Welcome Guest [Log In] [Register]
Đang tải công cụ tìm kiếm...
ALBUM ĐƯỢC ĐỀ CỬ:

NỘI QUY CÂU LẠC BỘ TIÊU-SÁO VIỆT NAM
Quy định khi viết bài
HƯỚNG DẪN 4RUM FANPAGE DIỄN ĐÀN
- Hướng dẫn post nhạc lên diễn đàn
- Hướng dẫn post video từ youtube
- Hướng dẫn up ảnh lên diễn đàn
- Hướng dẫn chỉnh sửa profile
Liên kết:
-Làm bằng ô tô rẻ nhất VN: hocbangoto.net
-Tư vấn & hỗ trợ đầu tư tài chính: babfx.com
Đang cập nhật bài viết mới, bạn chờ chút nhé...
Nếu đợi lâu hãy xem bài viết mới TẠI ĐÂY
Chào mừng bạn đã đến với câu lạc bộ tiêu, sáo Việt Nam
Ở đây, các bạn có thể học hỏi, trao đổi kinh nghiệm về các kỹ thuật chơi sáo, tiêu và các loại nhạc cụ khác với thành viên trong cả nước.
Bạn còn có thể tham gia các buổi offline thú vị, giúp bạn hiểu rõ và thêm yêu thích loại nhạc cụ phổ biến này
Nếu chưa tạo tài khoản, hãy ĐĂNG KÝ để có thể sử dụng đầy đủ các chức năng của diễn đàn:
Posted Image

Nếu quên mật khẩu bạn click VÀO ĐÂY, mật khẩu sẽ gửi vào email của bạn

Nếu bạn đã có tài khoản, hãy đăng nhập vào tài khoản của mình!

Username:   Password:
Add Reply
Say nắng với gia sư của em trai
Topic Started: 12/07/2012 - 07:42 pm (38,754 Views)
Posted Image pham_hiep
Member Avatar


có mấy chap leien tiếp rồi đấy, đã ai đọc chưa ==[c
[()]
CLB sáo quận tân phú : http://tieusao.com/topic/8373128/1/
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageSong nhi
Member Avatar
Tùng lãng tử
hết cảm hứng rồi , đợi ful thì đọc :D
Sáo Trúc Tùng Anh - Chuyên bán buôn, bán lẻ sáo trúc, sáo nứa, sáo bầu, sáo mèo, ocarina, dizi các loại....
Hãy liên hệ ngay với chúng để có giá tốt nhất!

Địa chỉ: Số 9A, Ngõ 105 , Hồ Tùng Mậu , Quận Bắc Từ Liêm , Hà Nội

( Gần trường Đại Học Thương Mại )

Hotline: 0163.300.5555

Website: Saotructunganh.com
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
dosontung94
No Avatar
Trung tướng
Độc giả trung thành vẫn còn đây mà!!!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Noitc
Member Avatar
Trung sĩ
UPDATE ngày 18/08/2012: Tiếp Thứ bảy, ngày thứ 20 yêu nhau (tiếp)
Mình chấp nhận sự thật em gia sư bị nghỉ việc một cách cay đắng và hoàn toàn oan ức, nhưng chẳng thể làm gì vì đó là quyết định của mẹ mình, đầy kiên quyết và mình hiểu dù bây giờ mẹ mình có kêu em gia sư quay lại dạy thì em gia sư cũng không làm, lòng tự trọng của em gia sư không cho phép. Mình biết là mẹ mình cực đoan lắm nhưng mẹ mình rất lịch sự, ko sợ mẹ chửi chó mèo gì em gia sư nhưng chắc chắn mẹ mình đã nói bóng gió 1 cách lịch sự, vì thực ra chuyện của mình và em gia sư mẹ biết nhưng mình chưa từng khẳng định rõ ràng nên cái mẹ biết là mơ hồ. Và vì vậy mẹ chẳng có lí do gì để nói 1 cách rõ ràng và chua cay.
Nhưng mình biết cái sự thông minh của em gia sư đủ để em hiểu, đủ để em thấy tổn thương. Vì dù mình có nói trăm ngàn là mình chẳng quan tâm cái quá khứ của em gia sư thì em vẫn luôn quay đầu lại nhìn nó, vì nó còn quá dai dẳng. Khi em vui vẻ em quên nó, khi em buồn em lại nghĩ tới em lại so sánh, em lại buồn, lại tổn thương ghê gớm nếu ai đó cố tình chọc ngoáy vào nó.

Mình đang rất cố gắng để thay đổi cách sống của mình, mình muốn làm mọi thứ tốt hơn. Nhưng chắc chắn trong 1 thời gian ngắn mình không thể thay đổi theo hướng tích cực hoàn toàn, vì mình cũng cần thời gian để thích nghi với suy nghĩ mới và thay đổi cái suy nghĩ trầm lặng suốt hơn 20 năm cuộc đời mình. Có một chuyện mình thấy ra là từ lúc ba mẹ mình chia tay thì vào những ngày sinh nhật của mình, ba mình hay gọi cho mình và cho tiền hay chúc mừng gì đó hay mua cho thứ gì. Trước đó khi ba mẹ mình còn sống cạnh nhau, làm gì có chuyện ba nhớ sinh nhật mình. Ba mình nghĩ đó là cách bù đắp cho 1 gia đình không trọn vẹn

Đối với gia đình mình chưa bao giờ làm chuyện gì hư hỏng hay tội lỗi tày đình, mình cứ sống, cứ học hành vui chơi như những người khác trong cái giới hạn cho phép của mẹ mình, xét lại thì chỉ có mỗi việc yêu em gia sư là làm trái ý mẹ và mẹ mình luôn thể hiện cái uy quyền của mẹ là kiên quyết cấm mình cả việc gây tổn thương tới người khác. Nhiều thím nói mình nên mềm mỏng với nhỏ Nhung, mình biết chứ nhưng ko làm đc, cứ gặp nhỏ là có cảm giác rờn rợn ghét ghét nên chỉ muốn tránh xa. Đó là sự thật dù mình ko biết sao mình lại thế, nhất là sau cái hôm nhỏ khóc rồi cười, mình đâm sợ con người nham hiểm đó. Mình biết nếu mình càng dây dưa thì nhỏ càng có nhiều lí do tiến lại gần mình và gây thêm nhiều chuyện rắc rối. Những thứ nhỏ Nhung tỏ ra chứng tỏ 1 điều rằng là nhỏ muốn bước vào cuộc chiến gì đó với em gia sư. Tất nhiên ko phải vì yêu mình mà vì lòng tự tôn,. Việc duy nhất mình nghĩ mình nên làm là tránh xa nhỏ, càng xa càng tốt.

Một vài thông tin mình biết về nhỏ nhung là nhỏ là con út trong nhà có 2 anh em, anh của nhỏ thì đã lấy vợ và ở nước ngoài, còn ba mẹ nhỏ cũng li di nên mẹ nhỏ Nhung chơi thân với mẹ mình lắm.

Mình nhắn tin và gọi điện cho em gia sư nhiều lần, em gia sư cũng trả lời bình thường nhưng theo kiểu hỏi gì nói đó, mình hỏi em mấy giờ gặp nhau, vì hôm nay em gia sư nói sẽ gặp mình, nhưng em nói để khi khác. Mình lo lắng chuyện chẳng lành hay em thấy quá đơn độc trong cuộc đời này. Mình chạy tới nhà em, mình tính chạy xe 1 tay đó nhưng sợ công an với sợ bị gì nữa thì chắc đi cái mạng, mình gọi ông xe ôm chở mình tới ngay đầu hẻm nhà em, mình đi bộ vào. Vào gần tới nơi mình gọi cho em gia sư nói là mình đang ở nhà em, xuống gặp mình . Nãy giờ mình đinh ninh là em ở nhà vì em nói thế
- ‘alo, anh ở dưới nhà em nè, xuống đi’, mình nói
- ‘hả, em đang ở quê rồi, anh tới chi vậy, tay đau mà’, giọng em ngạc nhiên và bất ngờ, nhưng mình còn bất ngờ hơn.
- ‘em nói em ở nhà mà?’, mình hỏi, đợi lời giải thích
- ‘em ko muốn anh lo, em về quê sáng thứ 2 lên rồi, anh ngoan nha, em mua quà cho’,em nói ráo hoảnh, cố tỏ ra vui vẻ nhưng em về đó đủ biết em mệt mỏi cỡ nào. Mình buồn lắm nhưng hiểu em cần khoảng lặng để suy nghĩ.
- ‘oh, về đó ráng nghỉ ngơi, đừng nghĩ lung tung, anh đợi em đó’, mình nói với em, phải đợi thêm ngày nữa để được gặp em.
- ‘biết rồi, về nhà đi, anh đi gì tới?’, em hỏi mình
- ‘anh đi xe ôm, em đang ở đâu?’, mình hỏi
- ‘dặn người ta chạy chậm thôi, về đi, em đang ở nhà bà ngoại, về nhà nhắn tin cho em’, em dặn dò mình, tới lúc bị vậy còn lo lắng cho mình.
- ‘uhm, em ở đó với bà thôi àh?’, mình hỏi em, muốn nói chuyện thêm chút nữa.
- ‘với bà với chị hàng xóm nè, mới luộc khoai xong , anh ăn ko?’, em hỏi mình, cười trong điện thoại. Nghe giọng em cười mình thấy nhẹ nhõm hẳn
- ‘ăn, cho anh miếng’, mình nói cũng cười, trong đầu mình nảy ra ý định hay giờ mình đi xuống chỗ em, gặp em.
- ‘xì, đồ ham ăn, về nhà đi, đứng ngoài đường cho muỗi cắn àh?’, em nói với mình
- ‘ohm, anh về anh nhắn tin, em nhớ lời anh, đừng lo gì cả, lời miệng anh chưa nói thì chưa phải, ai nói gì em nghe như chưa nghe’, mình dặn em.
- ‘em biết mà, về đi, đi cẩn thận nha’, em nói rồi mình đợi em cúp máy, nghe xong tiếng tút tút thì thấy trống trải lắm.
Trên đường đi về mình nghĩ ngợi nhiều lắm, nhưng mong mỏi mọi thứ sẽ yên ổn, mình chỉ mong em còn bên mình em vững tin và những chuyện còn lại để mình từ từ giải quyết êm thỏa, em đừng nghe lời bất kì ai nói để lung lạc rồi buông tay. Mình mong vậy thôi. Tối thứ bảy, nhìn nhiều cặp tình nhân chở nhau trên phố mình càng thấy buồn.

Về tới nhà thì mẹ mình ngồi sẵn ở phòng khách, mình bước vào, mẹ mình nhìn mình như hỏi mình đi đâu.
- ‘con ra ngoài chút’, mình nói với mẹ, mẹ mình nhìn rất nghiêm khắc nhưng cũng ko quá căng với mình, phần mình bị đau tay phần vì những thứ mẹ đã làm với em gia sư của mình
- ‘đi đâu?’, mẹ mình hỏi
- ‘con qua nhà bạn’, mình nói, giữ thái độ bình tĩnh dù mình còn bực lắm vụ mẹ cho em gia sư nghỉ việc
- ‘qua nhà con Linh hả?’, mẹ mình hỏi.
- ‘dạ’, mình trả lời thẳng vì mẹ mình biết rồi
- ‘ngồi xuống đây mẹ nói chuyện chút’, mẹ mình đổi giọng. Mình nghe lời ngồi xuống
- ‘mẹ nói con nghe không phải mẹ cấm đoán gì con nhưng con nhỏ đó là ko đc’, mẹ mình nói chuyện kiểu xưng mẹ con rất ngọt ngào
- ‘sao ko đc?’, mình hỏi mẹ
- ‘nhà nó phức tạp lắm’, mẹ nói
- ‘liên quan gì tới Linh đâu’, mình nói
- ‘mẹ nó là vợ nhỏ ng ta rồi nó bồ bịch lung tung lắm’, mẹ mình nói. Toàn những chuyện mình biết rồi
- ‘sao mẹ biết, chuyện con vợ nhỏ thì Linh đâu muốn, còn bồ bịch thì lớn phải có bồ chứ?’, mình nói, mẹ mình chau mày. Mình nghĩ những chuyện này là do chị Q nói, không dưng sao mẹ mình biết đc
- ‘chị nó nói, cả chị nó còn nói nó thế, mày nhắm quen đc ko?’, mẹ mình hỏi, đổi cách xưng hô.
- ‘chị Q là chị cùng cha khác mẹ, nên ganh ghét nên nói thế, mẹ nên tin vào mắt mẹ chứ, mẹ thấy Linh sao?’, mình hỏi mẹ, mình biết mẹ mình ko có ấn tượng xấu với em gia sư
- ‘người ta nói là có lí do, mà lằng nhằng lắm, mẹ ko thích’, mẹ mình nói quyết liệt
- ‘con thích’, mình nói, mẹ mình mở to mắt nhìn mình
- ‘mẹ thấy Nhung đc đó, con coi tim hiểu rồi thích à, nó hiền ngoan nhà cũng tốt’, mẹ mình nói, thuyết phục mình
- ‘con mà ko quen Linh thì cũng ko quen Nhung, con ko hợp với nó, với kiểu mai mối đó dành cho người khác, ko phải con’, mình nói sự thật mình đang nghĩ.
- ‘ko nói nhiều với mày, tao nói ko đc là ko đc’, mẹ mình nói, chắc mẹ bực mình rồi
- ‘mẹ nghĩ cho con chút đc ko? Con cũng có suy nghĩ của con,con cũng biết yêu mà’, mình nói, mình ko nghĩ mình sẽ nói vậy với mẹ mình chỉ cố gắng thuyết phục
- ‘yêu có ăn đc ko? Phải biết tốt xấu mà coi chứ’, mẹ mình nói
- ‘ngã cũng đc, đau cũng đc, con còn trẻ, để con trải qua, đừng ép con,con là con trai mà, chuyện gì con cũng nghe mẹ nhưng lần này để con tự quyết đi’, mình nói trong sự ngạc nhiên của mẹ, vì mình chưa nói vậy bao giờ.
- ‘ko đc’, mẹ mình nói rồi như biết nó hoài cũng ko đi tới đâu, mẹ mình đứng dậy bỏ vào phòng. Vậy là ngẫu nhiên mình có cuộc nói chuyện với mẹ, ít nhất giờ mẹ mình cũng biết ý của mình. Dù mẹ còn kiên quyết cấm nhưng mình thấy tạm ổn, hi vọng mẹ mình sẽ suy nghĩ lại

Mình vào phòng nhắn tin cho em gia sư
- ‘anh mới nói chuyện với mẹ xongg’, mình nhắn
- ‘oh, nói chuyện gì’, em hỏi
- ‘chuyện bọn mình đó, em muốn nghe ko?’, mình hỏi em
- ‘muốn, nói đi’, em nhắn tin liền, chắc em cũng quan tâm lắm
- ‘vậy giờ em kể anh nghe mẹ anh gặp em nói gì đi rồi anh kể em nghe, ok?’, mình nói với em, muốn em kể mình nghe
- ‘mẹ anh đưa tiền lương rồi kêu em nghỉ thôi, có nói gì đâu’, em nhắn mình biết là em nói dối
- ‘mẹ anh nói rồi, anh muốn em nói lại thôi’, mình dụ em nói ra, chứ mẹ mình có nói gì đâu
- ‘anh muốn nghe nên dụ em hả? haha biết tẩy rồi nha’, em quá lanh so với mình, em chẳng gặp mình mà cũng thích đoán suy nghĩ.
- ‘thì em nói đi anh nói em nghe chuyện anh nói với mẹ’, mình nói thuyết phục em, em nói thì mọi thứ sẽ ổn
- ‘thứ 2 em nói, nói qua điện thoại ko tiện,’, em nhắn tin liền. Mình lại phải đợi để biết sự thật.
- ‘uhm, em phải nói đó nha, em mệt mỏi lắm hả?’, mình hỏi em
- ‘uhm, em hơi mệt nhưng sẽ hết, em là Linh siêu nhân mà, haha’, em thấy mệt rồi tự an ủi là em sẽ qua.
- ‘anh đang ôm em đó, ôm chặt lắm nên dựa vào anh đi’, mình nói với em.
- ‘uhm, hèn gì thấy ấm ấm , anh ôm em chắc phải kìm nén lắm hả?’, em hỏi mình, mình tò mò
- ‘kìm nén gì?’, mình hỏi
- ‘thì mỗi lần anh ở cạnh em anh kìm nén lắm mà, haha’, em nói tinh nghịch, sao chuyện gì em cũng biết thể hả?
- ‘uh, anh khổ lắm đó nên đừng quyến rũ anh’, mình nói, thấy mình nói chuyện như thằng dở hơi. Tự dưng câu chuyện lái sang hướng này.
- ‘haha, em ngủ đây, anh ngủ đi, nói hồi anh khổ nữa’, em chọc mình
- ‘uhm, ngủ đi, ở yên đó, anh đang ôm em’, mình nói khẳng định với em là luôn có mình bên cạnh
- ‘uhm, ngủ chung nha, em cũng ôm anh, chồng ơi ngủ nha’, em nói
Mình leo lên giường ngủ luôn, cứ tưởng tượng là mình đang ôm em ngủ, mình ngủ ngon lành

Trong giấc mơ mình thấy em và mình ở cạnh nhau, mình ôm em từ đằng sau và em đang hát cho mình nghe.
Posted Image
0966692193
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Noitc
Member Avatar
Trung sĩ
Update ngày 20/08/2012: thứ hai , ngày thứ 21 yêu nhau
Nếu 49 ngày thì mình còn 28 ngày nữa…
Sáng hôm nay là ngày mình đi học và em gia sư cũng ở dưới quê lên. Học kì này mình đăng kí học buổi sáng và buối chiều tối mình sẽ đi dạy thêm, nếu mình được nhận. Chiều hôm nay mình có hẹn với chị ở trung tâm dạy kèm, mình sẽ nhận giấy giới thiệu, nộp % rồi có lớp dạy.

