿnh, ḿnh thắc mắc là đáng lẽ giờ này chị Q đă phải dậy đi làm, mà chẳng thấy chị ấy đâu. - ‘dạ, cô đi’, ḿnh đáp. Mẹ em gia sư vào trong rồi nhanh chóng trở ra với cái nón lá đội trên đầu và cô ấy đi mất. - ‘chị Q đâu?’, ḿnh hỏi em gia sư, ko biết em gia sư tranh thủ lúc nào mà môi đă đỏ do son . Bệnh mà c̣n điệu quá - ‘chị Q hôm qua đi nhà bạn chơi rồi ở lại đó’, em gia sư nói thế. Ḿnh và em ngồi im lặng, hương nhang trầm làm ḿnh thấy thanh tịnh và dễ chịu. - ‘lên pḥng em chơi đi?’, ḿnh nói, tự dưng ṭ ṃ về pḥng ngủ của em,nhưng chợt nhớ lại mẹ em gia sư mà về th́ ḱ, ḿnh thấy ḿnh nông nổi quá - ‘ohm đi’, em nói, có vẻ ăn no xong em đă khỏe ra. Em hn có vẻ ngoan ngoăn quá Rồi em dẫn ḿnh lên tầng 2, căn pḥng ở sát lan can phía ngoài. Căn pḥng của em gia sư b́nh thường lắm, nhưng cũng khá ngăn nắp. Trong pḥng có 1 tủ quần áo khá lớn và cái tủ nhựa kế bên, nh́n là đủ biết em có nhiều quần áo. Có cái bàn học trên để cái máy vi tính để bàn, cạnh đó là laptop, chắc em gia sư thường xài máy bàn ở nhà c̣n lap th́ mang đi học. Nhưng thứ thu hút ḿnh là những món đồ em để góc trái, đó là những con thú em đi tô màu ở nhà sách, nh́n pḥng em đa dạng hơn hẳn pḥng ḿnh, trên chỗ cao cao có tấm h́nh, là h́nh em gia sư với ng đàn ông lớn tuổi mà ḿnh đoán là ba em gia sư Quan sát chán ḿnh cũng ngồi xuống cái ghế chỗ để máy vi tính, ḿnh tự nhiên mở máy lên. Em gia sư đang ngồi cầm quyển sách tiếng nhật dày cộm, ḿnh ko nghĩ là em c̣n biết thêm tiếng nhật. - ‘siêng quá ta’, ḿnh nói với em, em ngước mắt lên nh́n ḿnh, hơi ngơ người do năy tập trung, xong em nói - ‘giả bộ đó, haha’, rồi em cười, cái máy tính cũng đc mở lên, ḿnh nh́n vào màn h́nh và vô cùng ngạc nhiên, khi thấy h́nh của ḿnh nằm chèo queo, cảnh này là lúc ở Vũng Tàu, chẳng biết là em chụp khi nào, ḿnh khinh xuất quá . Nh́n cái h́nh mà ḿnh buồn cười, chưa bao giờ nh́n thấy ḿnh khi ngủ, hôm nay thấy tấm h́nh mới biết ḿnh ngủ xấu. Ḿnh đang định nói với em nhưng thấy em có vẻ tập trung với quyển sách nên thôi,ḿnh coi qua máy tính, th́ đúng là máy con gái, sắp xếp lộn xộn và h́nh th́ lưu bên ngoài desktop. Ḿnh ṭ ṃ mở h́nh ra xem. Đa phần toàn là những cái h́nh em tự sướng nh́n cực nhắng, ḿnh ko nghĩ em c̣n có h́nh ảnh này, nào là chu miệng chu mỏ và làm đủ thứ kiểu ko tưởng. … - ‘năy ai gọi em vậy?’, ḿnh hỏi, chợt nhớ tới cai cuộc điện thoại em nghe trong bếp - ‘D đó’, em ngước lên trả lời ḿnh rồi lại chăm chú nh́n sách. Ḿnh th́ nghe tới tên thằng D th́ thấy ít vui rồi, sao sau nhưng tin nhắn rồi nhá máy của cái số 37 là thằng D th́ ḿnh càng khó chịu với nó. Nhưng em đang bệnh và chắc gọi điện như bạn bè nên ḿnh cũng bỏ qua. Ḿnh ngối yên trên máy tính, mở mạng đọc báo. Có cảm giác như em ở đằng sau ôm cổ ḿnh,em nói - ‘thằng D nói muốn quen em đó’,ḿnh nghe xong thấy nóng máu ǵ đâu - ‘ǵ nữa?’, ḿnh nói với em - ‘kệ nó đi, em chỉ kể với anh thui chứ nó làm ǵ kệ nó’, em nói, vẫn ôm cổ ḿnh như đứa con nít. Ḿnh cảm giác thấy thoải mái, và sau lưng ḿnh như có điện,thấy tê tê. Lại bắt đầu nghĩ bậy bạ. Ḿnh nghĩ chẳng nên làm căng với chuyện ko ra đâu của cái thằng phá đám nên ḿnh cũng thôi luôn. … Ḿnh và em gia sư ngồi chơi trong pḥng tới 8h th́ mẹ em gia sư đi chợ về, cô ấy lên pḥng em gia sư thấy ḿnh và vui vẻ nói chuyện, pḥng em gia sư kế bên cái pḥng thờ, em gia sư và ḿnh đi xuống nhà. Cô ấy đi chợ rồi đi chùa luôn và theo em gia sư nói th́ ngày nào mẹ em gia sư cũng đi chùa … Chuyện đang yên ổn th́ khi ḿnh đi về nhà th́ gặp thằng D, nó đứng đợi ḿnh sẵn ở đầu hẻm khi ḿnh đi ra đón xe ôm về nhà. Đáng lẽ ḿnh ở lại ăn cơm trưa nhưng c̣n mẹ ḿnh ở nhà, ḿnh cũng muốn về nhà để t́nh h́nh giữa ḿnh và mẹ ḿnh bớt căng thẳng. Ḿnh đi bộ ra đầu hẻm , đang đi với tâm trạng vui vẻ và thoải mái th́ có người con trai cao cỡ ḿnh mà có vẻ to hơn ḿnh, nh́n dáng ra vẻ người hay tập thể dục thể thao. Ḿnh cũng chẳng để ư nếu hắn ta ko gọi tên ḿnh - ‘T’, ḿnh quay nh́n th́ thấy hắn ta gọi ḿnh, lúc ấy ḿnh đă đinh ninh là D, nhưng ko chắc. Ḿnh đứng lại chờ xem hắn nói ǵ, th́ hắn đi về phía ḿnh, hắn ta đeo kiếng cận và nh́n mặt có vẻ thuộc dạng người lạnh lùng trầm tính. - ‘bạn là ai? Sao biết ḿnh?’, ḿnh hỏi hắn, hắn ta mặc quần jeans áo sơ mi và cũng đi 1 chiếc ex giống loại của ḿnh, chỉ khác màu. - ‘ḿnh nói chuyện với bạn chút ko?’, hắn nói, cái giọng y chang trong điện thoại, ḿnh nhận ra ngay là D. Rồi ḿnh biết là ko thể trốn tránh măi đc và cũng đă gặp ở đây nên ḿnh và hắn vào quán cà phê gần đó, ko phải quán của bà ở đầu hẻm - ‘ḿnh là D, chắc bạn cũng biết’, hắn nói sau khi ḿnh và hắn đều gọi 2 li cà phê đen - ‘ohm, bạn muốn nói ǵ với ḿnh’, ḿnh nói chuyện lịch sự dù ḿnh chẳng ưa ǵ nó. - ‘trước tin xin lỗi bạn v́ mấy cái tin nhắn khiếm nhă hồi trước, hồi đó ḿnh nông nổi quá’, hắn nói, giọng hắn đục ngầu và có vẻ rào trước đón sau .