Sáng này mình dạy sớm lắm, tối hôm qua mình nghĩ đang ôm em gia sư và ngủ ngon lành, mình nhận được tin nhắn của em gia sư đúng 4h30: ‘dậy đi học đi heo, ngủ cho cố trễ học’, mình cười khi thấy tin nhắn, nghe em nói tối qua là sáng hôm nay chắc 6h em tới sài gòn, em đi xe sáng cho khỏi say xe vì xe chạy nhanh không phải dừng nhiều.

Bây giờ là 5h sáng, mình quyết định ra đón em 1 cách bất ngờ, mình nghĩ tới lúc em ngạc nhiên khi thấy mình, cái xe em hay đi nó thả em ở cái chỗ lần trước mình đón em rồi. Mình thay đồ, đánh răng rồi để lại tờ giấy cho mẹ mình, nói là mình đi học, mẹ mình cũng biết là hôm nay mình đi học nên chắc ko thắc mắc nhiều. Đi đón em mà chẳng có xe thì cũng kì nhưng mình gặp em là vui rồi. Nghĩ thế nên mình xuống dưới đón xe ôm đi, buổi sáng sớm trời mát rượi, tâm trạng mình sảng khoái, mình cũng khỏe , chẳng còn đau nhiều nữa.

5h30, mình tới chỗ xe sẽ thả em xuống mình ngồi đợi với nhiều thứ cảm xúc, chờ đợi thấy vui, rồi lo lắng không biết em sẽ như thế nào sau những chuyện xảy ra. Rồi tự nói với bản thân chắc mọi thứ sẽ ổn thôi mà
Mình định là đón em lúc 6h rồi cùng em ăn sáng rồi mình đi học, chỗ này tới trường mình không quá xa. Mình ngồi đợi em.

Tới gần 6h, khi mình đang đeo tai nghe và nghe nhạc thì bên đường có chiếc xe lớn tắp vào, mình đoán là xe của em gia sư, mình đứng lên, đợi em bước xuống xe và nhìn thấy mình. Sáng sớm như thế này đường ko quá đông, trên trời màu trong vắt làm mình nhớ tới nụ cười trong veo của em, những khi nắng làm da mặt em đỏ thì em vẫn cười nụ cười trong veo ấy. Mình nhớ tới và thấy vui, cảm giác có ai đó để mà yêu thương, để nghĩ tới và thấy hạnh phúc , để có động lực cố gắng nhiều nhiều hơn nữa. Cuộc sống có ý nghĩa dù mọi thứ còn nhiều chông gai nhiều

Mình đứng bên này đường, em gia sư của mình đứng bên kia đường, em sẽ xuất hiện khi chiếc xe kia chạy đi, khi thấy mình em lại cười. Mình đang nghĩ thế thì chiếc xe đó chạy đi

Đó là em gia sư, đang đứng đó, tóc em thả và hơi rối có lẽ do ngồi xe lâu, môi em thì đỏ như mọi lần. Có lần em từng nói, em sẽ luôn xuất hiện với cái môi màu đỏ, vì em ghét thấy bản thân trở nên nhợt nhạt. Em gia sư mang balo màu vàng trên vai, balo ko quá to, em gia sư hôm nay mặc quần jeans lửng, áo thun màu đen và đầu đội cái nón cặp. Chân em mang dép và do hơi xa nên mình chỉ thấy cái vệt màu hình xăm con dao trên chân trái của em, nhìn em dễ thương. Em gia sư chẳng nhìn qua đây để thấy mình đang nhìn em, mình cười vì thấy cái nét ngơ ngơ của em, mình toan gọi em.
Khi mình đang định gọi em thì có chiếc xe máy chạy tới tắp vào chỗ em, mình nhận ra ngay là HA, mình choáng váng hết cả đầu, chẳng lẽ em gia sư gọi HA ra đón, chứ ko sao hắn ta biết em gia sư ở đó mà ra. Mình bắt đầu thấy bực tức vì nghĩ mình bị lừa dối, mình lơ mơ chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra

Phía bên kia em gia sư đang nói gì đó với HA mà ánh mắt ko vui lắm, em ko cười nhưng mình ko rõ em có ngạc nhiên khi HA ra đón ko. Em vẫn đứng còn HA thì đang ngồi trên chiếc xe tay ga đắt tiền. Họ nói gì mình không rõ, cảm giác lúc ấy của mình là thiếu không khí, mình bực tức khi thấy em cùng hắn nói chuyện, chẳng thể để mọi chuyện vượt xa tầm với, mình la lên
- ‘Linh’, em gia sư nhìn dáo dác rồi thấy mình, bộ dạng mình chắc tệ hại lắm, với cái tay bó bột và có 1 miếng băng trên đầu. Mình lặng thinh khi em nhìn mình, ko cười.
Em gia sư vội chạy qua chỗ mình đứng, em ngạc nhiên lắm khi thấy mình. Em cười, còn mình thì còn bực cái việc thằng HA đứng đó,mình im lặng
- ‘anh tới hồi nào vậy?’, em hỏi mình sốt sắng
- ‘anh đợi từ 5h30’, mình nói, thằng HA thấy mình nên caun4g chạy xe qua.
- ‘lên xe anh chở về’, nó nói với em gia sư , mình nhìn nó, im lặng, đợi coi em gia sư như thế nào, mình cũng muốn biết lắm sao nó lại nói vậy.
- ‘điên, biến đi’, em gia sư nói với nó,nghe rất phũ mình hi vọng không phải em gọi nó ra đón, mà nếu ko phải thì sao nó biết mà đón
- ‘đi thôi anh’, em gia sư nắm tay mình kéo đi, mình bực mình lắm. Mình đang định hỏi em sao HA ở đây thì tiếng HA nói
- ‘què mà ko biết thân hả mày?’, nó nói mình, mình nhìn nó thấy mặt nó rất xấc xược.
- ‘mày ko biết nhục hả?’, mình hỏi nó, thấy nó đi đón em gia sư là mình bực rồi. Chẳng nể nang gì nữa. Em gia sư nhận rõ tình hình căng thẳng, em nắm chặt tay mình
- ‘kệ nó đi anh’, em gia sư nói
- ‘sao nó ở đây?’, mình nén giọng hỏi
- ‘em biết đâu’, em gia sư nói, nếu em ko nói dối thì em cũng ngạc nhiên khi thấy nó y như mình. Mình tin là em nói thật.
- ‘tao ở đâu phải xin phép mày àh?’, nó hỏi mình, chắc muốn đánh nhau với mình. Em gia sư vẫn nắm chặt tay mình
- ‘anh rảnh quá thì đi chỗ khác rảnh, đừng phá cuộc sống của tui’, em gia sư nói với HA rất gay gắt.
- ‘ko phá sao được em,anh nói rồi mà em ko dây dưa với nó nữa mà, em ko nghe à?’, HA nói với em gia sư, vừa bực vừa như nài nỉ
- ‘gì? làm ơn, làm ơn, chúng ta chia tay lâu rồi, cũng chẳng nợ nần gì nhau, anh vì gì nữa, biến gấp dùm’, em gia sư cũng có vẻ rất mệt mỏi vì sự lằng nhằng này.
- ‘anh yêu em, anh cũng đâu muốn’, nó nói gần như tuyệt vọng. Mình nghe mọi thứ trở nên nặng trịch. Mình nắm tay em gia sư kéo đi, thằng HA dai dẳng bám theo.
- ‘để em nói lần cuối với nó’, em gia sư vẫn tay trong tay với mình, em nói
- ‘nói nè HA, em nói lần cuối anh hiểu dùm em, chúng ta hết thật rồi hết sạch, chẳng còn chút gì để yêu nhau đc, anh đừng như vậy, em biết chẳng phải vì yêu đâu chỉ là lòng tự trọng của anh ko cho phép anh bị em đá, cứ coi như anh đá em đi, và cần ai hỏi em cũng nói là anh đá em, vậy nha. Đừng nói yêu gì em vì nó có đâu mà nói’, em nói rõ ràng, chắc nịch với HA, HA nghe nhưng ko muốn hiểu
- ‘ko đc đâu, anh biết em ko yêu nhưng ko đc, em về đi, mình nói chuyện sau’, HA nói hoảng hốt như muốn cứu vãn gì đó. Mình hiểu hắn ta yêu em gia sư nhiều lắm nên 1 con người như hắn mới cam chịu như thế, biết rõ sự thật nhưng ko muốn tin. Về phần mình, mình để yên cho em gia sư giải quyết chuyện của em, mình thấy đủ rắc rối rồi ko muốn dây ra thêm nữa và em gia sư cũng nói dứt khoát. Thứ mình tò mò là không biết sao HA biết em gia sư về quê và vào thành phố giờ này để tới đón, có cái gì đó liên quan tới H không
Mình linh cảm nhiều thứ đang mở ra và còn nhiều chuyện sẽ đến nữa.
- ‘ em đói quá’, em than vãn khi thấy mình im lặng, mình quên mất là em về quê vì chuyện của mẹ mình gây ra cho em
- ‘uhm, anh dẫn đi ăn sáng rồi anh đi học’, mình nói, em đi phía bên phải, bọn mình đang thả bộ.
- ‘anh thấy phiền ko anh?’, em hỏi mình, cứ nhìn đường đi
- ‘sao hỏi vậy?’, mình nghe thấy chột dạ, em lại quay đầu lại nhìn quá khứ rồi
- ‘thì em thấy phiền quá, cứ lần quần hoài cũng nhiêu đó’, em nói, cũng chẳng nhìn mình
- ‘anh sẽ cùng em giải quyết mọi chuyện, với 1 điều kiện duy nhất’, mình nói
- ‘gì?’, hn em nói chuyện ngoan ngoãn như mèo con
- ‘em ko bao giờ được rời xa anh. Em nói mà, em nợ anh quá nhiều nên em phải trả bằng cách sống bên anh tới cuối cùng’, mình nói, khi thấy thằng HA mình như nổi điên nhưng nó làm mình quyết tâm giữ lấy em gia sư bằng mọi giá
- ‘ohm, em biết rồi, cám ơn anh’, em nói và có vẻ cảm động vì mình nói thế. Em đang là người mệt mỏi nhất, mình biết em gia sư của mình đang mệt đến rã rời, em muốn buông xuôi và nghỉ ngơi, em muốn dừng lại, nhưng dù em có phải cõng em, thì mình cũng nhất quyết phải cùng em đi tiếp.
Mình và em ghé vào tiệm phở ăn, nói chuyện qua lại và tuyệt đối không nói gì tới chuyện của mẹ mình, mình để cho em tạm quên nó và muốn yên ổn, với lại thời gian cũng không có nhiều để nói nên mình biết là nên để khi khác hỏi em, có thể là tối nay. Gặp nhau nhiều hơn và nói chuyện, giờ nói cũng ko đi tới đâu rồi còn khiến em mệt mỏi nữa. Đôi khi không quên hẳn được thì ta đành phải chọn cách quên lúc nào hay lúc đó.
- ‘giờ anh đi học, em đi xe ôm về đi’, mình nói
- ‘gần nhà mà với còn sớm, em đi bộ về được rồi’, em nói, chắc lại tiết kiệm tiền đây mà
Mình dẫn em ra chỗ ông xe ôm, hỏi giá rồi trả tiền trước cho ổng. Mình ko muốn em gia sư đi bộ và gặp HA, cũng ko muốn em có nhiều thời gian rảnh để nghĩ ngợi lung tung cho tới khi mình nói chuyện, nên mình nhờ em lên mạng search tìm dùm mình về các thông tin về hóa dầu, các nơi làm việc và nhiều thứ khác liên quan tới đó.

Mình và em tạm biệt nhau, mình tới trường trễ 10p nhưng thầy chưa vào, lâu ngày gặp lại bạn bè với bộ dạng này, đứa nào cũng ngạc nhiên nhìn mình.

Trưa
Mình về tới nhà thì nhắn tin cho em gia sư, em nhắn tin lại nói em đang ăn cơm. Mình cũng đi ăn cơm, 1h30 chiều mình có hẹn với chị ở trung tâm dạy kèm. Lần đầu tiên đi xin việc làm kiểu này nhưng mình chẳng hồi hộp gì. Mình có nhắn tin nói là chiều nay mình đi xin việc làm nhưng em gia sư có vẻ không tin, em nghĩ mình đùa, mình dự định là tối nay nói chuyện rõ ràng với em.

Tối nay chắc trời không mưa

Mình tới chỗ trung tâm gia sư thì cái chị gọi điện cho mình nhận ra mình ngay, tại có mình mình là gãy tay và mình nói trước cho chị ấy về tình hình của mình. Mình mang thẻ sinh viên cho chị ấy coi, nói chuyện thuyết phục 1 hồi thì chị ấy cũng viết giấy giới thiệu cho mình và kêu mình đóng 40% lương, chị ấy nói lương của mình là 1 triệu cho tuần 3 buổi, mỗi buổi 1 tiếng rưỡi, mình đi nhận lớp nếu ko đc thì lấy lại tiền %. Lần đầu tiên cho việc sắp có thể có việc làm, mức lương đó làm mình vui vì ko nhiều nhưng là khá so với 1 công việc làm thêm. Mình còn nghĩ tới cả cảnh mình lãnh tháng lương đầu tiên và mình sẽ khoe với em gia sư.

Chắc cứ cố gắng thì trời không phụ lòng người
Mình gọi theo số điện thoại ghi trong giấy giới thiệu, gặp phụ huynh và cô ấy hẹn mình 4h chiều gặp ở nhà và nếu đc thì sắp xếp giờ dạy phù hợp trong tuần luôn. Ngoài buổi sáng mình đi học thì giờ các mốc thời gian mình đều free , mình sẽ sắp xếp thời gian phù hợp cho việc đi học anh văn cùng em gia sư nữa.

Mình tới nhà gặp phụ huynh học sinh thì đó là căn nhà trên đường TKTQ, chị phụ huynh thấy mình trong bộ dạng đó nhưng cũng đọc giấy và cũng chịu nhận mình, lần đầu tiên mình đi xin việc mà mình gặp may mắn này mình mừng lắm, mình sẽ đi dạy tối 2,4,6. Qua tuần mình bắt đầu đi dạy, hi vọng mọi thứ sẽ ổn, nghĩ tới lần đầu tiên đi làm, mình thấy như mình trưởng thành ra

Chị phụ huynh cũng cho mình gặp thằng học trò, nó to béo và cao lắm, giờ mình mới hiểu sao mẹ nó sợ thầy giáo quá nhỏ con sẽ bị nó ăn hiếp.

Mình về nhà tới tâm trạng vui vẻ, tối nay mình có hẹn với em gia sư lúc 7h, nghĩ lại mình vẫn thấy chưa quen, vì thường giờ này hằng ngày mình đang đợi em gia sư tới dạy và em gia sư cười với mình, lần này thì chẳng còn nữa, chính mình cũng thấy lạ lẫm, không hiểu em gia sư sẽ có cảm giác như thế nào?

6h hơn mình đang ăn cơm, mấy bữa nay mình ngán ăn cháo quá,mình cũng khỏe chẳng còn đau nên mình ăn cơm. Mình đã nhờ thằng anh là tới chở mình đi chút cho mẹ mình khỏi nghi ngờ, mình ko muốn kiếm chuyện với mẹ trong tình hình căng thẳng này .Mình nhắn tin cho thằng anh hối nó vì mình biết tính nó rề rà lắm, nó tới trễ mắc công em gia sư phải đợi. Mình và em gia sư hẹn nhau ở ngã tư gần nhà mình.
- ‘lát anh Đ tới chở con đi chơi’, mình nói khi mẹ vừa về nhà với nhỏ Nhung
- ‘ở nhà chơi với Nhung đi’, mẹ mình nói
- ‘con hẹn rồi, hẹn Nhung khi khác’, mình nói, cười cố gắng trả lời lịch sự dù mình chẳng ưa gì nhỏ
Mình nói tới mức đó, rồi thái độ đó chẳng nhẽ nhỏ Nhung ko hiểu ý mình, sao cứ tới nhà mình rồi nhây ra.

Thằng anh mình gọi nói nó tới rồi là mình đi thẳng ra ngoài, cừa bước ra khỏi cửa là mình thấy thoải mái, ở nhà mà có nhỏ Nhung mình cảm giác như thiếu không khí, rất khó chịu. Mình tin mình dị ứng với nhỏ Nhung.
- ‘anh chở em ra ngã tư đi’, mình nói với thằng anh
- ‘khi mày khỏe, phải đãi tao nhậu ba ngày ba đêm, mày hành tao quá’, nó than với mình . Mấy hôm nay nhờ nó, không thì mình gặp nhiều khó khăn hơn với mẹ rồi

Chạy ra tới ngã tư thì em gia sư đã đứng sẵn đó đợi mình
- ‘em chào anh’, em gia sư cười nói khi thấy thằng anh mình, em rất linh hoạt.
- ‘ohm, chào em’, thằng anh mình nói rồi ngớ ngớ người ra nhìn em gia sư chăm chú, mình hỏi mình ko lẽ nó bị em gia sư hớp hồn rồi sao? Em gia sư cười với mình
- ‘nhìn em quen quen’, mình lẫn em gia sư đều ngạc nhiên khi nghe thằng anh nói thế, mình thấy chẳng lẽ trùng hợp như thế
- ‘anh quen em àh?’, em gia sư hỏi liền, vậy là em gia sư ko quen thằng anh mình
- ‘thì anh thấy vậy, chẳng biết sao nữa’, thằng anh nói, mình tin là nó có quen biết em gia sư, hay đã từng biết, nó không nói có lẽ là không chắc chắn hay nó mới ngờ ngợ, ko rõ lắm
- ‘thấy gái đẹp là thấy quen’, mình nói, muốn mọi người bớt khó xử
- ‘haha, mày sợ tao cua bồ mày àh?’, nó nói cười rồi phóng xe chạy mất. Mình thấy có gì đó hơi lo lắng, mình tin rồi chuyện gì đó sẽ mở ra.
Mình leo lên xe em gia sư ngồi, mình hỏi em
- ‘em có quen anh Đ àh?’
- ‘không, đâu biết ai đâu’, em trả lời như ngỡ ngàng, mình nghĩ chắc thằng anh mình giỡn.
Mình và em gia sư chạy vào quán trà sữa, tối nay trời không mưa, sài gòn về đêm mát mẻ hẳn, trời nhiều gió, mình và em gia sư chọn 1 góc gần cuối quán và ngồi cạnh nhau.
Posted Image
0966692193
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted Image Fluter_AOF
Member Avatar
Sinh Viên Tài Chính

để dành đọc 1 thể luôn :))
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Noitc
Member Avatar
Trung sĩ
Update ngày 20/08/2012: tiếp thứ hai, ngày thứ 22 yêu nhau
Quán trà sữa này cách khá xa chỗ nhà mình, như nhiều quán trà sữa khác nó được tô vẽ nhiều hình thù màu sắc khá rực rỡ, quán không đông lắm, mình cùng em gia sư ngồi trên tầng trong phòng máy lạnh . Ngoài mình và em gia sư ngồi ở góc cuối thì còn một cặp nữa đang ngồi góc kia.

Mình gọi trà sữa bạc hà còn em gia sư gọi trà sữa đào, tiếng nhạc nhẹ vang lên đều đều, mình ngồi cạnh em, em gia sư ngồi phía trong còn mình ngồi phía ngoài. Thấy mọi thứ nhẹ nhõm, như ai đang nhấc cái cảm giác bị đè nặng của mình lên. Tâm trạng mình đã tạm quên những thứ nên quên, tự dưng mình nhớ tới bài báo xưa cũ mình đọc, trong đó có nói về những người bị bệnh mà tâm trạng tốt thì mau lành bệnh hơn những người ủ rũ. Và bây giờ mình cũng thấy thế.
- ‘em, người ta ôm nhau kìa’, mình nói khi thấy cặp ngồi ở góc đang ôm nhau
- ‘muốn sao’, em nhìn mình hỏi, cười cười
Không trả lời, mình quàng tay mình ôm em, ấm thiệt ấm, mềm thiệt mềm. Mình thích sự mềm mại đó, làm mình như tan chảy
- ‘anh, nó hun kìa’, em nói sau khi mình buông em ra. Thực ra cặp kia ko hôn nhau. Em nói xạo
- ‘muốn sao’, mình hỏi em, cũng cười cười
Em cũng như mình, ko trả lời, em nắm tay gãy đang bó bột của mình hun lên, rồi em hôn lên môi mình. Vị ngọt đọng trên môi, ngon hơn kẹo, vừa ngon vừa thơm. Hồi xưa đi quán thấy bọn nó ôm nhau, hôn nhau mình thường chê này nọ rồi cả ganh tị, giờ mình cũng hôn, cũng ôm và cũng ngoài cảm giác thích thì chẳng nghĩ được gì nhiều.
- ‘phải chi trời mưa ha?’, em nói khi mình và em đang ngồi rất sát nhau
- ‘em buồn à, khi buồn em hay mong mưa mà’, mình nói, em nhìn mình bất ngờ vì mình nói thế thay cho câu hỏi, sao mong mưa?
- ‘tại thích vậy, bên người yêu khi mưa tuyệt lắm’, em nói bâng quơ, cô nàng của mình dù đời vùi dập cỡ nào thì cái nét thơ mộng, lãng mạn khao khát yêu vẫn bùng cháy. Em từng nói, người ta hi vọng và cái hi vọng giết chết tình yêu của người ta nhưng em gia sư khi yêu luôn hi vọng, mình có cảm giác em luôn tìm thấy lí do để cho bản thân cơ hội yêu và hi vọng thêm lần nữa. Là mình đúng hay mình suy nghĩ quá đơn giản về em.
- ‘ở bên anh là mưa nắng gì cũng tuyệt hết’, mình tự tin nói
- ‘cái tật nói dóc ko chừa hen, bữa này T ế vợ khá quá’, em gia sư nói, cười tươi
- ‘xùy, anh ko ế vợ , gọi anh là T đẹp trai hay T thanh lịch đc rồi’, mình nói, sao bữa này mình nói chuyện chém gió quá, mình nói không biết ngại. Em gia sư làm điệu bộ muốn ói rồi cười sặc sụa. Mình cũng cười vì thấy vui quá.
Sau tràng cười mình và em gia sư im lặng, nhìn bâng quơ và nghe nhạc. 8h30 mình phải có mặt ở nhà vì mẹ mình dặn thằng anh mình là 8h30 tới chơi mẹ mình cho nó ăn món gì đó. Mình hẹn thằng anh là 8h15 gặp mình ở ngã tư, từ giờ tới lúc đó còn 45p, vậy là chỉ còn bên nhau nửa tiếng nữa, mình muốn nghe để hiểu tình hình những thứ mẹ mình nói với em gia sư
- ‘em muốn nghe mẹ anh nói gì với anh ko?’, mình hỏi dò em, biết là ngốc nghếch khi dò kiểu đó, nhưng gợi vậy thì em cũng hiểu
- ‘muốn nghe mẹ anh nói với em gì chứ gì?’, em nói tinh nghịch, em quá rành rẽ trong việc nắm bắt tâm lí của người khác
- ‘uhm, nói đi, anh muốn nghe’, mình nói thẳng luôn, lòng vòng mất thời giờ
- ‘chuyện ko có gì quá quan trọng, chỉ là mẹ anh gọi em tới chỗ gần cty mẹ anh áh, rồi trả lương cho em, xong’, em nói, mình biết ngay là nói dối, nói bớt đi
- ‘ohm, xạo, nói tiếp đi’, mình nói, bỏ lơ qua cái cố ý lảng tránh của em, mẹ mình đâu hiền thế.
- ‘haiz, nhiều chuyện thấy ớn àh, thì mẹ anh biết mình quen nhau, chị ấy ko thích’, em nói theo quen miệng gọi mẹ mình là chị. Em kịp nhận ra, nói trớ lại : ‘Cô’.
- ‘tiếp’, mình nói
- ‘mẹ anh nói em ko hợp với anh rồi kêu là thôi ngay từ đầu, để lâu phiền, mẹ anh cám ơn em nữa’, em nói, giọng lạc đi hẳn, thấy em buồn nhưng như người đã bình tĩnh và chấp nhận sự thật
- ‘em có buông tay anh ko?’, mình hỏi em, mình muốn biết ý kiến của em.
- ‘chưa, chưa đào mỏ mà, haha’, em cười, lại buông cái chữ đào mỏ, mình có gì mà để đào, em nói chẳng qua chỉ muốn đùa giỡn cho qua cái không khí căng thẳng.
Mình thấy em cứ cười mà thấy vẻ đáng thương, em càng cười nhiều mình càng thấy em đáng thương. Sao mà cuộc đời này quá khổ sở với em? Mình thấy môi em cười mà tưởng tượng như khóc, mình đưa tay chạm vào môi em, mình làm theo quán tính thôi. Tay mình chạm vào cái môi đỏ mềm, em ngỡ ngàng nhìn mình, em thôi cười, nước mắt em lăn nhẹ xuống, rất nhanh như kiểu những giọt nước mắt đó nấp sẵn ở hàng mi rồi khi em chỉ chớp là nó lăn xuống. Mình hoàn toàn thấy lạ lẫm, chỉ cái chạm nhẹ vào môi và em khóc. Sự ngăn cách giữa mình và em trở nên như chưa từng tồn tại. Với mình em luôn có quyền để khóc, dù như thế nào. Yêu một người là cho người khác có quyền làm tổn thương mình. Không phải lần đầu mình nhìn em khóc, nhưng lần này mình thấy hoảng hốt nhất, thấy mình trống rỗng vì mình nhỏ bé chẳng thể làm nước mắt ngừng rơi. Cuộc đời có thể là màu hồng với 1 ai đó nhưng cũng có thể là bi kịch của 1 ai đó. Vậy nên cứ sống thôi, đừng nghĩ ngợi nhiều, đừng so sánh nhiều và cũng đừng hi vọng sự công bằng.

Em gia sư chở mình tới ngã tư và đứng đợi thằng anh mình cùng với mình. Thằng anh mình cứ nhìn nhìn em gia sư làm mình tò mò nhiều lắm. Thằng anh chở mình về nhà rồi mẹ mình nấu món gà ác tiềm cho nó ăn, không biết mẹ mình nấu sẵn từ bao giờ. Mình biết lí do mẹ mình nấu món này cho thằng anh mình ăn vì thằng anh mình nói món này mẹ mình nấu ngon nhất, nó khen làm mẹ mình thích và nấu cho nó ăn khi có dịp.

Mình vào phòng đánh máy, chơi bời trong khi thằng anh nói chuyện với mẹ mình ngoài phòng ăn. Mình có nhiều thứ chất chứa trong cảm xúc khi nhìn em gia sư khóc lúc nãy.
- ‘mẹ mày ko thích mày quen nhỏ đó hả?’,nghe tiếng thằng anh nói, mình nghe nhạc và ko biết thằng anh mình vào hồi nào
- ‘ohm, mẹ em cấm em quen’, mình nói với thằng anh
- ‘anh thấy nhỏ đó đc ko anh?’, mình hỏi thằng anh về em gia sư, mình nhớ tới cái đoạn nó nói thấy quen quen nên mình tò mò hỏi.
- ‘cũng đc đó’, thằng anh trả lời cụt ngủn và không đá động gì tới chuyện kia, mình nghĩ nó chỉ đùa vớ vẩn. Mình và thằng anh đều im lặng.
- ‘àh, nhỏ bạn mày hình như học chung lớp với đứa bạn của tao’, thằng anh nói như kịp nhớ ra
- ‘gì trùng hợp quá ba’, mình hỏi nó, làm gì mà dây dưa rễ má như thế. Mình liên tưởng tới HA
- ‘thằng bạn đá banh chung với tao hình như biết nhỏ bạn mày’, nó nói, biết là mình tò mò
- ‘sao anh biết?’, mình hỏi
- ‘thì thấy hình nhỏ bạn mày nên tao ngờ ngợ quen, ko biết phải ko?’, thằng anh nói.
- ‘hình ở đâu, thằng bạn anh là ai?’, mình hồi hộp hỏi, nếu là HA thì mình ko biết gì để nói, nếu là nó thì quá ngỡ ngàng rồi.
- ‘thằng D bạn tao, chung đội đá banh, tao thấy hình nhỏ bồ mày đầy trong điện thoại nó’, mình quá ngạc nhiên vì sự trùng hợp nào, D là người mà em gia sư nói trong tn, là bạn thân của em gia sư đó hả?
- ‘sao anh thấy, chém mát quá’,mình nói giỡn, nhưng mình có cảm giác thằng anh mình nói thật.
- ‘shit, tao mượn điện thoại nó, nó để làm hình nền mà’, thằng anh nói, nó vừa nói vừa ăn miếng dưa hấu trong đĩa trái cây mẹ mình kêu nó mang vào ăn. Mình hồi hộp nghe, thấy vừa phấn khích vừa thấy bất ngờ
- ‘ohm,mà thằng D đó còn đá banh chung với anh ko?’, mình hỏi, vì theo em gia sư nói là nó đã ko còn bên cạnh em gia sư
- ‘còn, thứ 6 hàng tuần hay đá, thằng đó cũng học FPT luôn’, thằng anh nói, thằng anh mình học FPT. Vấn đề mình thắc mắc tại sao ở cùng nhau trong 1 thành phố mà sao em gia sư nói là D đã đi mất? Rồi tại sao thằng anh mình chỉ đơn giản là tấm hình nền hay đôi ba tấm hình trong điện thoại mà nó nói là quen, thường thì ta phải nhìn qua nhiều lần mới sau gặp lại mới thấy quen chứ.
- ‘ủa, mà sao có tấm hình mà anh nhớ zữ vậy?’, mình hỏi thằng anh, nó có vẻ cũng rất thích thú với chuyện này
- ‘ko, con nhỏ bồ mày nhiều đứa bạn tao cũng biết đó, đâu phải mình tao’, thằng anh nói, sao em gia sư làm gì mà nhiều người biết.
- ‘sao biết?’, mình hỏi, mình tò mò lắm rồi
- ‘trong đội đá banh thì hầu như biết, nhỏ này hồi đó cũng đi đá banh nữ đó, hình như nó hâm mộ arsenal’, thằng anh nói, đúng trùng hợp với chiếc áo ngủ em mặc ở vũng tàu, là màu áo của arsenal. Mình vừa ngạc nhiên vừa thích thú với cái thông tin này, không ngờ em gia sư của mình còn đi đá banh.
- ‘vậy sao nhỏ bồ em nói ko biết anh’, mình hỏi
- ‘tao biết nó chứ nó làm gì biết tao, mày quen cũng hay đó, nhỏ này ngày xưa nhiều thằng cua mà ko dính’, mình thấy nhiều tin tức bất ngờ quá. Thực tình em gia sư dễ thương, ưa nhìn nhưng mình ko nghĩ nhiều người thích em như mình, có lẽ là cá tính nổi bật của em thu hút người ta. Nếu nói về mốc thời gian đó thì trong khoảng này em gia sư đang quen với C.
- ‘em mà, đẳng cấp khác’, mình nói giỡn đầy tự tin
- ‘lâu lắm rồi tao ko gặp nhỏ này, nên gặp lại hơi ngờ ngợ nhìn nó cũng khác quá, hồi xưa nó cắt tóc ngắn’, thằng anh nói vui vẻ lắm. Mình ko ngờ hôm nay mình được biết những tin tức này và 1 chút về người tên D.
- ‘thứ 6 cho em đi đá banh với’, mình nói, tự dưng muốn biết gì đó về D. Mình chỉ đi chơi thôi cũng chẳng làm gì.
- ‘mày đi làm gì?’, thằng anh hỏi mình
- ‘đi chơi ở nhà chán bỏ mẹ’, mình nói.