Ḿnh không nghĩ tới việc ḿnh bị đánh hay ǵ v́ t́nh h́nh không đến nỗi. Ḿnh gật đầu ra hiệu cho nó nói tiếp - ‘ḿnh là bạn thân của Linh nhưng ḿnh yêu Linh, ḿnh nói thẳng luôn là ḿnh hiểu là mẹ bạn ko đồng ư bạn quen Linh, nên ḿnh mạn phép hi vọng bạn rời xa Linh v́ Linh’, hắn nói chuyện vậy, ḿnh nghe thấy ngứa tai - ‘bạn nói nhảm ǵ vậy, nói chuyện ǵ sến quá’, ḿnh nói với nó, ḿnh nói như kiểu chẳng quan tâm nó nói ǵ - ‘T biết Linh có h́m xăm dưới chân ko?’, hắn nói, đụng ngay vào cái ṭ ṃ của minh, hắn chuyển qua xưng tên. - ‘sao?’, ḿnh hỏi, ḿnh đang cố gắng để nói chuyện hết sức b́nh thường với nó Ḿnh thấy nó cầm li cà phê uống rồi cúi xuống vạch ống quần lên cho ḿnh thấy h́nh con dao y chang của em gia sư, ḿnh hơi bất ngờ, nhưng ḿnh cũng trấn tĩnh, chắc đơn thuần là bạn bè đi xăm chung thôi dù ḿnh ko vui lắm với ư nghĩ đó. - ‘có nghĩa ǵ đâu?ngoài việc Linh nói với tôi là bạn yêu Linh nhưng Linh chỉ xem bạn là bạn,’, ḿnh nói với nó, tỏ vẻ ḿnh chẳng quan tâm lắm và điều đó khiến D hơi ngạc nhiên, hắn ta chắc cũng bực rồi - ‘mày nói nghe ngon, chắc mày ko biết quá khứ của nó nên nói thế ha?’, D lại chuyển cách xưng hô, thiệt t́nh ḿnh ko hiểu loại người này, trong đầu ḿnh lúc đó nghĩ là hắn bị bệnh ǵ đó. - ‘quá khứ của Linh tôi biết hết, nhưng chẳng quan tâm, ko hiểu bạn nghĩ ǵ khi gọi tôi ra đây rồi nói nhảm’, ḿnh nói b́nh tĩnh, v́ tự dưng ḿnh thấy hắn đáng thương. - ‘tao nói 1 lần cuối, là những thứ thuộc về tao mày đừng ḥng dành’, nó nói điên khùng rồi đứng lên bỏ về. Ḿnh thấy nó giống như tâm thần, nói chuyện và hành động chẳng ăn nhập vào nhau. Ḿnh chỉ ṭ ṃ là nếu quen em gia sư, yêu em gia sư nhiều như thế th́ việc ǵ phải bỏ đi 1 thời gian rồi giờ quay lại. Mọi chuyện có vẻ trùng hợp nhưng ḿnh nghĩ là sự sắp đặt của ai đó, kể cả nhỏ Nhung cũng thế, ko dưng xuất hiện. Rất nguy hiểm |
![]() |
|
| tunhankimqui | 03/09/2012 - 01:33 pm Post #342 |
Binh nhất
|
Update ngày 27/08/2012: thứ hai, ngày thứ 29 yêu nhau Cái tối chủ nhật em gia sư bị bệnh nên ḿnh và em ở nhà chat với nhau, tối đo ko thấy con Nhung, ḿnh nghĩ nhỏ cũng biết quê mà tránh rồi, và cũng đang thấy mừng v́ hầu như mấy chủ nhật từ khi nhỏ xuất hiện tới giờ nhỏ đều tới nhà ḿnh. Ḿnh nghĩ lạc quan chắc ḿnh cũng sắp đc yên ổn. Có vài chi tiết làm ḿnh thấy lạ là sao nhỏ hành động như thế trong khi nhỏ thiếu ǵ người yêu, làm ǵ phải mắc công suy nghĩ và tính toán v́ ḿnh, có hai giả thuyết là nhỏ quá hiếu chiến hay nhỏ cũng là 1 quân cờ của 1 người đứng sau. Là ai ḿnh chưa rơ? XLAVTC- ‘xin lỗi anh v́ tất cả’, tạm dịch thế, câu xin lỗi đó, ḿnh là người phải nói, v́ những giọt nước mắt lăn dài trên hàng mi v́ cả những tổn thương không biết làm cách nào để em có thể gượng dậy bước tiếp, v́ cả cái t́nh yêu của ḿnh làm em mệt nhoài. Ḿnh nhớ tới câu nói em nói - ‘làm ơn cho em điếu thuốc’, giọng van nài và khẩn khoản. Ḿnh hiểu những lời nói, những thứ em chứng kiến đă đẩy em vào vực tối sâu thẳm, nơi em luôn muốn thoát ra nhưng người ta luôn t́m cách đẩy em về chỗ cũ. … Sáng thứ hai, ḿnh dậy đi học, hôm qua ḿnh gọi bắt em gia sư không được tới chở ḿnh đi học, ḿnh biết em đang bệnh và muốn em nghỉ ngơi nhưng em nhất quyết ko chịu, em cứ lảng qua chuyện khác Ḿnh chuẩn bị rồi xuống dưới thật sớm, không muốn để em đợi. Dạo này ḿnh cũng đă dậy sớm hơn rồi, sáng nay tự dưng thèm cái đắng của li cà phê, vị đắng tan trong miệng rồi trở thành ngọt. Ḿnh vừa đứng vừa hát vu vơ lung tung bài hát mới nghe tối hôm qua, tâm trạng thoải mái dù c̣n nhiều thứ đáng lo Ḿnh ko có ác ư nhưng ḿnh có cảm giác thằng D có vấn đề về tâm thần v́ cách hành xử của nó rất khó hiểu, cuối cùng chẳng nắm bắt được nó là loại người ǵ, sao biến đổi nhanh ko lường nổi. Ḿnh ko rơ sao nó biết số điện thoại của ḿnh và cũng ko biết sao nó xuất hiện ở thời điểm này khi mà gần tới 49 ngày và nó cũng gặp lại em gia sư, ḿnh nghĩ tới nó, chợt nhớ tới nhỏ Ban, cũng là bạn em gia sư và D, chắc chắn D sẽ hiểu ít nhiều về D. Nhưng trước mắt ḿnh muốn kể chuyện gặp thằng D ngày hôm qua cho em gia sư, giữa ḿnh và em nếu không có khúc mắc th́ chẳng ai có cơ sở nào chơi xấu được. … Đợi 1 lát th́ em gia sư tới, sáng nay em mặc quần dài bó sát và áo dài bên ngoài. Em như mọi lần thấy ḿnh và cười. - ‘hôm qua anh gặp thằng D đó’, ḿnh nói khi em vừa đội nón bảo hiểm cho ḿnh và ḿnh leo lên xe em ngồi - ‘ủa, sao gặp được?’, em hỏi liền, chắc em cũng ngạc nhiên lắm. Gió thổi tóc em bay ra sao, chạm vào mặt ḿnh, ḿnh lại nghe mùi hương quen thuộc. - ‘hôm qua anh tới nhà em, khi về nó đứng đầu hẻm đợi anh’, ḿnh nói, kể với tâm trạng b́nh thường,ḿnh ko muốn làm mọi thứ trở nên căng thằng - ‘nó điên àh, hèn ǵ nó xuất hiện là em thấy lo’, em gia sư nói, có vẻ lo lắng lắm. tới phiên ḿnh ngạc nhiên, hẳn là thằng D và em có chuyện ǵ trong quá khứ hay em hiểu rơ về nó nên em thấy lo. - ‘anh ko biết, nó nói yêu em,mà nó có cái h́nh xăm y chang em’, ḿnh nói, ḿnh cố gắng cân nhắc từ ngữ, ḿnh sợ ḿnh trở nên sơ xuất - ‘trời, vậy nữa, nhưng anh đừng ghét nó’, em gia sư lắc đầu ngạc nhiên rồi nói thế. Ḿnh ko biết sao ko đc ghét nó. - ‘sao ko?’, ḿnh hỏi, ko biết uẩn khúc ǵ đây - ‘nó bị bệnh đó, 1 dạng bệnh tâm lí, nó hay nóng nảy rồi hoảng sợ’, em nói ra vẻ lo lắng và buồn - ‘sao nguy hiểm ghê’, ḿnh nói buột miệng, ḿnh ḱ thực thấy hơi lo cái dạng này, nó làm ǵ nó cũng ko biết, v́ bản thân ko thể điều khiển nổi mà. - ‘sao nó ko chữa bệnh đi?’, ḿnh hỏi ṭ ṃ - ‘ko hết, nó uống thuốc mà cũng ko hết, tội nghiệp nó’, em gia sư nói, ḿnh hiểu ra vài hành động của thằng D, nhưng nếu là bạn thân sao em gia sư không giúp nó mà cà 2 lại mất liên lạc 1 quăng thời gian - ‘ko ai giúp nó hả, anh nghe là loại bệnh đó nếu có ng thân hay đại loại thế giúp đỡ sẽ mau hết đó’, ḿnh nói sau khi lượm lặt những kiến thức ít ỏi của ḿnh về bệnh tâm lí, tâm thần, những người bệnh đó thường do ở lâu trong trạng thái cô đơn, tress hay những tổn thương tâm lí dẫn nên. - ‘em quen nó lâu lắm, nhưng chỉ là bạn thân rồi em biết nó yêu em, em cũng đâm ra hơi sợ v́ với em bạn măi là bạn với hiểu nhau quá th́ chẳng c̣n ǵ mà yêu nên em nói thẳng với nó rồi từ đó nó biến mất luôn, em cũng ko hiểu lí do nhưng rồi em cũng có những mối lo từ chuyện của em, em cũng quên luôn. Nhưng thỉnh thoảng em thấy mất mát v́ những lúc đau khổ ko c̣n ng nghe em nói nữa’, em nói 1 hồi, trả lời rơ ràng và dứt khoát, ḿnh nghĩ ḿnh hiểu t́nh cảnh ấy. Ḿnh th́ chưa từng yêu bạn thân và cũng chẳng có bạn thân nào yêu ḿnh nhưng ḿnh biết là giữa 2 người bạn thân, v́ ko có khoảng cách v́ quá hiểu nhau nên họ không yêu nhau đc v́ họ ở lâu trong vai tṛ ng bạn, họ quen và sợ chỉ 1 sự thay đổi sẽ làm họ mất t́nh bạn - ‘uhm, thôi kệ đi’, ḿnh nói, chẳng muốn buổi sáng trở nên tâm trạng với chuyện thằng D. - ‘ohm’, em nói, có vẻ cũng đang suy nghĩ ǵ đó nhiều lắm. Sau đó ḿnh và em gia sư đi ăn sáng rồi em chở ḿnh tới trường, sáng nay em gia sư ko đi học . Sáng này trời nắng ươm vàng, ḿnh và em gia sư đi trong nắng … Ḿnh nhận đc tin nhắn của số đuôi 37 khi khoảng 8h, lúc đó đang ngồi học, ông thầy giảng lí thuyết nên hơi buồn ngủ. Ḿnh mở tin nhắn ra đọc như b́nh thường th́ thấy tin nhắn trống trơn, chẳng có ǵ trong đó, ḿnh cũng chẳng để ư th́ có thêm 2 tin nhắn của số đuôi 37, cũng là tin nhắn trống trơn. Ḿnh chẳng biết thằng điên này tính làm trỏ ǵ nữa, chắc nó đúng tự kỉ thiệt. Nó chỉ nhắn 3 tin nhắn trống trơn rồi thôi, tới giờ giải lao ḿnh và thằng bạn người gốc bắc đi uống nước . Lúc ḿnh đang ngồi nhâm nhi cà phê th́ có điện thoại, ḿnh nghĩ là thằng D số đuôi 37 gọi nhưng là anh Đ - ‘alo’, ḿnh trả lời - ‘mày gặp thằng D rồi ak?’ thằng anh ḿnh hỏi - 'sao anh biết?', ḿnh hỏi thằng anh lại, ṭ ṃ sao nó biết - 'thôi nếu tối tao rảnh tao qua nói, hết m tiền điện thoại', thằng anh nói thế, ḿnh hơi ngạc nhiên v́ cách nói chuyện có vè ko vui của thằng anh … Trưa em gia sư tới đón ḿnh đúng giờ như mọi ngày và chở ḿnh về, chuyện chẳng có ǵ đáng quan trọng xảy ra, ḿnh về nhà th́ gặp mẹ rồi. Không biết mẹ đă biết cái việc em gia sư chở ḿnh đi học chưa nhưng thấy mẹ cho tiền xe ôm đều đặn. T́nh h́nh giữa ḿnh và mẹ không căng thẳng cũng ko khả quan, giữa ḿnh và mẹ trở nên khó khăn khi nói chuyện sau những thứ mẹ đă làm. Tất nhiên ko phải ḿnh ko hiểu đó là điều tốt nhưng vấn đề là điều tốt ấy làm tổn thương ng khác và ḿnh ko thể b́nh thường hoàn toàn - ‘con đi du học không?’, mẹ ḿnh hỏi trong lúc ăn cơm trưa, câu hỏi làm ḿnh giật ḿnh, chẳng lẽ mẹ ḿnh tính tới hạ sách là cho ḿnh đi du học chung với con Nhung. - ‘dạ không, con đang học ở đây mà’, ḿnh nói với mẹ 1 cách dứt khoát, ḿnh hồi đó có từng thích đi du học nhưng sau càng lớn càng không thích, ḿnh thích ở Việt Nam hơn hẳn. Sau đó mẹ ḿnh cũng im luôn không nói ǵ thêm, nhưng chắc chắn mẹ chưa bỏ ư định đó. Mẹ kiếm đủ lí do cho việc cấm đoán. Thằng