Thằng anh mình về nhà rồi mình mới nhắn tin với em gia sư
Mọi thứ tạm ổn và đang đi theo hướng kiểm soát được. Mình có cảm giác như ngẫu nhiên mọi thứ dần mở ra, thì tới thời điểm nào đó phù hợp, chuyện gì cũng đc lí giải rồi trở thành dĩ vãng.
Posted Image
0966692193
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Noitc
Member Avatar
Trung sĩ
Update ngày 21/08/2012: thứ ba, ngày thứ 23 yêu nhau
Thời gian qua nhanh đến mức ko tưởng…
Sáng mình thức dậy lúc 6h sáng , hn phải đi học. Điện thoại có tin nhắn của em gia sư và nhỏ Nhung, ko có của nhỏ H. Mình ko bận tâm về những tin nhắn ngoài tin nhắn của em gia sư.

Khoảng hơn 6h15 mình đang ăn sáng thì có điện thoại của nhỏ Nhung, mình cân nhắc mãi rồi bắt máy xem nhỏ nói gì, dù gì cũng không nên quá sỗ sàng, còn mẹ mình nữa.
- ‘alo’, mình trả lời
- ‘anh dậy chưa, em gọi đánh thức anh nè’, giọng nhỏ Nhung nghe nhỏ nhẹ trong điện thoại
- ‘cám ơn em, anh dậy lâu rồi’, mình nói rất lịch sự
- ‘vậy hả, àh sắp tới sn em đó, thứ bảy này nè, em mời anh đi nha, thời gian địa điểm em nhắn tin sau’, nhỏ nói, thì ra là sinh nhật nhỏ. Mình chắc chẳn ko thể đi. Vì mình ko thích nhỏ với chẳng có lí do gì để đi, có phải bạn bè gì nhau đâu
- ‘thứ bảy này hình như anh bận rồi, có gì nói sau nha, anh ăn sáng đi học’, mình nói. Cứ nói chuyện với nhỏ là thấy có cái khó chịu trong người, cảm giác rất kì cục.
- ‘ohm, bye anh’, nhỏ nói rồi cúp máy. Mình cũng ăn sáng rồi đi học luôn.

Mình tới trường rồi lấy điện thoại gọi cho em gia sư, em gia sư giờ này cũng đi học, không biết em tới trường chưa? Em là chuyên gia đi học trễ. Em nói trưa em chạy qua đón mình về, kiếm tiền xe ôm.

Trưa em gia sư tới đón mình, em mua sẵn cho mình li nước mía. Miệng thì luôn miệng nói đào mỏ, còn hành động thì chăm sóc mình và chẳng ngại tốn tiền với mình. Em gia sư của mình chu đáo lắm
- ‘anh đi xe ôm từ đây về nhà hết nhiêu?’, em gia sư hỏi
- ‘hết 35k luôn đó’, mình nói
- ‘từ mai em chở anh đi, đón anh về, lấy rẻ 1 lần 30k thôi, em nhân từ thiệt’, mình buồn cười vì cái chữ nhân từ. Đã nhân từ thì chở free luôn đi.
- ‘ohm cám ơn heo nha, mai anh đc đi xe miễn phí, còn được ôm’, mình giả lải như ko nghe chuyện tiền bạc
- ‘thứ gì đâu không’, em nói rồi cười, mỗi lần em nói câu đó là y như rằng em tỏ ra vẻ chán ngán nhưng miệng lại cười. Vậy chẳng lẽ mai có người chở đi học. Mấy hôm nay đi học mẹ mình đưa tiền xe ôm cho, nếu mình ko đi xe ôm mà em gia sư chở thì sẽ dư được một khoản khá đáng kể cho nhiều lần đi. Mình tính toán sơ qua thì cũng thấy được.
- ‘vậy mai em chở anh hả?’, mình hỏi, nói vậy thôi chứ em mà qua chở mình dù mình thích lắm nhưng cũng phiền lắm, em sẽ phải dậy sớm rồi cũng mệt.
- ‘ohm, ham lắm, nhớ trả tiền’, em nói. Nếu ai không biết thấy mình giống thằng đào mỏ hơn em là kẻ chuẩn bị đào mỏ mình.
- ‘anh ôm trả nha’, mình nói rồi ôm em. Đúng là gãy tay khi có người yêu nó cũng có cái sướng, được chở, được ôm và cảm nhận cái cảm giác mềm mại ấm áp ở da thịt em.
- ‘bây giờ em sẽ canh mấy ổ gà mà chạy vô, anh sẽ phải ôm em chặt, haha, y như mấy thằng con trai chở bạn gái và canh ổ gà chạy’, em nói, sợ luôn với những thứ em nghĩ trong cái đầu nhỏ bé ấy, mọi thứ phong phú hơn mình nhiều, em nói rồi cười liên tục. Có vẻ em vui với ý tưởng đó. Tự dưng mình tưởng tượng tới hình ảnh em mặc bộ đồ đá banh, rồi chạy trên sân như cầu thủ, mình buồn cười với hình ảnh đó. Rồi mình lại ước, nếu được mình vẫn muốn gặp em sớm hơn thì những kí ức trong mình sẽ dày lên rồi nhiều hình ảnh tươi đẹp mà mình sẽ có.
- ‘ùy, mê trai quá, ko cần chạy vậy, anh cũng ôm em chặt mà’, mình cười nói
- ‘em ko mê trai thì có quen anh ko hả? anh mê gái, em mê trai, chúng ta mê nhau, haha’, em cười giòn, trưa nay trời nắng lắm, em cũng che kín mít nhưng ko đeo bao tay

Nắng phủ lên mình và em, tràn ngập mọi ngóc ngách, nhờ nắng hay nhờ em mà mình thấy tâm hồn rực sáng, như cánh cửa lâu năm được mở ra. Càng có cảm giác yêu thương ngào ngạt. Trời trên cao trong xanh, nắng màu vàng, mình cứ mong em chạy chậm để thời gian bên em kéo dài mãi.
- ‘ăn kem đi em’, mình nói khi thấy cái quán kem tươi, mình muốn ở bên em chút nữa và cũng muốn cái vị mát lạnh của kem.
- ‘ohm ha, ăn kem sô cô la’, em nói rồi chạy xe vào quán, kem tươi ở đây 4k 1 cây, mình và em gia sư mỗi đứa ăn 2 cây, ăn xong lạnh hết bụng
Mình lại thấy cái hình ảnh em gia sư đưa tay chạm vào que kem rồi đưa lên miệng mút. Em vẫn thích cái kiểu đó, nét tinh nghịch hiện rõ lên trong ánh mắt, nhìn em dể thương đến long lanh, hay mình yêu và thấy thế. Mình nhìn em ăn kem và đặt câu hỏi, theo mình thấy thì em gia sư đối xử với HA rất phũ phàng, vậy thì tại sao em gia sư lại luôn bị hắn bám riết. Vì khi bị em gia sư đá, lòng tự tôn bị tổn thương, giả thiết đó hợp lí nhưng ko đủ để hắn dày công theo đuổi rồi nhận lấy chua cay, người ta có thể vì chút tức tối ở đoạn đầu nhưng chắc chắn chuyện đó ko thể kéo dài mãi. Mình thấy cách hắn đối xử với em gia sư là cố gắng cố gắng để chùng mình xuống, hắn như con hổ bị mắc xương và người duy nhất có thể lấy cái xương đó là em gia sư. Tại sao hắn như thế? Mình lí giải là yêu, vì có thể hắn từng được yêu thương thật nhiều, được em gia sư đối xử bằng thứ tình cảm tương tự như với mình, hắn đâm nghiện như mình đang nghiện em, nghiện mọi thứ thuộc về em. Hắn quằn quại khi không còn nữa, và vì nghiện nên ko thể bỏ dù lòng biết là khó, dù lòng muốn ko theo mãi con người đó. Nhưng không thể.

Mình tự dưng thấy thoáng buồn, và thấy mình vớ vẩn khi đang vui thì lại sợ mất người yêu, sợ ko thể thấy vui nữa.

Em gia sư chở mình tới chung cư, mình kiếm cớ hôn em tạm biệt. Cái hôn nhẹ lên má thôi mà mình cũng thấy lâng lâng, mình trở lên nhà thì mẹ mình về từ hồi nào. Mình chào mẹ rồi vào phòng thay đồ
- ‘anh’, mình giật mình khi thấy nhỏ Nhung, mình ko hiểu sao có kiểu tự tiện như thế, sao nhỏ lại ngồi trong phòng mình trong khi mình ko ở nhà. Không hiểu nổi mẹ mình nghĩ gì, con nhỏ này cũng ăn không ngồi rồi quá.
Sau vài giây ngỡ ngàng mình nói
- ‘em ko biết nghĩ àh, anh ko có ở nhà em vô đây làm gì?’, mình hỏi đầy bực bội kiểu ko thể chịu đựng nổi
- ‘em mới vào, tại em định kiếm quyển truyện đọc’, nhỏ Nhung nói có vẻ ngại, mình thấy vậy nên cũng thôi, làm quá cũng chẳng được gì
- ‘oh, lần sau anh ko có ở nhà em đừng vào phòng anh , giờ em ra ngoài cho anh thay đồ’, mình nói, bực lắm nhưng chắc nói nữa chắc đến mức cãi nhau với nó. Mẹ mình lại cáu tiết rồi mình khổ nữa, mình ko biết mình phải chịu đựng cảnh này tới bao giờ
Buổi trưa mình cáo no và chẳng ăn cơm chung với nhỏ Nhung và mẹ, nếu có chút tự trọng chắc nhỏ Nhung sẽ hiểu ý mình, mình hi vọng là nhỏ hiểu nhưng vô vọng thì phải, vì nhỏ cứ trơ trơ. Có vẻ như nhỏ Nhung ko đơn thuần vào phòng mình lấy truyện, mình ko chắc nhưng có cảm giác là lap của mình bị nhỏ rờ tới. Trong lap mình có nhiều hình lắm, sáng nay mình ko mang đi vì tay bị đau vậy nên mình ko mang nặng. Mình hi vọng nhỏ chưa rờ tới, càng nghĩ mình càng có cảm giác ghét nhỏ Nhung, ko phải là ko thích mà là ghét luôn.

Mình nấu mì ăn sau khi mẹ mình với nhỏ Nhung ra khỏi nhà, mình tất nhiên là khóa cửa phòng và mở nhạc, tránh sự làm phiền. Chẳng biết tự bao giờ cái không gian của riêng mình lại chật hẹp như thế, hình như chẳng còn dành cho riêng mình thì phải, bị xâm phạm 1 cách nghiêm trọng bởi con nhỏ vô duyên vô cớ và tự tiện

Mình nhận được tin nhắn của nhỏ Nhung: ‘em xin lỗi anh vụ hồi nãy nha, em không cố ý, em cũng ko lục lọi gì đâu’, mình chẳng biết là nhỏ còn đòi lục lọi gì nữa
- ‘ko có gì, hi vọng em hiểu thứ anh muốn nói, mong em đừng làm phiền anh, cám ơn em’, mình nhắn tin, nói thẳng luôn
Mình đợi tin nhắn mà mãi chẳng thấy đâu, chắc nhỏ quê hay nhỏ cố làm lơ coi như không có gì.
Sau 1 hối đợi lâu mình nhận đc cái tin nhắn khá dài của nhỏ Nhung , tin nhắn có nội dung
- ‘em nói thích anh thì anh không tin đâu nhỉ? Nhưng em thích anh lâu rồi. Em tự tiện rồi bị anh ghét, nhưng anh đối xử với em phũ phàng quá. Nhưng em không bỏ cuộc đâu, em chưa thua và sẽ không thua. Em đợi anh đó, anh cứ suy nghĩ và cứ yêu chán đi’, nhỏ nhắn cái tin nhắn nghe chẳng ăn nhập gì, thích mới lạ chứ.
- ‘em cứ đợi thoải mái tùy em, anh không thích em và mãi mãi ko, ko phải vì ai khác hay có ng khác mà vì chính bản thân anh ko thích em, nói thì phũ phàng bởi anh là người như vậy. Anh mong em hiểu , nếu em ko hiểu thì cũng tự trọng đừng làm phiền cuộc sống của anh. Cám ơn và xin lỗi em’, mình nhắn tin, nhắn nội dung như thế cũng thấy rườm rà và nhiều chuyện. Chẳng biết tự bao giờ mình trở nên như thế. Tất cả mình làm là mong nhỏ hiểu
- ‘tùy anh’, nhỏ nhắn tin như thế. Mình biết là nhỏ đang hiếu chiến và mình có nói gì nhỏ cũng ko chịu hiểu

Lâu thật lâu rồi cái số đuôi 37 ko nhá máy hay nhắn tin chửi bới, tối nay nó vừa nhá máy liên tục, mình biết là bắt máy ko có kết quả nên để nó gọi chán thì tự nó sẽ thôi. Hình như nó không biết mệt, cái số đuôi đó gọi liên tục
- ‘alo’, mình bực bội bắt máy
Không phải nhá máy, thay vào đó là tràng im lặng, tự dưng cảm giác số đó là của nhỏ Nhung, nhưng nghĩ lại thì ko hợp lí vì nhỏ Nhung đến sau cái số máy ấy, mình thôi cái ý nghĩ đó, giờ cũng chẳng muốn biết là ai nữa. Ai thì cũng như ai thôi, hình như mình có quá nhiều kẻ thù trong chuyện tình yêu này
- ‘alo’, tiếng đứa con trai trả lời, mình ngạc nhiên vì lần này nó chịu lên tiếng, không phải giọng HA, của 1 người khác, nghe hoàn toàn lạ
- ‘ai vậy?’, mình hỏi lịch sự nhưng giọng nói có chút căng thẳng
- ‘chào bạn, mấy lần trước mình hơi quá khi làm phiền bạn’, giọng nói rất rõ ràng , giọng miền nam
- ‘bạn là ai?’, mình hỏi lại,trên tinh thần thêm bạn bớt thù
- ‘mình là bạn của Linh’, mình cũng quên mất những nội dung tin nhắn mà số 37 đã nhắn, chỉ biết rất bất lịch sự và chửi bới hay xúc phạm. Nhưng cách nói chuyện thì lại quá mực thước, lịch sự. Đúng là con người khó lường
- ‘ohm,có chuyện gì không?’, mình hỏi, đợi nó nói gì đó, mình nghĩ sẽ lại là nào là tránh xa Linh, Linh là của nó, rồi ko đc thì chửi Linh là con điếm, con đĩ. Mình cay đắng nghĩ thế, rồi thấy khó chịu.
- ‘mình muốn nói nhiều chuyện với bạn, hơi đường đột nhưng có mấy thứ phải nói, nếu bạn rảnh cho mình cái hẹn’, tiếng đứa con trai nói, mình bắt đầu lo ngại, biết số điện thoại mình, ko phải H, ko phải HA, còn là ai nữa? hình như ko phải giọng C.
- ‘bạn là ai, sao mình phải gặp bạn, bạn nói gì nói luôn đi’, mình nói, nghĩ tới mình cũng có nhiều cái hẹn kiểu này, đầy vô bổ.
- ‘rất dài dòng , bạn hiểu đi mình ko có ý xấu vì mình gọi để nói chuyện kiểu này là bạn biết rồi mà,mình đắn đo lắm mới nói chuyện này, mình là bạn rất thân với Linh’, ng đó nói, mình thoáng nghĩ là nếu là bạn thân sao buông lời mạt sát, nói xấu nhau.
- ‘bạn quên mấy tin nhắn bạn nhắn àh?’, mình nói, không tin lắm. Nhưng mình có linh cảm hắn nói thật, tự dưng thế dù mình thấy có vẻ mình quá tin người.
- ‘không, mình sẽ giải thích cho bạn hiểu, khi nào bạn rảnh cho mình cái hẹn’, nó nói. Mình im lặng suy nghĩ, mình cũng muốn chấm dứt mọi thứ nhanh nhanh lắm, mình ko thích nhiều thứ ở quá khứ cứ lằng nhằng ở hiện tại.
- ‘để mình suy nghĩ, mình nói sau’, mình nói vậy vì định hỏi ý kiến mấy thím
- ‘có gì nhắn tin cho mình theo số này’, hắn nói rồi cúp máy. Cái số điện thoại đuôi 37 này thực ra rất thông minh, có lần mình lấy số lạ gọi lại nhưng ko có bắt máy, hắn cân nhắc rất kĩ hay hắn mua sẵn cái sim khuyến mãi và dư biết số lạ gọi là ng nào.

Có nhiều chi tiết khó tin hay ngẫu nhiên quá mức khiến người đọc cảm giác là không thật. Cuộc đời mình tẻ nhạt tới mức hơn cả nước ốc cho tới khi mình bị dẫn vào những thứ này. Chính mình còn không tin, nên mình cho đó là sự sắp đặt của ai đó.
Cám ơn mọi người đã đọc và ủng hộ mình trong thời gian qua.

p/s: tự dưng hi vọng 2/9 có 1 cái off
Posted Image
0966692193
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
dosontung94
No Avatar
Trung tướng
Thêm thuốc đi anh ơi"thèm wá"
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
dosontung94
No Avatar
Trung tướng
Thêm thuốc đi anh ơi"thèm wá"
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
ĐôngTà
No Avatar
Thiếu tướng
có chap mới oài mà thím Tùng,up đi chứ,e lâu nay sang bên kia ném gạch,h mới quay lại pic nàyhihi
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
ĐôngTà
No Avatar
Thiếu tướng
chap mới cho các thí chủ đây
update ngày 22/08/2012: thứ tư, ngày thứ 24 yêu nhau
Mình vẫn chẳng biết số đuôi 37 là ai, nội dung tin nhắn hắn đã từng nhắn. Mình thì lười đọc lại những thứ mình viết để biết hắn đã nói rõ ràng những gì. Nên mình bỏ qua số đuôi 37, người mình nghi ngờ nhiều nhất là D, ng bạn thân của em gia sư. Chỉ là bạn thân sẽ là ng cùng phe với mình hay biết rõ chuyện mình nhất, thế sao còn buông những lời nghe nặng nhọc thế, chắc chắn là có uẩn khúc gì. Tự dưng có cảm giác là D hơi nguy hiểm

Sài gòn không nhỏ, nhưng hầu hết những ng mình quen biết rồi gặp gỡ đều lòng vòng ở loanh quanh chỗ khu nhà mình, như nhà thằng anh thì chẳng xa nhà mình mấy, rồi công ty mẹ mình cũng thế, trường mình học hồi cấp ba và bây giờ là trường đại học. Cũng lòng vòng gần nhà mình, ko phải kiểu gần như dạng đi bộ 5, 10p cũng tới mà là kiểu gần trong cùng quận, hay cùng khu hay những quận lân cận. Em gia sư và D học chung lớp , mà 2 người họ lại học cùng trường với thằng anh mình, rồi còn chung đội đá banh nên họ biết nhau cũng dễ hiểu. Như trường hồi cấp 3 của mình có 2 nhỏ hotgirl, ko phải nối tiếng rồi lên báo, mà 2 nhỏ đó xinh rồi hát hò rồi làm mc trong trường nên hầu như ai trong trường cũng biết 2 nhỏ đó. Kiểu quen biết sơ đẳng, ko phải đã từng nói chuyện hay đi chung. Mình biết người ta nhưng người ta ko hề biết mình. Thằng anh mình cũng quen em gia sư với phương thức gần như thế.

Theo phác thảo của thằng anh mình về em gia sư hồi mình chưa gặp em là
+ tóc cắt ngắn
+chơi đá banh và hâm mộ arsenal
+có nhiều người theo đuổi, ko phải vì quá xinh đẹp mà vì tính cách với vẻ ưa nhìn dễ thương. Theo mình thấy những cô gái kiểu như vậy có nhiều người thích hơn những cô gái cực kì xinh đẹp, vì cô gái quá xinh làm cho con trai có cảm giác bản thân ko xứng.
+một cô gái lanh lẹ và thông minh

Sáng nay mình cũng phải đi học, mình thức dậy từ 6h kém vì mình hẹn với em gia sư là 6h5’ gặp nhau ở dưới nhà, mình và em sẽ cùng ăn sáng. Em chở mình tới trường rồi đi học luôn. Mọi ngày mình thường nằm ngủ dây dưa lắm, vì mình hay nghĩ thầy hay tới trễ nên đi trễ chút ko sao. Hôm nay có em gia sư đưa đi học, mình dậy mà chẳng dây dưa gì , cứ nghĩ tới đoạn mình và em gia sư cùng nhau ăn sáng rồi đi học là mình thấy sướng cả lên. Cảm giác yêu đương làm mình thấy dễ chịu nhất là mỗi sáng sớm cảm nhận thấy rõ ràng sự tồn tại tình yêu của con người đó với mình

Nói về mẹ mình và mình, mẹ mình chẳng đá động gì tới chuyện em gia sư. Mẹ quá rành tính mình và mẹ biết mình cũng cứng đầu không thua mẹ. Nhưng mẹ ko nhượng bước, mình biết thế chỉ là mẹ muốn để mọi thứ êm xuôi đã, mẹ vẫn gọi nhỏ Nhung tới chơi thường xuyên. Mẹ còn nhiều chuyện để làm và để lo nên mẹ tạm bỏ qua cho mình. Mẹ tất nhiên chưa biết chuyện mình và em gia sư đi học chung. Còn về nhỏ Nhung, tối hôm qua nhỏ có nhắn tin chúc mình ngủ ngon và sáng nay cũng có tin nhắn. Mình không quan tâm và cũng ko muốn quan tâm nhỏ Nhung,kiểu con gái mình ghét nhất.
Sáng nay mình lại nhớ tới cái cảnh chị Q ngồi trên ghế và cười, bình thản như đang xem 1 bộ phim hay mà người đóng là cô em gái cùng cha khác mẹ đang quỳ, trên đầu cô em gái là những lời nói nặng nề đang trút xuống.Nếu Sự tức giận của ai đó làm ta sợ hãi, nhưng sự thờ ơ bình thản của họ làm ta thấy hận thù sâu nặng tới mức nào

Mình xuống tới nơi thì em gia sư đang đứng đợi sẵn, em hình như chưa từng để mình phải đợi, em luôn đợi mình. Em gia sư sáng nay mặc quần jeans và áo sơ mi đen, có cái thắt lưng nhỏ màu cam, em cũng đeo túi màu cam. Thỉnh thoảng mình nghĩ em ăn mặc như thế này đi học là hiểm họa của mình, nhìn em tươi trẻ và lại thu thêm vài vệ tinh.
Nhìn thấy em, mình cười. Em thường cười trước, lần này thì mình nhanh miệng hơn, mình cười trước, tất nhiên nụ cười mình ko trong bằng em đâu.
- ‘sao yêu đời quá vậy?’, em hỏi mình rồi lấy nón bảo hiểm cẩn thận đội cho mình, em vẫn làm mọi thứ nhẹ nhàng nhưng nhanh nhẹn. Ân cần như 1 người vợ ngoan
- ‘có em là anh vui àh’, mình nói, cười. Nói đúng với những thứ mình đang nghĩ, ko hề thêm bớt
- ‘em có giá trị thiệt, vậy nên đối xử với em tốt chút’, em nói tinh nghịch, mình leo lên xe em ngồi, quàng tay ôm em liền. Mình thích ngồi ở vị trí này, vì em quá mềm mại
- ‘tốt sao nữa, anh tốt lắm rồi đó’, mình nói, đường sáng thoáng mát. Sài gòn cứ sáng là thấy trong veo và mát mẻ lắm.
- ‘haha, thấy ớn’, em nói như kiểu mình đang nói chuyện hoang đường. Giọng cười nghe giòn tan.
- ‘em thích đá banh ko?’, mình hỏi em, nhớ tới màu áo arsenal em mặc.
- ‘cũng thích đó, em coi đầy đủ nhất là euro 2008, hồi đó em thích búp bê Arshavin của Nga, euro 2008 là bước đệm cho anh ta thì phải, em cũng thích cái kiểu anh ta đưa ngón tay lên miệng. Đẹp trai lắm’, em nói say mê làm mình đến ganh tỵ với Arshavin, em làm mình ngạc nhiên vì tính cách em,mình chưa từng nào nghe cô gái nào nói về đá banh mà có vẻ thích thú đó.
- ‘khi nào em với anh đá banh ‘, mính nói, nghĩ tới cảnh mình và em chạy vòng vòng trên sân và dành trái banh, mình thấy thú vị, quên mất cái tay đang bó bột và cái đầu còn băng của mình
- ‘ok, nhớ nói nha, hồi xưa em với bạn em hay nói, đứa nào hứa lèo đứa đó làm …, haha’, em cười to, em ngại khi nói từ đó.
- ‘làm chó àh?’, mình hỏi lại
- ‘ohm, haha’, em cười, mình cũng cười. Không ngờ là tình cảm của mình và em gia sư tiến triển nhanh thế, có thể nói với nhau những thứ khó nói.
Có người nói mình và em yêu quá nhanh, diễn biến cũng quá nhanh và lo lắng là sẽ chóng tàn khi thời huy hoàng qua đi. Nhưng mình biết làm sao khi mà vốn dĩ nó diễn ra như thế, chẳng lẽ mình lại cố gắng kìm tốc độ đó. Mình đâu thể nên để mọi thứ tự nhiên, mình chỉ có thể cân nhắc hành động của mình chứ đâu thể điều khiển mọi thứ.

Mình và em gia sư ghé vào ăn sáng rồi em chở mình tới trường
- ‘ko hun tạm biệt hả?’, em hỏi mình, nháy mắt tinh nghịch, em biết rõ đây là trường học và ai đời làm chuyện đó ở cổng trường. Em thích làm mình khó xử mà, đã thế thì mình làm liều, hôn cũng sướng mà.
- ‘có chứ’, mình nói, em đâu đoán được là mình sẽ nói thế, em đoán là mình sẽ ngại ngùng và ko dám chứ gì
- ‘hả?’, em nói có vẻ ngạc nhiên lắm. Em hiểu mình lắm nhưng nếu mình làm trái tính cách của mình sao em biết được chứ.
Mình cúi xuống định hôn lên má em, mình chẳng hề run, chỉ thấy phấn khích khi em ngạc nhiên. Mình đang gần chạm tới em, mình biết nhiều đứa đang nhìn bọn mình lắm nhưng mình mặc kệ. Em gia sư lùi ra
- ‘em đi học, trể ùi’, em nói rồi bẽn lẽn cười chạy xe đi mất. Mình nghĩ tới cảnh đó mà buồn cười, cứ vừa đi vừa tủm tỉm cười như thằng mát. Thấy vui vui làm sao khi nghĩ tới cảnh em gia sư bất ngờ vì hành động của mình
- ‘bố thằng dở người’, nghe tiếng bắc và ăn nói kiểu này không ai khác là thằng bạn cùng lớp với mình. Nó người gốc bắc và luôn giữ giọng nói chính gốc. Nhiều lúc buồn công nhận là ngồi nghe nó chém gió mình cười đau ruột. Cái kiểu chọc gái của nó cũng ko giống ai, phải nói là thằng bạn mình rất vui, rất hài.
- ‘ơ địt, chú ăn nói thế hả?’, mình nói thế với nó
- ‘thằng dở người vừa đi vừa cười’ nó nói, người bắc có kiểu ngôn ngữ rất điêu luyện, nhiều từ ngữ rất phong phú. Hồi mình mới quen thằng này, có nhiều từ ngữ nó nói mình chẳng hiểu, nghe riết thành ra nhiễm. Thỉnh thoảng mình còn nói như giọng bắc.

Mình hôm nay đi học đúng giờ, ko bị trễ như hôm trước. Mọi thứ bình thường như mọi ngày. Tới giờ ra chơi, mình nhận được tin nhắn của số đuôi 37. Mình nghĩ tới lời yêu cầu 1 cái hẹn của chủ nhân số 37, theo nhiều ý kiến thì khuyên mình ko nên đi. Mình cũng đang định thế nhưng cũng chưa trả lời rõ ràng.
- ‘những thứ thuộc về bạn, mãi mãi thuộc về bạn dù có đi tới đâu thì nó cũng là của bạn’, tin nhắn thế chẳng hiểu mang nghĩa gì, chắc kiểu khẳng định chủ quyền. Mình tiếc tiền nên chẳng tin nhắn cho loại tin nhắn vô bổ này
- ‘bạn biết như nhìn thấy bề nổi của tảng băng thôi, mình muốn gặp bạn 1 lần để nói rõ 1 số chuyện về Linh và về bạn. Hi vọng bạn đồng ý’, tin nhắn thứ 2 của hắn ta. Không hiểu ai, mình cũng ko nhắn tin lại. Lời lẽ có vẻ rất thông minh và ko hề thô tục, mình tò mò là ai lắm nhưng mình phải cân nhắc bình tĩnh rõ ràng. Thậm chí vì yêu người ta có thể làm mọi thứ, tình yêu đôi khi nguy hiểm hơn cả tiền.

Trưa học xong em gia sư chở mình về nhà
- ‘em kiếm việc chỗ khác chưa?’, mình hỏi, lời lẽ hơi bất cẩn vì người khiến em mất việc là mẹ mình. Nhưng mình chỉ muốn biết em làm thế nào có tiền, cuộc sống em chắc trở nên khó khăn hơn
- ‘em đang bán quần áo trên mạng’, em nói, nếu đúng thì em quá linh hoạt rồi.
- ‘ủa, em làm hồi nào?’, mình hỏi em, chẳng lẽ em xúc tiến mọi thứ nhanh thế
- ‘đó giờ em bán quần áo trên mạng mà, đi dạy là đi kiếm thêm tiền thôi.’, em nói, mình mừng dùm em, thì ra đó giờ em bán quần áo, điều đó cũng lí giải cho những thứ quần áo đa dạng và đầy màu sắc em mặc
- ‘có vợ bán quần áo, mà chồng ăn mặc rách rưới’, mình nói đùa cho không khí bớt trầm lặng. Mình chẳng biết nhiều về lĩnh vực bán quần áo, mình cũng ko có quan tâm tới quần áo.
- ‘haha, rách cho tụi nó khỏi nhìn, khỏi để ý’, em cười nói
- ‘ủa, mà em bán qua mạng theo dạng nào?’, mình tò mò hỏi
- ‘em có cái shop trên mạng, rồi bán ở đủ thứ trang, cứ mặc rồi up lên web, ng ta thấy đẹp sẽ gọi điện đặt mua, nhưng thường là nt đặt mã số, địa chỉ, và thông báo là gửi tiền vào tài khoản rồi thì em gửi đồ, đồ em mặc em ít bao giờ ra shop mua, em tự lựa tự mua về bán, nên thấy đẹp thấy thích thì em mặc luôn’, em nói chi tiết như thế, hèn gì em có tiền xài rồi quần áo nhiều để mặc. Mình thấy khâm phục em vì em xoay sở quá giỏi.
- ‘heo giỏi quá ta’, mình nói khâm phục.
- ‘phải có cách để sống chứ, hehe’, em nói, mình hơi thắc mắc là em kiếm được tiền nhờ việc buôn bán , rồi đi dạy kèm, chắc tháng em kiếm cũng kha khá đủ để em sống và đi học. Vậy tại sao em phải ở trong nhà đó, theo mình thấy thì em không thoải mái và còn chị Q, chị ta đối xử với em tệ lắm. Tính em gia sư thì ngang bướng và có lòng tự trong cao, hơi khó nghĩ để biết lí do sao em vẫn sống trong nhà đó.
Hay đơn giản nhà vẫn luôn là nhà dù như thế nào?
- ‘sao em chọn học ngoại ngữ?em thích hả?’, mình hỏi em, ước mơ và nghề nghiệp luôn bắt nguồn từ điều gì đó và mình muốn biết mọi thứ thuộc về em
- ‘hồi đó thì ko hẳn là thích,em cũng học ko giỏi anh văn lắm’, em trả lời, em gia sư bây giờ có thể nói thông thạo.
Trời nắng gắt quá, xe em chạy chậm
- ‘ vậy sao chọn học?’, mình thắc mắc, mình thì chọn ngành học của mình tại mình thích và hồi cấp 3 mình học giỏi nhất môn Hóa, hóa gần như là đam mê của mình. Em thì ko thích, rồi học ko giỏi, sao ko chọn ngành khác mà là ngoại ngữ, cái môn cũng cần năng khiếu.
- ‘hồi đó em còn ngây thơ lắm, em bị mất trinh rồi lo sợ tột độ là sau này ko lấy chồng được hoặc lấy về sẽ bị đánh đập,lúc đó em đâu biết có vụ vá trinh, nên em muốn giỏi tiếng anh để sau này lấy chồng nước ngoài, người nước ngoài họ ko quan trọng trinh tiết bằng người việt nam, haha’, em lí giải rồi cười, nghe có phần trẻ con,nhưng điều đó trở thành động lực cho em, mình nghe câu chuyện của em, có cảm giác vừa vui vừa buồn, thứ em nói như bi kịch lại nói dễ dàng, với em hẳn chuyện mất trinh từng là thứ ám ảnh em.
- ‘rồi sao nữa?’, mình hỏi, câu chuyện em nói về em làm mình muốn nghe.
- ‘thì em lao vào học tiếng anh, học lại từ căn bản em học suốt ngày đi đâu cũng mang từ điển, đi đường mà thấy chữ tiếng anh nào em ko biết là em dừng xe lôi từ điển ra xem, học luôn nên từ từ vốn từ khá lên, học cũng khá dần’, em nói , mình có cảm giác em đang sống lại quãng thời gian đó, em sợ, em bơ vơ đơn độc và tìm động lực để cố gắng cho tương lai.
- ‘em học tiếng anh ko phải như người ta, em học ko đi học thêm hay gì hết, em học vì nghĩ em phải sống phải lấy chồng, haha’, em nói tiếp. Mình cười vì em cứ nhắc tới chồng, em thích lấy chồng đến vậy àh?
- ‘heo ham lấy chồng quá ha’, mình nói rồi cười.
- ‘đó cũng là mục tiêu đó, mẹ em ko có chồng , đó là điều tệ hại kinh khủng khiếp. Anh ko biết ko chồng có con khổ sở như nào đâu. Nên em phải có chồng mà là chồng tốt nhất có thể, lấy cho cả phần mẹ em’, những thứ em nói, em lí giải rất đơn giản bình thường, nhưng nó cho thấy những thứ em cảm nhận và chịu đựng những gì. Mình nghe mà còn thấy đắng trong cổ họng. Mình thấy thương em. Mình ngồi sau nên chẳng thấy mặt em đang biểu lộ cảm xúc gì, vô tình lại chạm vào quá khứ.