số đuôi 37 liên tục nhắn tin cho ḿnh bằng những tin trống, ḿnh cũng mặc kệ nó, chắc chẳng c̣n ǵ để nói nhưng để yên th́ ko cam tâm. …. Tối, trời lại mưa tầm mưa tă, thằng anh ḿnh tới chơi, trước đó nó đă gọi điện hỏi xem ḿnh có nhà hay không rồi, ḿnh ko biết có chuyện ǵ mà khi biết ḿnh gặp D nó tỏ ra ko vui, ko thích cho lắm. Hay chỉ là tự dưng ḿnh cảm giác như thế. Thằng anh vào nhà ḿnh mẹ ḿnh vui lắm, mẹ ḿnh gọi trái cây cho nó hỏi han lung tung rồi thằng anh vào pḥng ḿnh chơi, ḿnh cũng ṭ ṃ muốn biết chuyện nó nói hồi sáng . - ‘mày gặp thằng D khi nào vậy?’, thằng anh ḿnh hỏi liền khi vừa ngồi xuống giường và ăn trái cây. - ‘sáng hôm qua th́ phải?’, ḿnh trả lời, thấy chuyện càng ngày càng rối. Tự dưng thằng anh nghe xong trở nên trầm lặng như ra chiều suy nghĩ ǵ đó, nó càng làm ḿnh ṭ ṃ sao nó biết ḿnh gặp thằng D và c̣n có vẻ không vui. - ‘sao anh?’, ḿnh hỏi thêm nó - ‘chiều qua tao đi đá banh chung với nó, nó nói tao là nó gặp mày’, thằng anh chậm răi nói, mà vấn đề chỉ nhiêu đó th́ sao phải gọi và có vẻ ko vui. - ‘th́ sao?’, ḿnh hỏi thêm, bực ḿnh quá chẳng biết ǵ khó nói mà thằng anh có vẻ ngập ngừng - ‘mày đừng quen nhỏ đó nữa’, thằng anh nói, ḿnh hơi ngỡ ngàng, thế là thêm 1 người phản đối chuyện ḿnh, là anh họ. Không biết thằng khốn D đă nói ǵ mà anh Đ lại nói vậy. Chắc thấy ḿnh có vẻ thắc mắc nên nó tiếp - ‘chuyện của mày tao ko có quyền nói, nhưng tao khuyên vậy đó’ - ‘sao vậy?’, ḿnh hỏi, tự dưng trở nên chán nản với những từ ngữ đại loại cho việc cấm đoán. - ‘thằng D nó kể tao nghe về nhỏ bồ mày, quá khứ oanh liệt đó, coi chừng’, thằng anh nói có vẻ lo ngại, quá khứ đó ḿnh biết mà chỉ là sao người ta thường quan tâm quá nhiều tới quá khứ c̣n hiện tại th́ bỏ bê. - ‘em biết hết mà, mà thằng đó nói ǵ với anh?’, ḿnh hỏi, nghe là thấy bực ḿnh thằng D , sao mà nó rảnh quá, làm đủ tṛ - ‘nó nói là nhỏ bồ mày quen nhiều ng với ăn chơi lắm, nhỏ bồ mày ngày đó hay đi nhảy nhót, nó c̣n học nhảy đó rồi hút thuốc và tiền xài hoang phí lắm’, thằng anh nói, không quên lấy miếng táo bỏ vào miệng. Nhiêu đó trong quá khứ th́ ḿnh biết rồi. - ‘có sao đâu, đó là quá khứ, c̣n hiện tại th́ khác mà’, ḿnh nói với thằng anh, cố kéo thêm cho ḿnh 1 đồng minh. - ‘vấn đề là có 1 chuyện quan trọng’, thằng anh nói, rất là nghiêm túc, không hiểu chuyện ǵ. - ‘nhỏ đó c̣n nhiều ràng buộc tới mấy thằng khác, chuyện quá khứ qua rồi tao ko nói, nhưng hiện tại nhỏ đó c̣n nhiều vướng mắc, c̣n mày th́ quá khù khờ và nhỏ đó quen ai chỉ 49 ngày’, thằng anh nói to rơ, ḿnh chỉ sợ mẹ ḿnh nghe thấy nên ḿnh mở nhạc lên. Ḿnh tự hỏi, c̣n chuyện ǵ nữa đây. - ‘mà ràng buộc ǵ?’, ḿnh hỏi, - ‘thằng D nói là có 1 thằng giữ 1 món đồ quan trọng của nhỏ này, c̣n nhỏ này th́ chưa từng quen ai quá 49 ngày, 49 ngày tượng trưng cho quăng thời gian yêu nồng nhiệt và đá ko thương tiếc như tiễn vào con đường đau khổ’, thằng anh nói,ḿnh nghe xong cũng hơi thấy nghẹt thở, nhưng mà ḿnh ko tin những thứ ḿnh đc nhận chỉ là âm mưu, trong khi 49 ngày gần tới và em gia sư và ḿnh th́ gặp quá nhiều khó khăn, chẳng lẽ em rảnh tới mức bỏ công sức yêu thương và thời gian làm đủ tṛ, chỉ để khiến 1 người yêu thương hết mức rồi trở nên đau khổ tột cùng. Ḿnh vẫn hi vọng ḿnh là ngoại lệ. Mà nếu có thật th́ ḿnh cũng may mắn lắm rồi, ḿnh tự an ủi bản thân như thế. C̣n món đồ ǵ đó th́ ḿnh không biết - ‘em biết mà’, ḿnh nói, thấy b́nh thường, v́ món đồ ḿnh từng nghe qua trong cuộc điện thoại nhỏ H cố t́nh gọi c̣n 49 ngày th́ khá nhiều ng nói rồi. Tất cả là âm mưu của ai? - ‘mày biết mà cũng quen hả?’, thằng anh ngạc nhiên hỏi, chắc thằng anh nghĩ là ḿnh sẽ hốt hoảng khi nghe những tin ấy. - ‘thằng D c̣n nói ǵ ko? Sao nó nói với anh?’, ḿnh hỏi tiếp, chẳng lẽ tự dưng lại nói chuyện về ḿnh. - ‘àh, nó nói hôm qua lại nhà nhỏ bồ này mà thấy mày rồi nó với mày nói chuyện, nó nói biết mày là em tao nên nó khuyên tao về nhà cảnh báo mày, nó nói nhỏ bồ mày nguy hiểm lắm’, thằng anh nói, ḿnh nghe thấy ngứa tai lắm, nếu nguy hiểm th́ nó tránh ra đi, đằng này nó cứ sáp lại làm ǵ, rồi c̣n nói măi măi là của nó. Ăn nói mâu thuẫn vậy cũng nói. - ‘nguy hiểm mà nó sáp lại, kêu bồ em là của nó’, ḿnh nói với thằng anh đầy tức tối, thằng anh cũng ngạc nhiên - ‘má, vậy nó nói tao vậy, th́ ra nó c̣n yêu con đó àh’, thằng anh hỏi ḿnh. Ḿnh c̣n có ư định nhờ thằng anh nói chuyện với mẹ ḿnh nên ḿnh muốn thuyết phục thằng anh thành đồng minh của ḿnh. - ‘uhm, nó nói vậy đó, thằng đó c̣n nói ǵ nữa ko?mà nó là thể loại ǵ vậy?’, ḿnh hỏi thêm thằng anh. - ‘éo biết, mà tao