Em chở mình về tới nhà, mặt em ửng đỏ vì nắng dù em có đeo khẩu trang. Mình càng nhìn em thì thấy em càng gầy, gầy đến mong manh, mình thấy thương thấy sợ mất em. Mình yêu em có thể nói là từ cái nhìn đầu tiên, sau đó là cứ tìm hiểu dần dần rồi tình yêu ngày càng nhiều, vụng về và nhiều trăn trở, em là chất gây nghiện đối với mình mà mình ko thể dứt ra được.
Trong đời rồi ai cũng sẽ gặp được 1 người mà mình yêu đến ko thể ngừng, yêu cuồng nhiệt và nồng cháy.

Tối, số điện thoại đuôi 37 gọi cho mình
- ‘alo’, mình trả lời, mình sẽ ko việc gì phải đi gặp hắn trong khi ko rõ đó là ai
- ‘bạn có sắp xếp cho mình 1 buổi hẹn đc ko?’, giọng nói đó nó, nghe có vẻ cẩn thận và sâu sắc
- ‘bạn là ai, nói rõ ràng xem, mình ko đi gặp ng mình ko quen’, mình nói rõ ràng, muốn biết coi đó là ai
- ‘bạn gặp rồi sẽ biết thôi mà’, ng đó nói, mình càng nghi ngờ, chẳng việc gì phải dấu tên.
- ‘ohm, vậy thôi, mình ko rảnh’, mình nói rồi cúp máy luôn. Gặp thì còn rắc rối nhiều hơn chứ cũng có được gì đâu, 1 người ngay cả tên còn muốn dấu thì liệu sẽ nói gì với mình đây? Số điện thoại đó không gọi lại nữa. Mình cũng bỏ qua luôn chuyện đó dù có chút cảm giác bất an. Không biết mình trở nên nhạy cảm từ khi nào?
Trời đổ cơn mưa từ chiều, mưa dai dẳng kéo dài mãi không chịu dứt,nhìn mưa mình lại nhớ tới em gia sư. Em giờ đang học bài, mình cũng đang đọc sách, trời thì mưa

P/s: hình như truyện em qua tới lx rồi thì phải
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
quangprofile
Member Avatar
Trung sĩ
sao hết rồi . chưa có kết mà
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
guensuanhoa
Member Avatar
Thượng tướng
quangprofile
25/08/2012 - 02:38 pm
sao hết rồi . chưa có kết mà
chuyện đời người ta, làm gì có hết hả bác
có chăng nếu hết thì là em GS và thím Wu chia tay thui
Mong cái kết đẹp cho chuyện tình này :maj:
chuyện này bên đây cũng xôm tụ quá hén
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
quangprofile
Member Avatar
Trung sĩ
guensuanhoa
25/08/2012 - 02:54 pm
quangprofile
25/08/2012 - 02:38 pm
sao hết rồi . chưa có kết mà
chuyện đời người ta, làm gì có hết hả bác
có chăng nếu hết thì là em GS và thím Wu chia tay thui
Mong cái kết đẹp cho chuyện tình này :maj:
chuyện này bên đây cũng xôm tụ quá hén
nhưng mà còn nữa chứ các bác . đang nghiền nữa chừng mà hết thì hụt hẫng quá
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
guensuanhoa
Member Avatar
Thượng tướng
quangprofile
25/08/2012 - 02:59 pm
guensuanhoa
25/08/2012 - 02:54 pm
quangprofile
25/08/2012 - 02:38 pm
sao hết rồi . chưa có kết mà
chuyện đời người ta, làm gì có hết hả bác
có chăng nếu hết thì là em GS và thím Wu chia tay thui
Mong cái kết đẹp cho chuyện tình này :maj:
chuyện này bên đây cũng xôm tụ quá hén
nhưng mà còn nữa chứ các bác . đang nghiền nữa chừng mà hết thì hụt hẫng quá
còn chứ bác, hiện giờ mới update đến ngày 23/08/2012 - ngày thứ 25 yêu nhau.
bác vài link http://vozforums.com/showthread.php?t=2866777 để theo dõi trực tiếp hén &mjj[]
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
quangprofile
Member Avatar
Trung sĩ
Update ngày 24/08/2012, thứ sáu , ngày thứ 26 yêu nhau
Tối hôm qua, số đuôi 37 ko gọi hay nhắn tin với mình, chắc nó thôi ý định gọi mình để gặp mình rồi. Chỉ là trùng hợp là khi đuôi 37 gọi và đòi gặp mình thì cũng là lúc D xuất hiện trước mặt em gia sư sau 1 thời gian dài không liên lạc. Linh cảm ko tốt về người tên D khiến mình đưa ra giả thiết liệu tất cả từ HA, H, C là sự sắp đặt thông minh của D, lí do D làm vậy chẳng lẽ là để ko ai tới gần em gia sư, 1 người bạn thân thì chắc sẽ thương và không ích kỉ như thế nhưng 1 người yêu mù quáng thì có thể làm mọi thứ, kể cả giết người. Mình đang suy nghĩ mọi thứ quá nghiêm trọng rồi, haiz, tới đâu tính tới đó.
- ‘những thứ thuộc về bạn, mãi mãi thuộc về bạn dù có đi tới đâu thì nó cũng là của bạn’. Đó là tin nhắn số đuôi 37 đã nhắn cho mình, chắc chắn nó không rảnh tới mức đi nhắn vớ vẩn, đó là hàm ý gì đó.
Nhỏ Nhung tối qua cũng có mặt ở nhà mình, nhỏ tới chơi sau khi mình và mẹ ăn cơm. Nhỏ nói với mẹ mình về cái sinh nhật và xin phép mẹ mình cho mình đi, dù mình chưa nói là mình có đi hay ko
- ‘thứ bảy sinh nhật con, cô cho con tới chở anh T đi tiệc nha cô’, nhỏ nói với mẹ mình, thực ra là hỏi cho có lệ thôi chứ nhỏ biết chắc mẹ mình đồng ý, thậm chí có khả năng mẹ mình còn biết vụ này từ lâu
- ‘ủa, sinh nhật con àh, cô chưa mua gì hết, T con mua quà cho Nhung chưa’, mẹ mình nói rồi cười
- ‘con đau lắm chắc con ko đi’, mình nói với mẹ, rồi mình nói
- ‘anh mua quà gửi em sau nha, chắc thứ bảy anh đi ko đc’, mình nói rõ ràng, mình tới sinh nhật nhỏ làm gì đâu trong khi mình ko hề thích nhỏ cũng chẳng phải bạn bè gì?. Mình thấy mẹ mình chau mày, nhỏ Nhung thì xịu mặt ra.
- ‘đi đi anh, năn nỉ mà’, nhỏ Nhung nói thế trước mặt mẹ mình và mẹ mình ngồi đợi phản ứng của mình, nhỏ này làm mình khó xử
- ‘anh đi anh dẫn theo người yêu nha’, mình nói thằng luôn với cả mẹ mình và nhỏ. Mẹ mình mở to mắt nhìn mình, nhỏ Nhung thì đầy sự tức tối.
- ‘vậy cũng đc’, nhỏ Nhung định thần rồi nói lại, tới phiên mình ngạc nhiên. Mình nghĩ nhỏ sẽ chẳng nói gì chứ. Mẹ mình cũng chẳng tỏ thái độ gì nữa, chắc mẹ để yên cho tụi mình tự giải quyết.
Sau đó nhỏ Nhung vào phòng mẹ mình chơi với mẹ mình còn mình thì vào phòng, có điện thoại của thằng anh
- ‘alo’, mình trả lời
- ‘mai mày đi ko?tao qua chở’, nghe giọng thằng anh nói, mình mới nhớ lại cái bữa mình kêu thằng anh thứ sau chở mình đi đá banh chung.
- ‘ohm, đi chứ’, mình nói, sau cái vụ em gia sư gặp lại D thì mình càng muốn gặp D, dù là chiến đấu thì biết mặt nhau vẫn tốt hơn, vì theo mình thì chắc chẳn D đã biết mặt mình nên mình cũng nên biết mặt hắn ta. Mình nghĩ D là số đuôi 37.
- ‘vậy chiều mai tao qua đón nha’, thằng anh mình nói, chắc nó thương mình tay chân đau sợ mình chán nên cũng hay gọi cho mình nói chuyện. Tự dưng mình nảy ra ý định hay làm mai thằng anh cho nhỏ Nhung, thằng anh cũng vừa chia tay người yêu, cũng đang buồn và cần người nói chuyện.
- ‘dạ’, mình nói rồi thằng anh cúp máy.

Xác định: + chuyện tình yêu của mình và em gia sư đang tiến triển tốt đẹp, dù còn rất rất nhiều chông gai và khó khăn nhiều phía, đi hơn 1 nửa đoạn đường của 49 ngày, mình đang dần dần có nhiều hi vọng là 49 ngày không tồn tại,tình yêu của mình kéo dài thật dài tới mức ko thể dài hơn nữa, sẽ có kết quả cho chuyện tình yêu đầu đời của mình. Mông lung quá nhưng mình có quyền hi vọng và tình yêu đầu của mình. Có 1 cơ duyên hay ngẫu nhiên nào đó hôm đó mình ko đi chơi và về nhà gặp em, cô gia sư của thằng em trai. Từ đó mình đem cái tình yêu nhỏ bé của mình gửi trao vào đó, mình đem hi vọng và cố gắng tưới cho tình yêu đó, đi đến được đây cũng là 1 bước dài của mình. Có người sẽ nói yêu 1 đứa con gái như nhiều đứa con gái khác, ko có đứa này thì còn đứa khác, trên đời này thiếu gì con gái, tình yêu ko phải là tất cả, hi vọng nhiều sẽ thất vọng càng nhiều. Mọi người nói cho mình về tình yêu và luôn cả đó lo lắng cho mình. Thực tình chưa bao giờ nhận được nhiều tình cảm ưu ái tới thế. Trước giờ mình vào Voz, đọc truyện này nọ, toàn cười với cười, rất ít khi cmt hay cho ý kiến, vì mình biết mình ăn nói dở tệ, kinh nghiệm thì chẳng có nhiều. Nhưng qua những thứ mà mấy thím làm cho mình và câu chuyện của mình, mình mới hiểu ra tình cảm trên mạng ảo luôn luôn tồn tại, có những người chưa từng gặp nhau và có thể chẳng bao giờ gặp nhau nhưng lại dốc tâm sức và thời gian đọc, rồi hiểu, rồi cho lời khuyên và lo lắng khi gặp biến. Có thể vì chưa thấy mặt nhau nên dễ dàng trải lòng nhưng trên hết tình cảm của mọi người dành cho mình. Cám ơn rất nhiều.
+Những người dính dáng trong câu chuyện của mình, những nhân vật liên qua hầu như có 1 mắt xích nào đó dính liền với nhau, nhưng mọi thứ chỉ chưa rõ ràng và chắc tới 1 lúc nào đó sẽ rõ ràng:
- C: anh ta là tình đầu của em gia sư và mình gặp anh ta ở buổi mình tới trường gặp em gia sư . Anh ta xuất hiện trở lại sau những thứ gây ra cho em gia sư và muốn quay lại. Khá ngẫu nhiên.
- HA: yêu điên cuồng và nông nổi, chẳng hiểu nổi nếu mình bị đối xử như thế thì có yêu như thế nữa không. Có phải anh ta luôn tin là em gia sư sẽ quay lại và chờ đợi như thế, hẳn là có nhiều lần trò chơi 49 ngày được đặt ra và HA mong là mình cũng chỉ đơn thuần nằm trong trò chơi 49 ngày như nhiều người khác và hắn đợi
- H: lâu rồi ko xuất hiện lại, thỉnh thoảng 1 vài tin nhắn, H có liên hệ đặc biệt tới HA và quen biết em gia sư, qua cách nói chuyện và những thứ xảy ra, chắc hẳn H ko có thiện cảm với em gia sư và luôn tìm cách phá. Chỉ là mình ko hiểu lắm cái động lực của H cho những việc làm dày công suy nghĩ và tính toán như thế, chẳng lẽ chỉ vì yêu HA, con người ta ko thể rảnh tới mức đó trừ khi là oán thù của người ta làm người ta không yên. H cũng có liên hệ tới chị Q, người chị cùng cha khác mẹ với em gia sư,
- chị Q: thì rõ ràng ganh ghét ra mặt với em gia sư. Chị Q cũng từng bày trò gặp mặt giữa mình và HA ở nhà em gia sư, chị chắc cũng là tác nhân đâm thọt sau lưng vụ mẹ mình cấm đoán, chị nói gì đó với mẹ mình và có thể phóng đại để mẹ mình trở nên gay gắt với em gia sư chứ trước đó mẹ mình cũng có cảm tình với em gia sư, ko hẳn là thích nhưng cũng ko cấm đoán quyết liệt như bây giờ. Giữa chị Q và em gia sư có tình máu mủ, nhưng mối quan hệ theo như mình biết thì mẹ em gia sư là vợ nhỏ của ba em gia sư, nên cái máu mủ đó ko thể biến những hận thù trong chị thành tình thương.
- Nhung:, nhỏ này được mẹ mình làm mai cho mình, mình tất nhiên không thích nhỏ và mình cũng tin nhỏ không thích mình, đó chỉ là sự hiếu thắng hay như đang là động lực để chơi 1 trò chơi trong thời gian rảnh rỗi của nhỏ là đang đợi đi du học.
- D: người mới xuất hiện và mình thấy là ko ổn lắm ở con người này, mình thấy rất lằng nhằng và nhiều uẩn khúc giữa D và số đuôi 37.
Nói tóm lại nhiều thứ , quá nhiều thứ đã xảy ra và thực tình ko biết là nên như thế nào ngoài cố gắng để đi tiếp và để yêu.

Sáng thứ sáu, em gia sư đợi mình ở dưới sẵn để chờ mình đi học . Mấy hôm nay đi học cùng nên nên cứ sáng ra mở mắt người đầu tiên mình nhìn thấy em gia sư. Cảm giác này rất tuyệt, sáng nay em gia sư không phải đi học nhưng em cũng đưa mình đi học. Tối qua mình nói em ở nhà ngủ, mình đi xe ôm 1 bữa cũng được nhưng em gia sư không chịu.

Thế nên sáng nay em gia sư mặc váy đỏ và áo thun màu trắng, em mang dép lào lộ ra cái chân trắng nõn và cái hình xăm con dao , mình chưa từng hỏi em về cái hình xăm đó dù tò mò, mình cứ sợ khi mình hỏi mình lại vô tình chạm vào những thứ em cố quên ở cái quá khứ ko tốt đẹp, mình luôn sợ em bị tổn thương vì sự vô ý của mình.
- ‘tay anh sắp lành ùi heo’,mình nói với em, cứ trời sáng là gió mát. Mình chẳng thấy chút đau đớn gì ở cơ thể nữa, thỉnh thoảng chỉ hơi ngứa chút, mình chỉ đợi ngày tháo bột là xong
- ‘nhờ em đó nha’, em nói liền,
- ‘sao nhờ em?’, mình hỏi em
- ‘hôm bữa con nào hun vô tay anh đó’, em nói với giọng đanh đá, mình cười liền, thì ra là vậy
- ‘haha, uhm, nhờ heo ha, vậy anh đau ở đâu em hun là hết hả?’, mình hỏi em gia sư,
- ‘uhm, tất nhiên , em là liều thuốc của đời anh mà’, em nói tự tin và hoạt bát
- ‘vậy em đau ở đâu đưa anh hun, anh hun ko những hết đau mà còn khỏe ra’, mình nói với em, cả hai cười
- ‘đau tim’, em nói bâng quơ, xe vẫn chạy . Mình thấy hơi thoáng chút ngỡ ngàng, “ừ thì tim em vẫn còn đau, những vết thương trong em chưa từng có cơ hội để lành, em mệt mỏi lắm”, mình cứ nghĩ em sẽ nói thế tiếp theo, sự chịu đựng cũng có giới hạn mà
- ‘mà cấm hun vô tim’, em gia sư nói tiếp như kịp nhận ra gì đó. Mình còn lớ ngớ chưa hiểu gì
- ‘sao ko?’, mình hỏi, lúc này biết rồi mà vẫn chọc em
- ‘bỏ qua bỏ qua, nói chuyện khác, haha’, em cười nói, miệng em rất dẻo, lời lẽ cũng đa dạng và linh hoạt
Em gia sư và mình ghé vào tiệm ăn sáng rồi em chở mình tới trường,rồi em chạy về nhà. Em quá tốt với mình.

Thằng số đuôi 37 nhắn tin cho mình khi mình đang học : ‘có chuyện gấp muốn nói với bạn đó’, nó nhắn vậy thôi và mình không nhắn lại, mình thấy thằng này lằng nhằng lắm , không biết nó cứ nhất quyết đòi gặp mình làm gì. Tự dưng mình lại nghĩ ko phải là D, vì nếu là D thì D sẽ có cách khôn ngoan hơn để gặp mình nếu có việc chứ, càng ngày mình càng muốn biết số đuôi 37 là ai và D là ai, có liên quan ko sao cứ làm phiền tới cuộc sống của mình và em gia sư.

Trưa em gia sư tới đón và chở mình về,mình nói muốn ăn kem để em chở mình vào quán kem, mình muốn nói cho em gia sư về việc nhỏ Nhung và thằng đuôi số 37. Mình biết để càng lâu thì càng rắc rối, đêm dài lắm mộng. Trưa nay trời hiu hiu nắng, cái nắng gần tắt để nhường cho mưa, mấy bữa này chiều nào cũng mưa dai dẳng cho tới tối nên tối mình toàn phải ở nhà vì tay bó bột ko thích hợp đi dính mưa.

Em và mình gọi 2 cây kem tươi sô cô la, mình hỏi em
- ‘nhỏ Nhung mời anh đi sinh nhật đó’, mình nói và hồi hộp đợi chờ phản ứng của em gia sư, em đang đưa tay chạm kem, như mọi lần ăn kem
- ‘nhỏ hôm ở bậc đá hả?’, em gia sư hỏi, có vẻ bình thường
- ‘uhm’, mình trả lời, mình cũng đang nếm cái vị ngọt mát lạnh của kem
- ‘anh đi ko?’, em hỏi mình, liếm kem ngon lành, em còn tranh thủ liếm cây kem của mình, heo con hay dành ăn lắm
- ‘ko, em nghĩ sao’, mình nói ý của mình và cũng hỏi ý của em
- ‘ko đi nhưng cũng mua quà tặng chứ, nó mời rồi mà’, em nói, mọi lời em nói đều chậm rãi, ko có gì là khẩn trương hay khó chịu khi nhắc về nhỏ Nhung.
- ‘uhm, mà nhỏ đó hay tới nhà anh chơi với anh thấy phiền lắm’, mình nói, muốn nói rõ ý định của mình, để sau này nhỏ Nhung có chơi xấu mà đi bịa đặt chuyện thì em gia sư cũng sẽ biết ý mình mà nói chuyện.
- ‘kệ nó, cứ bình thường đi’, em nói, mình hới thấy lạ lạ con gái khi nghe đoạn này thường tỏ ra ko thích vì kẻ khác làm phiền ng yêu mình nhưng em gia sư lại tỏ ra bình thường lắm.
- ‘em ko ghen hả?’, mình buột miệng hỏi, hỏi xong mới thấy điên kinh niên, hỏi câu vớ vẩn thế mà cũng hỏi được
- ‘nó là gì mà em phải ghen với nó’,em cười nó, nhìn điệu bộ rất lạ. Mình nhìn em là biết em cũng ko thích nhỏ Nhung, nhưng em gia sư nghĩ là nhỏ Nhung ko đáng để em ghen tuông.
- ‘ghê zữ’, mình nói, cười nhìn em ngạc nhiên.
- ‘chứ ko đúng àh’, em nói, cười tươi rồi ăn kem tiếp, chưa ban giờ mình quen em mà ko thấy em ăn ngon lành.
- ‘àh , có cái số kia gọi anh nói chuyện về em đó, còn đòi gặp em nữa’, mình nói, cô gắng cân nhắc lời nói, vì mình sợ em buồn, mình thấy em ngừng ăn hẳn vì ngạc nhiên, nhìn sắc mặt em có chút biến đổi
- ‘ai?’, em hỏi liền, em cũng tò mò như biết
- ‘ko biết, để anh đưa em coi’, mình nói rồi lấy điện thoại mở cho em xem, em nhìn vào chăm chú, như cố nhớ ra số của ai, có thể là người quen.
- ‘ai zậy?’, mình hỏi em, mình cũng tò mò lắm.
- ‘ko biết’, em nói nhưng tâm trí thì đang cố gắng nhớ hay đoán gì đó. Điều này chỉ vô ích nếu số điện đó là thuộc sim khuyến mãi, với lại ko ai ngu ngốc mà dùng sim bình thường
- ‘có tin nhắn ko?’, em hỏi mình,mình nghĩ em muốn coi cách nhắn tin coi giống ai, vì thường mỗi người có 1 vài đặc điểm riêng khi nhắn tin.
- ‘có’, mình mở ra cho em xem, mình chờ xem em nói gì khi đọc những tin nhắn đó. Mình thấy hài lòng vì mình đã kể hết mọi chuyện cho em gia sư.
Em chăm chú đọc hết tin nhắn, cây kem đang chảy và em quên mất thì phải, sau 1 lát thì em lại ăn kem tiếp, em trả điện thoại cho mình, mình mới chột dạ là mấy tin nhắn của nhỏ Nhung trong điện thoại, có cả số nhỏ H, mình đâu xó xóa, em gia sư thế là đã đọc hết. Điều đó ko là gì vì mình đâu trả lời mấy tin nhắn đó nhưng mình chẳng thích em thấy vậy, mình ko muốn em khó chịu vì mấy thứ dây dưa. Em gia sư im lặng
- ‘sao, ai?’, mình hỏi, mình nghĩ em biết là ai, vì bây giờ em lại ăn kem, ko nghĩ nữa
- ‘em đoán là D, mà ko biết đúng ko?’, em nói và mình sửng sốt, vậy thì D chính xác là kẻ khó đoán, khi thì nhục mạ ng khác, tỏ ra nông nổi, khi thì lại tỏ ra quá mực thước và lịch sự. Sao mà lường nổi. Nhưng có 1 điều mình hài lòng là mình đã nói cho em gia sư về số đuôi 37 và em gia sư đoán là D, ít gì khi biết những chuyện đó em gia sư sẽ ko thể bình thường với D, sẽ hiểu rõ thêm về D và ko có lí do gì gặp D nhiều nữa.
- ‘sao em đoán là D mà ko phải ng khác?’, mình hỏi em vì mình ko biết sao em biết là D
- ‘vì em thấy cách nhắn tin kiểu đó với lại chỉ có D mới vậy?’, em nói mắt hơi nhìn xa xăm, em nói thế chắc chắn em hiểu khá rõ tính D và thói quen của D. Họ đã có 1 khoảng thời gian gắn bó, nhưng mục đích của D là gì, sao ko xuất hiện trước đây mà giờ mới xuất hiện.
- ‘sao nó muốn gặp anh, nó làm vậy chi’, mình hỏi em gia sư, không biết có làm em khó xử không nữa
- ‘em ko rõ lắm nhưng chắc ko phải chuyện tốt, chuyện của em rối lắm’, em nói có vẻ tâm trạng em chùng xuống. Lúc này em ăn hết kem và đang nghịch với li nước trà, em lấy ngón tay chấm tại những vệt nước trên bàn rồi vẽ ra những hình thù nguệch ngoạc
- ‘anh sẽ mở rối cho em nếu em muốn’, mình nói, gợi cho em nói chuyện. Hình xăm ở dưới chân em nổi lên rất rõ, mình muốn biết cái hình xăm đó bắt nguồn từ đâu.
- ‘cứ bình thường đi’, em nói, em không vui, mình nghĩ thế. Lại nghĩ tới những thứ xung quanh và thấy mệt.
- ‘em có bình thường đc đâu, em vẫn mệt nhoài, rồi rã rời vì những chuyện đó. Anh ko rõ những thứ em trải qua lắm nhưng anh tin khi em nhìn và đối mặt với nó, dẹp nó yên ổn thì nó sẽ ổn’, mình nói, nói những thứ mình đang nghĩ trong đầu. Mình muốn em trả lòng, mình sẽ dùng tất cả những thứ mình có, cả trái tim và trí thông minh ít ỏi để hiểu, để cảm thông dù lời mình nói có lẽ ko hay nhưng bảo đảm tính chân thực
- ‘anh tưởng đời là phim hả ?’, em lặng mặt hỏi mình, mình ngỡ ngàng.
- ‘tất nhiên ko, nhưng thực tế phim lấy từ thực tế, em phải đối mặt chứ chạy hoài, trốn hoài àh’, mình nói nhanh, mình cũng thấy hơi phấn khích, sao em có vẻ như muốn nổi giận với mình.
- ‘em có chạy đâu, có trốn đâu, chỉ là nó đeo bám em và lằng nhằng’, em nói, mình và em nói chuyện với nhau hình như chưa từng căng thẳng thế.
- ‘em nói anh ôm em, mà em có cho anh cơ hội chưa? Em cứ bỏ qua, cứ để những thứ đó làm phiền em, em ko thấy mệt thì anh cũng thấy mệt dùm đó’, mình nói, tự dưng câu chuyện bị đẩy tới thứ này, chẳng liên quan gì tới câu chuyện lúc đầu. Thật là vớ vẩn
- ‘về thôi, nói hồi cãi nhau’, em nói, em cũng ko vui, mình cũng ko vui
- ‘ko, cứ vậy ko àh, chuyện gì giải quyết xong đi, cãi nhau cũng đc, anh sẽ làm lành trước nhưng em phải nói anh nghe, đừng im lặng mãi’, mình nói, mình đang muốn hiểu, muốn nói chuyện , muốn em nói mình nghe. Mình biết em ko thể mãi chạy trốn vì em sợ tổn thương. Cô bé nhỏ của mình luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng em mong manh và sợ đau hơn bất kì ai.
- ‘anh muốn em nói gì nữa?’, em hỏi mình, hơi rụt rè, chắc em ko thích cãi nhau, có lẽ em mệt. Mình tự dưng hỏi chính mình là những thứ mình nói hầu như ko liên quan gì tới chuyện thằng số đuôi 37 mà em gia sư cho là thằng D. Mình bị gì mà làm quá lên thế
- ‘thôi, anh xin lỗi’, mình nói, thấy mình điên cuồng quá
- ‘anh sẽ giải quyết dùm em hả?’, em hỏi mình,mình la quá chắc em buồn rồi, mình thấy có lỗi
- ‘ko,anh cùng em giải quyết, em phải sống mà’, mình nói, chuyện H, HA, hay C, D đều là người ngoài cuộc và cũng ko dính dáng nhiều lắm dù họ luôn cố gắng níu kéo hay làm phiền, người em gia sư cần giải quyết là chị Q, dù gì thì đó cũng là chị em và là máu mủ ruột thịt. Và chị Q và mẹ chị là những ng thân ít ỏi còn lại của em gia sư. Chị Q bị hận thù che mắt, chị nghĩ là em gia sư cướp hết tất cả của chị nên thế. Mình hi vọng mọi thứ sẽ qua, ngày mai nắng sẽ lên và sẽ thấy chân trời, nếu mình tin mai nắng thì dù mai mưa vẫn sẽ thấy cái ánh nắng mình mong trong mưa. Nắng hay mưa thật ra ko quan trọng nếu mình thấy ổn, thấy vui.
- ‘ohm, em sẽ cố gắng’, em gia sư nói, hôm nay em tỏ ra yếu đuối, chẳng hiểu có chuyện gì hay số đuôi 37 làm em thấy buồn

Câu cãi cọ bắt đầu hết sức vở vẫn và kết thúc cũng hết sức vớ vẩn, chẳng đi tới đâu, nhưng có vẻ em trở nên mở lòng hơn. Mình không cố ý làm như thế chỉ là mình làm mọi thứ theo cảm xúc lúc đó

Chiều, mình ngủ trưa thì thằng anh gọi réo mình đi đá banh, khoảng 3h đá, mình lồm cồm bò dậy và thay đồ, chủ yếu là mình tới xem cho vui, có không khi sân bóng với sẵn coi D là ng như thế nào, mình cũng tính tới trường hợp hắn đã biết mặt mình, nhưng mình cũng muốn biết mặt D, vì dù gì biết mặt cũng dễ lường hơn là không biết gì. Mình thay đồ và mặc quần short đứng sẵn dưới sảnh đợi thằng anh.

Đợi 10p thì thằng anh tới, nó mặc đồ đá banh màu xanh lá, cái màu này chói kinh. Mình leo lên xe nói hỏi liền
- ‘thằng D có đá ko anh?’
- ‘có đó , mày đi chủ yếu gặp nó àh?’, thằng anh hỏi, nó chạy xe nhanh như ma đuổi
- ‘đâu,em hỏi thui, ở nhà chán quá nên đi coi thôi’, mình nói chống chế
Thằng anh im và chở mình đi, tới nơi thì bạn bè trong nhóm của thằng anh đã tới, mình chòa mọi người rồi vào ghế, mình nhìn khắp mọi người như đoán xem D là ai. Vừa ng đá vừa người đi chung để chơi là hơn 20 người, những người ngồi coi thì ngồi uống nước ngay đó coi, còn nhửng người đa thì vào sân.
- ‘thằng nào thằng D’, mình hỏi thằng anh khi nó chuẩn bị vào sân.
- ‘hôm nay nó ko đi, nó đau chân’, thằng anh mình trả lời, thế là mình tiu nghỉu, sao hôm nay nó ko đi, vừa lúc nãy nó đi mà. Hay nó biết mình đi hôm nay, nhưng sao mà biết được, chẳng lẽ nó biết mình là em của anh Đ, chuyện đó xác suất xảy ra cực ít nên mình bỏ qua
Thế là không gặp đc D, mình càng thấy thằng này mờ ám,nhưng mình thôi ko nghĩ về nó vì chẳng được gì. Chuyện gì đến sẽ đến, nó cũng sẽ đến gặp mình. Giờ thì em gia sư đã xác nhận là đã gặp D. Thằng anh đá banh , mình thì ngồi uống cả 2 chai sting, lâu rồi ko ra sân banh, thấy không khí thoải mái dù trời sắp chuyển mưa. Thằng anh đá xong chở mình về, người thằng anh nhễ nhại mồ hôi
- ‘thằng D là người như thế nào? Tự dưng tò mò quá’, mình nói với thằng anh, thằng anh chắc chắn hiểu mình muốn nói biết gì rồi
- ‘thì cũng bình thường thôi, thằng này tính trầm lắm nhưng chơi với anh em cũng được’, thằng anh nói, mình cũng đoán D là ng trầm tính

P/s: em mới đi chơi về, hn gặp nhiều chuyện nên em viết đc tới đây, mong các thím thông cảm ợ
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
ĐôngTà
No Avatar
Thiếu tướng
pác Tùng đã nghỉ hưu,ae thay nhau post chap mới nhé,mà mấy ngày hóng thím Tú,đang có biến thì phải,k biết có bị thằng D úp sọt k nữa,mãi chả thấy chap mới,đang lên cơn đây
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
tunhankimqui
No Avatar
Binh nhất
Update ngày 25/08/2012: tiếp thứ bảy, ngày thứ 27 yêu nhau
Tối hôm trước trời lại mưa, mình ở nhà với mẹ và nhỏ Nhung , nhỏ Nhung tới nhà mình chơi vừa lúc mẹ mình đi làm về, nhỏ với mẹ mình nấu cơm ăn và rất vui vẻ. Mình cũng chỉ bình thường hết mức với mọi thứ vì cũng có gì đâu, em gia sư đã nói là bình thường, nhỏ Nhung có gì đâu mà phải quan tâm tới nhỏ. Cứ bình thường thôi mà.
- ‘mai anh đi sinh nhật ko?’, nhỏ hỏi mình, nhỏ này dai thật, mình đã nói nếu đi sẽ dẫn theo người yêu đi mà nhỏ còn ráng rủ, ko biết nhỏ muốn rủ mình làm gì.
- ‘em cho địa chỉ đi, anh tới được sẽ tới’, mình nói đối phó, nếu mà em gia sư chịu đi cùng thì mình sẽ đi, với lại mình ở nhà cũng ko yên với mẽ, mẹ sẽ nói mình là thằng bất lịch sự rồi sẽ chửi.
Sau đó mọi thứ bình thường, mình vào phòng nghe nhạc với nhắn tin với em gia sư. Ngoài trời mưa giăng kín lối, tự dưng mình có cảm giác muốn gặp em gia sư, mình nhớ, em gia sư thích mưa vì mưa giống tâm trạng của em.