thấy nó chơi cũng được với anh em, nhưng nó trầm tính lắm, hôm qua tao cũng thấy lạ sao nói nhiều vậy’, thằng anh nói. Th́ đơn giản thôi, có động lực th́ nó phải nói thôi mà. D là người đến giờ ḿnh thấy nguy hiểm nhất trong những đứa ḿnh từng gặp liên quan tới em gia sư, nhất là khi biết nó có thêm bệnh tự kỉ ḿnh càng thấy nguy hiểm. Nhưng mà cũng ko quan tâm nhiều đến nó. Thằng anh ở chơi thêm lát nữa rồi về, ḿnh hỏi thêm nó có người yêu chưa th́ nó bắt đầu than là chán kiếp FA lắm rồi - ‘anh có chơi voz ko?’, ḿnh hỏi, tự dưng ṭ ṃ, thằng anh học FPT chắc có chơi voz, ko biết nó có đọc cái thớt của ḿnh không nữa. - ‘có, trên đó có mấy cái bựa bựa’, thằng anh nói bâng quơ. - ‘anh có đọc truyện trên đó ko?’, ḿnh hỏi thằng anh - ‘trên cái f17 có cái truyện yêu nhầm với cái ǵ đó đang hot lắm, mà tao ko h đọc, dài bỏ mẹ, tao đọc mấy cái tư vấn với xem h́nh, đọc cho vui’, thằng anh nói liền. Vậy là nó chê dài ko đọc, ít nhất nó cũng ko đọc chuyện của ḿnh. … Ngày mai thứ ba cũng là kỉ niệm 1 tháng ngày ḿnh yêu nhau, ḿnh chẳng thấy em gia sư đá động ǵ tới, ḿnh nghĩ là em gia sư quên mất ngày nhưng ḿnh không buồn v́ ḿnh sẽ chuẩn bị cho ngày này thật đặc biệt, ngày mai ḿnh sẽ dành cả buổi chiều cho ngày kỉ niệm. Cứ nghĩ tới những khoảng thời gian đẹp mà ngày mai có là ḿnh thấy yêu đời, dù ǵ th́ cũng sẽ làm sao cho đó thành ngày đáng nhớ, nhưng vấn đề là ḿnh hơi bí về cái ư tưởng, ḿnh ko biết nên làm ǵ cho nó trở nên đặc biệt. Suy đi tính lại ḿnh viết trước cái thiệp nhỏ Ḿnh lấy giấy A4 trang trí lung tung theo kiểu của ḿnh rồi viết vài chữ cho em gia sư, ḿnh thích cái cảm giác đọc những thứ ng yêu viết riêng cho ḿnh nên ḿnh cũng viết vài chữ cho em gia sư. Ḿnh chưa từng viết dài ḍng như thế trong 1 tờ giấy A4 để gửi cho 1 cô gái trước đây, cứ viết và viết, chẳng biết chữ ở đâu trong đầu cứ đổ ra ào ạt, ḿnh viết hết cả mặt giấy A4, nhưng chắc do chữ cũng to nên thế Thế mà cũng đă đc 30 ngày yêu, thời gian cứ trôi như ngày qua ngày nhưng nhanh lắm, yêu thương từng ngày cứ đong đầy và nhiều sóng gió. Giữa ḿnh và em không c̣n những ngại ngùng như ban đầu nữa mà cũng trở nên thân thiết. Yêu em trở thành thói quen của ḿnh và ḿnh cứ yêu, cứ yêu măi thôi. Viết xong bức thư, ḿnh cẩn thận xếp lại và ḿnh sẽ chuẩn bị cho em 1 món quà và mai đặt thêm bánh kem nữa là tạm ổn. Tối hôm đó ḿnh nhắn tin với em gia sư. |
![]() |
|
| tunhankimqui | 03/09/2012 - 01:33 pm Post #343 |
Binh nhất
|
Update ngày 28/08/2012: thứ ba, ngày thứ 30 yêu nhau Sáng này ḿnh vẫn phải đi học, em gia sư tới chở ḿnh như mọi ngày, và như mọi ngày ḿnh nhận được tin nhắn lúc 4h30 sáng : ‘dậy đi, ngủ như heo’. … Giờ ra chơi ḿnh nhờ thằng bạn người gốc bắc chở đi đặt bánh c̣n quà th́ ḿnh có 1 món quà từ lâu rồi, đó là món quà quan trọng ḿnh mua từ lâu, 1 cái đồng hồ dành cho nữ. Ḿnh nh́n tay em gia sư th́ em chỉ đeo cái lắc nhỏ bên tay phải và ko có đồng hồ, ḿnh mua cái đồng hồ này từ bữa ḿnh qua nhà thằng bạn chơi về và đi cùng nó mua quà cho người yêu nó. Chiếc đồng hồ dây da màu nâu và theo ḿnh th́ rất đẹp, ḿnh cũng đă tính là dành chiếc đồng hồ này tặng em gia sư vào ngày này. Ḿnh trong ḷng tràn đầy hi vọng đây là ngày đáng nhớ và vui vẻ , có thể bù lại phần nào những mệt nhọc tối thứ bảy và làm động lực cho con đường dài sau này. Ḿnh chờ đợi sự bất ngờ từ em gia sư. Ḿnh thấy hơi lạ là em cẩn thận thế mà chẳng lẽ 30 ngày yêu là ngày quan trọng em không nhận ra, em cứ tỏ ra b́nh thường lắm, chẳng có 1 dấu hiệu nào cho thấy em có nhớ tới ngày này. … Trưa em gia sư tới chở ḿnh về nhà, nụ cười em luôn nở trên môi và trời th́ nắng chang chang. - ‘chiều em qua chở anh đi chơi nha’, ḿnh nói với em, ḿnh sẽ tranh thủ trước đó lấy bánh kem - ‘ủa, sao hôm nay đi chơi?’, em hỏi, ḿnh đang ôm em và xe em chạy chậm. Ngày nào c̣n được yêu th́ c̣n được ôm em trong tay, em nói thế vậy là em đă quên mất ngày này rồi. - ‘th́ anh muốn đi chơi thôi mà’, ḿnh nói đơn giản. - ‘uhm, chiều mà mấy giờ?’, em hỏi ḿnh, từ hôm qua tới hôm nay ḿnh thấy em bớt đi cái nét tinh nghịch hẳn - ‘1h30 đc ko?, ḿnh đi tới chiều về’, ḿnh nói - ‘ohm, vậy 1h30 em qua nha, thấy em chiều anh ko?’, em hỏi ḿnh - ‘th́ anh đau tay mà’, ḿnh nói, nhại theo cái điệu của em. Tự ḿnh cũng thấy ớn. - ‘ọe, gớm, nhơng nhẽo quá, mà chiều ḿnh đi đâu?’, em hỏi ḿnh, ḿnh thực ra cũng chỉ định đi quán nào đó hay đi ra cánh đồng chẳng hạn, tự bao giờ ḿnh trở nên nghiện chỗ đó, nơi chỉ có ḿnh và em gia sư. Bên cạnh nhau cùng gió và nắng. Nhưng bữa này chiều hay mưa lắm nên ra cánh đồng không tiện lắm. - ‘đi rồi biết chứ’, ḿnh nói với em ra chiều bí mật. - ‘ohm, bí mật quá, chiều nhen heo’, em nói rồi cười gịn tan. Sau đó em chở ḿnh về nhà. … Ḿnh ăn cơm xong rồi chạy đi lấy bánh kem, về tới nhà lại th́ cũng 1h hơn, ḿnh đă chuẩn bị sẵn sàng cho buổi chiều nay, chỉ hi vọng trời đừng mưa. Nói về ḿnh với mẹ ḿnh, th́ mọi thứ vẫn b́nh thường, chưa có biến động ǵ nhiều. Mẹ ḿnh cũng thôi nhắc về con nhỏ Nhung trước mặt ḿnh, ḿnh nghĩ chắc mọi thứ cũng ổn, c̣n thằng D, sáng nay nó cũng nhắn cho ḿnh vài tin nhắn trống. Ḿnh ko nghĩ nhiều về nhiều nó dù ḿnh có chút bất an về cái tin nhắn của nó, như hàm ư ǵ đó. Khoảng 1h20 th́ ḿnh đi xuống dưới sảnh, trước đó th́ mẹ ḿnh đă đi làm , ḿnh ngồi ở bậc đá đợi em gia sư, tâm trạng ḿnh rất rất thoải mái và vui vẻ. Em gia sư tới rất đúng giờ nên ḿnh chẳng phải đợi lâu, ḿnh nh́n thấy em từ xa và em gia sư mặc 1 cái đầm màu vàng chói. Vừa dừng xe là ḿnh nh́n thấy em cười, và em có mang đàn guitar nữa, ḿnh chợt thấy ḷng ḿnh như đc ai mở ra nên thấy bừng sáng. Tóc em gia sư được thắt b́m kiểu cọ ǵ đó đẹp lắm, nó bắt chéo và lọn tóc được bỏ 1 bên, ḿnh đâu ngờ hôm nay em xinh thế, ḿnh lại thấy cái kẹp nơ màu vàng cũng kẹp trên tóc. Trời nắng thế mà em không mặc áo khoác, em từng nói v́ em là đàn bà nên em không sợ nắng. Nhớ lại cảm giác lúc đó, đó là 1 ngày trong xanh khi ấy ḿnh và em gia sư chưa làm người yêu như bây giờ, em nói câu đó , tới tận bây giờ cảm giác trong ḿnh về cái ngày đó vẫn c̣n như đang diễn ra, khi ḿnh nghe em nói, nh́n em cười , khi ḿnh nhói đau khi em buông lời về em nhẹ như gió. Từ ngày đó ḿnh đă biết ở trong em là những khoảng không của tổn thương và những vết thương chưa ai từng cho cơ hội để lành. Ḿnh chưa từng hối hận v́ đă gặp em, yêu em, dù em có quá khứ hay dù mọi người đều nói những lời không hay về em, ḿnh vẫn thấy là ḿnh chắc hẳn ở kiếp trước đă làm nhiều việc lành nên kiếp này gặp em, cho cái cuộc sống của ḿnh ko trở nên tẻ nhạt, cho tim ḿnh ngập trong yêu thương. Để được những cảm giác đó, để được yêu điên cuồng như thế này hay tim thổn thức v́ nhiều cảm xúc. Trong đời đâu dễ gặp được ng khiến ta say mê và điên cuồng - ‘em đẹp ko mà nh́n dữ vậy?’, em nháy mắt tinh nghịch hỏi ḿnh - ‘đẹp’, ḿnh cười đáp, công nhận em đẹp thật, cô nàng xinh đẹp đó là người ḿnh yêu - ‘anh tính đi đâu?’, em hỏi rồi cẩn thận đội nón cho ḿnh, thực ra ḿnh tự đội được nhưng em gia sư luôn dành phần, em nói em thích thế và nhờ cái thích của em nên ngày nào ḿnh cũng nh́n thấy mặt em, rơ từng chi tiết. - ‘ḿnh đi quán nào đi’, ḿnh nói, tay cầm bánh kem, c̣n món quà với lá thư th́ ḿnh để sẵn ở trong cặp. - ‘bánh kem chi vậy?’, em cười hỏi ḿnh, ḿnh biết là em hỏi giả vờ, v́ em gia sư mang đàn và mặc váy, em cũng đă chuẩn bị cho ngày này. - ‘em biết c̣n hỏi hả?’, ḿnh nói, rồi cười, em cũng cười rồi ḿnh leo lên xe em ngồi. Ḿnh có quán cà phê cũ, ḿnh đi mới 1 lần v́ quán đó ở khá xa dù rằng rất đẹp. Ḿnh sẽ dẫn em tới quán đó, tụi ḿnh sẽ leo lên sân thượng cao nhất, nh́n những cảnh vật xung quanh cùng với gió. Em và ḿnh chạy thật xa để tới quán đó, trời th́ nắng nhưng ḿnh và em thấy mát rượi trong ḷng. Hôm nay ḿnh cũng bắt chước em hát câu hát em hay hát khi đi xe : “đường c̣n xa, con chó nó la con mèo, gâu gâu meo meo”. Chạy măi cũng tới quán, quán này thuộc vùng ngoại ô thành phố, quán rộng và trang trí toàn cây với cây nên mát mẻ lắm. Ḿnh và em gia sư nắm tay nhau đi lên tầng cao nhất của quán và nh́n cảnh vật xung quanh. Gió thổi mạnh nắng th́ chen nhau len qua những tán cây tạo nên nhưng vệt màu vàng rất đẹp. Chắc tại yêu nên trong lúc ấy, ḿnh thấy mọi thứ đều đẹp đến diệu ḱ, đến huyền ảo - ‘sao anh kiếm đc hay vậy?’, em gia sư rất thích thú với quán này, em cười suốt và hỏi ḿnh - ‘hồi đó anh đi câu cá nên t́m đc chỗ này’, ḿnh nói, quán này do đi câu cá với mấy thằng bạn ở gần đây nên biết. - ‘ohm, nh́n đă quá hen’, em nói thích thú. Giờ ḿnh mới để ư em gia sư mang giày bup1 bê màu đỏ và mang túi nhỏ cũng màu đỏ. Hai thứ ấy hợp với màu môi của em Ḿnh và em chọn cái bàn trong góc khuất sau chậu cây, nh́n ra phía trước là dải đất trống, nơi nắng và gió đang chơi đùa, những ngọn cỏ ngắn cũng tham gia, khung cảnh đẹp lắm, nó không phải là những cánh đồng trải dài, nó là khoảng trống màu xanh được bao bọc bởi những căn nhà gần đó, nh́n nó ḿnh h́nh dung tới những khoảng b́nh yên trong tâm hồn của mỗi con người. Ai thực ra cũng khao khát được yêu thương, chỉ là thời bây giờ, người ta coi t́nh yêu không đơn thuần là yêu nữa, rất nhiều thứ làm họ phải nghĩ, phải lo và nơm nớp lo sợ bị gạt, sợ ḿnh trở nên lụy t́nh. Làm tất cả cho 1 t́nh yêu tự trong tim ta muốn thế, đừng đắn đo thiệt hơn quá nhiều, v́ sự đắn đo đó giết chết t́nh yêu của ta. … Chiếc bánh kem phủ sô cô la, em gia sư và ḿnh nhiều lần đi ăn kem và chỉ chọn vị kem chocolate. Cả hai đều thích vị chocolate, ḿnh mở cái bánh kem ra để lên bàn, em gia sư lấy tay che miệng, em suưt xoa khen đẹp - ‘ngon quá anh ơi’, em làm điệu bộ nuốt nước miếng và liếm môi - ‘đồ heo’, ḿnh nói, nh́n em cười ḿnh thấy hạnh phúc lắm Ḿnh lấy nến cắm lên, lúc năy mua bánh kem ḿnh đă xin cây nến số 8. Ḿnh lấy cây nến cắm nằm ngang, em gia sư nh́n ḿnh ngạc nhiên, ḿnh quen em mới 1 tháng mà sao dùng nến số 8 mà cắm nằm ngang - ‘ủa’, em hỏi, cây đàn năy giờ em để kế bên em, ḿnh và em ngồi lọt thỏm trong 2 cái ghế to. Rất êm. - ‘yêu em đến vô cực, t́nh yêu ḿnh sẽ đến vô cực’, ḿnh nói quả quyết, nếu là tṛ chơi hay là ǵ th́ ḿnh cũng nên đóng góp 1 phần quyết định kết quả của tṛ chơi t́nh yêu này. Câu nói làm mắt em ngạc nhiên rồi chuyển sang hạnh phúc, em mở miệng cười. Nắng th́ đang ghen tị với nụ cười đó - ‘cám ơn anh’, em nói rồi nh́n chăm chú cái bánh kem, ḿnh lấy điện thoại ra chup h́nh em với cái bánh kem, rồi tụi ḿnh chụp tự sướng cùng nhau. Rất vui vẻ, v́ cây đèn cầy được đặt nằm ngang nên ḿnh chẳng thể đốt nến. - ‘quán vắng quá anh, may ghê’, em gia sư nói, quả thực giờ trưa nên quán vắng và trời nóng thế này người ta có uống cà phê th́ cũng muốn uống trong pḥng máy lạnh. - ‘đâu, anh mướn hết tầng này đó’, ḿnh nói chém gió. Ḿnh nói làm bộ dạng nghiêm tuc - ‘thiệt àh?’, em hỏi ḿnh cũng nghiêm túc lắm, có vẻ em ngạc nhiên, ḿnh nghĩ ḿnh gạt được em, đang thích thú. - ‘tất nhiên’, ḿnh nói hănh diện, vừa nói dứt câu th́ em cười sặc sụa, em cười chọc quê ḿnh - ‘nói xạo ko biết ngại, haha’, em cười, làm ḿnh tẽn ṭ, nghĩ là gạt được em ai dè em gạt lại ḿnh. Ḿnh cũng cười, em nh́n lung linh lắm. Càng lung linh càng huyền ảo càng sợ mất nhau Chẳng biết lúc mua bánh kem, ng ta quên để dao vào mà chỉ có mấy cái muỗng với cái dĩa bằng nhựa. Ḿnh và em gia sư lấy muỗng múc ăn luôn. Lúc năy em gia sư và ḿnh đều chọn cà phê đen. - ‘anh có này cho em’, ḿnh nói khi chợt nhớ ra món quà và bức thư. Em gia sư vẫn ăn ngon lành nhưng nghe ḿnh nói thế, em mở mắt ra thật to, chớp chớp hỏi - ‘thiệt hả?’, em cười hoài, biết là làm anh rung động ko ? Ḿnh nói thầm rồi mở cặp lấy món quà và lá thư cầm trên tay - ‘đây là trái tim tinh thần của anh’, ḿnh nói rồi đưa bức thư cho em, dặn em về nhà mới đọc, ḿnh thích vậy với ḿnh cũng hơi ngại nếu em đọc trước mặt ḿnh. Lời lẽ hơi bị sến và ḿnh ko thích em chọc quê ḿnh. - ‘c̣n đây là món quà anh tặng em, hi vọng nh́n đồng hồ em sẽ ko bị bỏ lỡ bất cứ việc ǵ’, ḿnh nói chậm chạp, ḿnh muốn hàm ư em hiểu là thời gian rất quan trọng và hi vọng em đừng phung phí nó và đánh mất thứ quan trọng trong cuộc đời. Ḿnh nghĩ em vui, v́ em cầm món quà đầy thích thú - ‘em cũng có quà cho anh’, em nói rồi đặt món quà của ḿnh xuống bàn, ḿnh rất ngạc nhiên khi ḿnh cũng có quà. Em nói và mở chiếc túi nhỏ của em ra, lôi ra món quà được gói rất đẹp trong giấy gói màu nâu và chiếc nơ màu trắng được cột cẩn thận. Ḿnh nghĩ là em tự gói quà - ‘nè, mở ra xem đi’, em nói với ḿnh, lại mỉm cười. Ḿnh và em cùng mở quà, ḿnh mở chậm chạp món quà v́ sợ nó rách. Điều ngạc nhiên là món quà em tặng ḿnh cũng như món quà ḿnh tặng em, em cũng tặng ḿnh chiếc đồng hồ dây da màu đen hiệu casio. - ‘tụi ḿnh có thần giao cách cảm ha’, ḿnh nói th́ ngẫu nhiên lúc đó em gia sư cũng nói câu đó, tụi ḿnh cười nh́n nhau đầy hạnh phúc “Cô gái ngồi ngay đây, trước mặt tôi là cô gái tôi yêu. Nụ cười cô ấy xua tan bóng tối trong tôi và dù có tan vỡ thành trăm ngàn mảnh , những mảnh vỡ của tôi cũng âm thầm yêu cô ấy,yêu đến lúc ko thể yêu nữa.” … - ‘hôm nay em đàn anh nghe àh?’, ḿnh hỏi em khi em và ḿnh đang thấy hạnh phúc - ‘không’, em lắc đầu cười nói, ḿnh ṭ ṃ thế em mang đàn làm ǵ - ‘thế mang đàn làm ǵ?’, ḿnh hỏi em - ‘mang nh́n cho nghệ sĩ, haha’, em nói rồi lại cười, rất vui rất thẳng thắng - ‘haha, gớm’, ḿnh cười nói, ḿnh tin là em nói đùa - ‘nói giỡn thui, hôm nay em đàn anh hát’, em nói,tới phiên ḿnh lo lắng, ḿnh chưa từng hát kiểu đó, cũng ko biết có biết hát vậy ko, phải hát đúng nhạc. - ‘anh biết đâu’, ḿnh nói với em, sao em không ngoan ngoăn hát cho ḿnh nghe - ‘im lặng, chuẩn bị hát’, em nói rồi lấy cây đàn ra rồi chạy lại chỗ anh nhân viên phục vụ nói ǵ đó, sau đó chút xíu th́ tiếng nhạc trong quán được tắt, chắc cũng dễ v́ trên tầng này có ḿnh và em với 1 ông lớn tuổi ngồi góc kia. Em ôm cây đàn, em lướt nhẹ mấy ngón tay miết lên thân đàn một cách yêu thích như trân trọng lắm. - ‘anh muốn hát bài ǵ?’, em hỏi ḿnh, có vẻ cũng chờ đợi ḿnh hát, chẳng lẽ em đàn giỏi tới mức bài nào cũng biết đánh. - ‘đêm chơ vơ ha’, ḿnh nói, chắc bài này ḿnh thuộc nhất v́ nó giống tâm trạng của ḿnh với mấy nay ḿnh đi học thuộc để đi off hát với mấy anh em. - ‘uhm, để em coi cái nhạc nó ra sao’, em nói rồi mở điện thoại bật bài đó lên nghe rồi em tắt - ‘được ùi đó, chuẩn bị nhe, nói vài lời đi T ế vợ’, em gia sư nói, ko quên chọc ḿnh, cái tên T ế vợ lâu lắm ḿnh mới được nghe lại. Ḿnh có cảm giác như ḿnh trở thành ca sĩ và run bần bật, thấy tâm trạng phấn khích và hồi hộp - ‘bài này T đẹp trai gởi tặng..’, ḿnh mới nói tới đó là em gia sư cười làm ḿnh cũng cười theo - ‘T đẹp trai gửi tặng Linh kute với lời nhắn là trong anh luôn luôn có chỗ dành cho em’, ḿnh nói đầy cảm xúc, muốn nói nhiều hơn nữa nhưng thôi, - ‘àh, anh yêu em’, ḿnh nói, không thấy ngại ngùng, ḿnh chỉ thấy yêu thương. Em gia sư nh́n ḿnh cười, nhưng trong giây phút nh́n thẳng vào mắt em và ḿnh thoáng thấy em buồn, nhưng ḿnh nghĩ ḿnh nghĩ lung tung. Ḿnh cũng cười cùng em - ‘hát nha’, em nói, ḿnh gật đầu và em bắt đầu gảy đàn, em gảy sai nhạc nên gảy 2 lần sau mới bắt đầu đúng, ḿnh cố gắng nhớ nhạc và hát Ḱ thực là giọng ḿnh b́nh thường, nhiều đoạn cao cao ḿnh mất hơi nhưng do bài này tập nhiều lần nên cũng ko đến nỗi, dù ḿnh hát ko đúng với phần đàn hay của em nhưng cũng tạm. Cứ hát mà nghĩ ḿnh làm ca sĩ xong thấy sang trọng sao đâu, em gia sư phải nói là đàn hay lắm, ḿnh cũng định nhờ em chỉ dạy đàn. - ‘ca sĩ T ế vợ hát hay quá’, em vỗ tay khen, anh phục vụ với ông lớn tuổi ko biết có nh́n ko nhưng ḿnh thấy ngại sao đâu. - ‘anh mà, nói thừa quá’, ḿnh nói thế, cố gắng lấy lại b́nh tĩnh, cũng vui vẻ lắm - ‘tật nổ ko chừa mà’, em nói rồi cười tươi Buổi chiều này rất vui vẻ, ḿnh và em trân trọng từng phút giây bên nhau, nói đủ thứ chuyện sau chuyển qua việc đặt tên con, em nói sau này em thích đặt tên con là Thiên Thanh nghĩa là trời xanh, ḿnh th́ chẳng biết thích tên ǵ v́ chưa từng nghĩ tới chuyện đó. Con gái rất ḱ lạ là thế, nghĩ rất xa, hi vọng rồi đau khổ. … Ḿnh quên mất mọi thứ, kể cả thằng D, 49 ngày và những đứa vo ve làm phiền ḿnh và em gia sư, quên muộn phiền là cách tốt nhất khi ta chưa dẹp được nó … Tối hôm đó sau 1 ngày vui vẻ và đầy hạnh phúc, ḿnh về đi dạy học, mọi chuyện vẫn ổn, tinh thần ḿnh cũng thoải mái. Hiện tại là đối phó với mẹ, v́ chưa tới lúc để nói chuyện, ḿnh nghĩ mẹ ḿnh cần vài ngày để nguôi ngoai |
![]() |
|
| 08kaka | 09/09/2012 - 04:50 pm Post #344 |
Đại tá
|
ủa?????????????? hết up nữa oy hả mấy a? hok lẽ chuyện kết thúc oy hả? sao ḱ zạ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! mấy a tranh thủ dùm e nha!!!!!!! e bị nghiện oy!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! ^^ |
![]() |
|
| Happy World | 09/09/2012 - 07:19 pm Post #345 |
|
Thiếu tướng
|
hề hề |
![]() |
|
| Happy World | 09/09/2012 - 07:19 pm Post #346 |
|
Thiếu tướng
|
truyện zui thiệt |
![]() |
|
| Happy World | 09/09/2012 - 07:19 pm Post #347 |
|
Thiếu tướng
|
up cho chủ thớt :) |
![]() |
|
| Vô T́nh... | 09/09/2012 - 08:02 pm Post #348 |
![]()
Thiếu tướng
|
hay hay |
|
nam chính tiền hải Thái B́nh đào thanh tùng | |
![]() |
|
| 08kaka | 09/09/2012 - 08:06 pm Post #349 |
Đại tá
|
mấy anh up nhanh dùm e nha!!!!!!!!!! e nghiện lắm oy đó!!!!!! đêm nào e cũng ngồi đọc hết ak mà đến đây đứt quăng oy!!!!!!!!!!!!! chủ thớt ơi help........................................... |
![]() |
|
Linh San
|
11/09/2012 - 04:13 pm Post #350 |
|
Linh San
|
Mấy ông này đào bới vừa thôi.Pic này lập từ tám hoánh rùi |
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Linh San ![]() ![]() | |
![]() |
|
| ĐôngTà | 19/09/2012 - 07:00 am Post #351 |
Thiếu tướng
|
đă có chap 34 35,ae vào đây đok nhé chap34:http://vozforums.com/showthread.php?t=2960111&page=120 chap 35:http://vozforums.com/showpost.php?p=50913562&postcount=1202 |
![]() |
|
| 08kaka | 20/09/2012 - 07:49 pm Post #352 |
Đại tá
|
mấy a ơi!!!!!!!! khi nào có tập mới th́ post lên dùm e với nha!!!!!!!!!! e đang bị nghiện!!!!!!!! ^^ |
![]() |
|
| Taiga | 20/09/2012 - 08:46 pm Post #353 |
|
Thượng tướng
|
up |
![]() |
|
| « Previous Topic · (¯`°•.¸¯`°•† Buôn dưa lê †•°´¯¸.•°´¯) · Next Topic » |
| Theme: Tieusao.com | Track Topic · E-mail Topic |
2:30 PM Jul 11
|










2:30 PM Jul 11