Sáng này mình đc nghỉ, ko đi học nhưng mình nói với em gia sư là có đi học, vì mình muốn gặp em. Sáng mình thức dậy thì đã thấy tin nhắn như mọi ngày. Mình làm mọi thứ như mọi ngày rồi đi xuống đợi, hôm nay mình cố ý xuống sớm để đợi em. Ngày nào mình cũng thấy em đợi mình, chưa từng thấy em tới trễ. Sáng sớm ở chung cư vắng ngắt, vài người đi bộ tập thể dục xung quanh đó, không khí trong vắt và tươi mát. Mình nhớ lại lúc mình còn nhỏ, hay đi tập thể dục với ba, hồi nhỏ mình mập lắm nên mẹ sợ mình béo phì, cứ bắt đi tập thể dục và hầu như chẳng cho ăn vặt nhiều. Nghĩ lại cái thời đó mình mập, giờ thì mẹ mình toàn hối ăn, bắt ăn vì giờ mình hơi gầy, ngày đó ba mẹ vui vẻ lắm không như bây giờ. Giờ mẹ 1 nơi, ba 1 nơi, 2 đứa con làm ràng buộc liên kết nhưng ba giờ có cuộc sống riêng với người phụ nữ sắp thành vợ ba và mẹ thì dù tỏ ra dửng dưng nhưng mình biết mẹ vẫn thấy chút nhói đau. Mình biết mẹ vẫn còn tình yêu nhưng chỉ là lòng tự tôn ko cho phép quay lại

Đúng 6h thì em gia sư tới, em mặc quần lửng màu xanh và áo màu cam kiểu dài dài và mang dép lào, nhìn em rất rực rỡ sắc màu, tóc em thả sau lưng, nhìn mặt em không có nét gì ngái ngủ, thì 4h em đã thức và nhắn tin cho mình. Không hiểu sao em có thể dậy sớm như thế.
- ‘bữa nay heo dậy sớm ta’, em nói khi vừa thấy mình, chạy xe từ xa em đã cười, nụ cười tươi hơn hoa
- ‘anh mà’, mình nói, cười.
- ‘xạo cho cố, đc có 1 bữa mà làm phách’, em bĩu môi nói rồi lấy nón bảo hiểm đội cho mình, bữa này ngày nào mình cũng nhìn mặt em trực diện như thế này nên 1 chi tiết nhỏ thay đổi trên gương mặt em mình cũng nhận ra. Da em gia sư láng mịn và mỏng, đó là em cũng hay thức khuya và dậy cực sớm
Mình leo lên xe em ngồi, quàng tay ôm em liền
- ‘hôm nay anh ko đi học’, mình nói, chuẩn bị tinh thần để em chửi
- ‘hả, sao nói có?’, em hỏi liền
- ‘thì anh muốn gặp em, vậy cũng hỏi, em mang anh đi đi . Mẹ anh bán anh cho em đó’, mình nói, cười cười chớp chớp mắt nhìn em. Em làm điệu bộ tức giận rồi cười. Sáng nay em ko mang cặp.
- ‘hay quá hen, thì nói đi chơi em chuẩn bị’, em nói , có vẻ em cũng vui.
- ‘anh thích vậy đó’, mình nói ngang ra, em nhéo mình cái đau điếng rồi cười. Vì không tính trước nên bọn mình chẳng biết nên đi đâu,chạy lòng vòng rồi vào ăn sáng. Em chở mình chạy dọc những con đường, em chỉ mình đi con đường mọc hai bên là hoa bằng lăng, chỉ vài cây có hoa bằng lăng màu tím
- ‘màu tím là màu thủy chung, màu tím hay làm ta nhớ’, mình nói vậy, tự dưng thôi, tại mình hay có cảm giác rất lạ kì với 1 khoảng màu tím, nhìn nó cứ bâng khuâng, thấy nhớ nhớ.
- ‘em cũng thích màu tím, hơi buồn’, em nói, mình nghĩ tới sẽ có ngày mình tặng em bó bằng lăng to đùng.
Chạy hết đường rồi chạy vòng lại, chạy thêm lần nữa, cứ chạy vòng vòng trên đường hóng gió, và trò chuyện. Mình và em nói đủ thứ chuyện trên đời, sau cùng đi chán mình và em gia chạy ra cánh đồng hôm đó, trước lúc mình gặp tai nạn gãy tay là mình và em gia sư tính ra cánh đồng cắm trại, nhưng bị lỡ hẹn nên sáng nay mình và em ra bù.

Con đường ra cánh đồng luôn vắng, nắng thì treo trên cao, lần đầu là mình chở em còn lần sau là em chở mình, mình cũng ôm em. Lúc nãy tụi mình đã ghé vào mua 2 lon bia với mấy bịch đậu phộng, em nói là uống bia điều độ tốt cho sức khỏe, tốt cho thận gì gì đấy.
Sau cơn mưa cánh đồng đầy nước và ẩm ướt, may là chỗ gốc cây mình và em gia sư ngồi khá khô, em gia sư lấy áo mưa trải xuống. Mình và em ngồi ngay sát nhau, bắt đầu uống bia. EM co chân ngồi ôm gối nên mình lại thấy cái hình xăm đó, em cầm lon bia nhấp xong lại bỏ đậu phộng vào miệng, em và mình cùng im lặng nhìn trời mây. Cả 2 cùng nhìn xa xăm, mình vô định chẳng nghĩ gì, còn em mình ko biết em nghĩ gì, cả 2 lần ra đây em đều có những khoảng lặng khó hiểu. Nơi cuối chân trời là nơi như thế nào. Mình tự dưng tò mò, mình đem câu hỏi ấy hỏi em gia sư
- ‘là nơi cuối cùng, là nơi anh thấy bình yên và ko có dối gian?’, em trả lời chậm rãi, lại uống bia, mình tin em định nghĩa nơi cuối chân trời như này đã từ lâu, chỉ là mình không biết, em tìm thấy nơi đó chưa??? Nơi thực sự khiến em thấy yên ổn và bình yên
- ‘em tìm thấy chưa?’, mình hỏi em, em vẫn ngồi bó gối
- ‘có lẽ rồi mà có lẽ chưa’, em nói nhẹ thôi, sáng nay em gia sư như có nhiều tâm trạng, hay em cứ uống bia và ra nơi này em lại trở về là chính em, chẳng chút giả dối, đau với vết thương trong lòng, thích nhìn trời mây và cố tìm chút yên ổn.
- ‘tại vì chưa đủ để em tin, anh đang bước về phía em đó, nhớ vậy thôi’, mình nói với em. Em quay sang nhìn mình, mặt em phẳng lặng, mình có cảm giác em buồn. Em mỉm cười, rồi im lặng ngồi bó gối nhìn trời. Sao thế nhỉ?
- ‘sao em có hình xăm đó?’, mình sau 1 hồi im lặng cũng hỏi em, vì cái câu hỏi đó luôn ở trong đầu mình, mình tò mò và muốn biết.
Em bỏ tay ra, không ôm gối nữa, em nhìn mình hơi ngạc nhiên , chắc em ngạc nhiên khi mình hỏi thế vì rất nhiều lần mình thấy cái hình xăm đó nhưng mình chưa từng hỏi, cái hình xăm con dao nhỏ trên cổ chân trái của em.
- ‘cái này á’, em lấy ngón tay chỉ vào cái hình xăm, em ngơ ngác hỏi mình, không biết nãy giờ em thả hồn đi đâu. Mình gật đầu
- ‘hình xăm này em xăm cách đây hơn năm rồi, đẹp ko?’, em hỏi ngây thơ như kiểu khoe thứ đẹp đẹp, mình hiểu rõ em biết ý mình muốn hỏi
- ‘đẹp, nhưng nhìn ai oán’, mình nói rõ cảm giác của mình của mình về cái hình xăm đó, sau nhiều lần trò chuyện, mình nhận ra 1 điều là nên nói rõ với em về mọi thứ, em cũng sẽ nói thật hơn là mình cố gắng nói tránh đi vì sợ em buồn. Đúng là khi mình nói thẳng thắn em sẽ có thể ngạc nhiên, có thể buồn hay nó chạm vào em làm em thấy đau, nhưng em sẽ gỡ bỏ nó, từ từ nó sẽ thành quá khứ thành dĩ vãng thật sự chứ ko lăn tăn hay đau hoài vì chuyện đó. Muốn đỡ rối thì mình phải gỡ rối. Mình phải từ từ mở từng mối vì quá khứ của em gia sư luôn đeo bám và ám ảnh em.
- ‘hình xăm này em thích lắm, em thích có 1 hình xăm từ khi em mới lớn, nhưng tất nhiên em không dám xăm hình , tới khi sau này khi em lớn hơn em mới dám xăm hình, em suy nghĩ khác rồi’, em giải thích, cười với mình. Em trải qua vài chuyện kinh khủng và em chẳng còn đủ sức để nghĩ tới những thứ như ai nghĩ gì, xã hội việt nam thường ko thiện cảm lắm với người xăm hình, nhất là con gái.
- ‘sao lại xăm con dao?’, mình nói, mình đâu quan tâm việc em xăm hình, mình chỉ quan tâm sao em xăm hình và sao lại là hình con dao.
- ‘tại em thích’, em trả lời gỏn gọn, em lấy tay mân mê hình xăm 1 cách chăm chú, chứng tỏ em kì thực yêu thích hình xăm này.
Mình im lặng nhìn em, em chăm chú với hình xăm của chính mình, mình thấy em nhẹ nhàng lắm, mình thấy yêu thương . Đơn giản là em thích hình xăm ấy và chỉ đơn giản như vậy, mình đang suy nghĩ thì em nói
- ‘nếu quá khứ làm phiền em, em sẽ dùng dao đâm thẳng vào nó, không thương tiếc’,em nói, lúc này thì lại nhìn trời mây. Mình hơi ngỡ ngàng xong thấy em rất đáng thương với cái quá khứ lằng nhằng và ai hiểu rõ sẽ khó chấp nhận.
- ‘em xăm hình con dao, để dặn em đời này đừng tin bất kì thằng chó nào, yêu cho cố rồi cũng tan tành’, em nói, mình nghe như vụn vỡ, tan tành mây khói khi nghe em nói thế. Mình thấy đau thiệt đau như em đang dùng chính con dao đó đâm vào mình. Vậy sao em quen mình, tỏ ra yêu thương mình trong khi chính em không cho phép bản thân em như thế,vì những người khác làm tổn thương trái tim em và mình giờ đây chung cách đối xử. Mình tự hỏi mình rằng là liệu HA có phải là tương lai của mình. Mình chắc chắn sẽ không, mình đã dành hết cảm xúc, hết chân tình cho tình yêu này với em, nếu nó nhỡ may ko được đáp lại hay đùa cợt, mình cũng ko hối hận nhưng mình sẽ ko mãi đeo bám thứ ko thuộc về mình và chưa bao giờ thuộc về mình
Câu hát của bài đêm chơ vơ lại văng vẳng trong đầu mình : ‘anh ước trái tim em đừng tổn thương vì một ai kia, có lẽ lúc đó trong em, là vị trí anh luôn thầm mong đợi. Mình vẫn ao ước như thế , nhưng ko nhiều vì chuyện đã xảy ra, chỉ là bản thân mình luôn hi vọng trái tim em sẽ lành, sẽ có chỗ cho mình, mình nhẹ nhàng bước vào đó và dù có làm xáo trộn thì đó cũng là sự xáo trộn ngọt ngào. Nhưng những lời em nói, quá thẳng thắn và làm mình sụp đổ, vì mình chẳng muốn tin đó là sự thật.

Mình muốn nói gì đó, nhưng tìm mãi chẳng ra lời nào để nói, em vẩn vui thì mình vẫn sẽ ổn. Mình im lặng, em im lặng, mình tin tất cả không phải là giả dối bởi những thứ hạnh phúc mình được nếm trải có vị ngọt như kẹo, mình thấy hơi nghẹt thở như kẻ độc ác nào đang siết cổ mình.
- ‘nhưng em vẫn luôn tin vào anh, em ko hiểu sao em như thế dù em nhìn con dao ở chân và dặn lòng là nếu em tin càng nhiều thì khi em bị phản bội em lại càng đau nhiều,nhưng em ko thể ko tin, haha’, em cười nói, chẳng nhìn mình, mình cũng chỉ nhìn thấy em từ 1 bên, ko nhìn trực diện. Em sợ em ngu ngốc và tin, nhưng em ko biết cách nào để ko thể ko tin mình.
- ‘em yêu anh ko?’, mình hỏi em câu hỏi mình vẫn luôn muốn biết. Tình yêu của em dành cho mình có từng tồn tại, nếu có dù chút thôi thì đau khổ hơn nữa, tổn thương hơn nữa mình cũng chịu.
- ‘em xin lỗi’, em nói, mình ko hiểu sao phải xin lỗi mình. Em làm cho mình nhiều thứ mà mình có làm được gì cho em đâu
- ‘ko sao đâu’, mình nói, mình tưởng mình hiểu câu trả lời của cái từ xin lỗi. Mình thấy mình trở nên ngờ nghệch, quái đản. Tình yêu đó ko có.
- ‘em xin lỗi vì em có yêu anh, anh sẽ khổ vì em đó’, em nói, rồi khóc . Mình ngạc nhiên, những cảnh như thế này hay có trong vài bộ phim nào đó, nhưng nếu ko phải diễn viên và không có đạo diễn thì chắc chẳng làm đc như phim. Em dẫm đạp lên mọi thứ để đi, nhưng em chẳng thanh thản lòng, vì em vẫn là cô gái có trái tim nhỏ bé và mỏng manh, em vẫn đau , vẫn sợ dù em cố tỏ ra em vẫn luôn ổn, cực kì ổn. Mình nghe em nói yêu, mình hạnh phúc và vui như sống lại. Mình từng sợ nhiều lần em nghẹt thở vì tình yêu của mình.

Vì đó là lời em nói, nên anh luôn tin. Lời yêu đó, em bỏ thật nhiều đường ngọt vào làm anh thấy lâng lâng và ngọt ngào. Anh chợt nghĩ, vị ngọt dù là giả dối thì anh vẫn mong nó là thật, vì nó quá ngọt , quá ngon. Anh từ giờ sẽ không coi em là cô gái có quá khứ đau buồn hay những tổn thương chất chồng, anh sẽ coi em là cô gái như bao cô gái khác, anh là chính anh và để em hiểu, em sẽ trở nên bình thường với những yêu thương của anh.

“ sẽ sẽ có đôi lần ước, sẽ có đôi lần muốn một lần yêu thương mãi, không dối gian đau buồn chỉ có mong chờ, bên nhau hôm nay và ngày nắng xanh
sẽ sẽ có đôi lần khóc, sẽ có đôi lần bước, một tình yêu xa lắm, tôi nhớ thương anh nhiều nhưng lối xưa ai mong mà về”
Em mở nhạc trong điện thoại, thêm 1 bài của Phạm Quỳnh Anh, em ôm mình, mình ôm em trong tay, mình nghĩ mọi bài của Phạm Quỳnh Anh em đều có, em đã nghe lại nhiều lần bài hát em mở cho mình nghe, những bài hát buồn mang tâm trạng đau khổ nhưng cô gái luôn tin vào tình yêu và hi vọng vào tình yêu. Cô gái trong những bài hát ko phải quá yếu đuối mà quá đơn độc và nhỏ bé, trong trái tim vẫn khao khát yêu thương.
Mình bên em và thấy bình yên thật nhiều, em nhỏ và gầy, em monganh nhưng em sẽ không bao giờ tan vào gió nếu mình biết cách giữ chặt em. Mình tạm quên mọi thứ, nghe tiếng gió và tiếng em thở
- ‘hôm nay sinh nhật Nhung, anh nói là rủ em đi đó’, mình nói với em khi em ngoan ngoãn nằm trên đùi mình
- ‘anh muốn đi ko?’, em hỏi ngược lại mình. Mình không thích đi lắm nhưng ko đi cũng ko có lí do gì từ chối, còn mẹ mình nữa.
- ‘ko, nhưng từ chối cũng khó, nên anh nói anh đem theo em’, mình nói với em, có cơn gió mát thổi ào ạt.
- ‘vậy thì đi đi, em cũng muốn đi sinh nhật, đi ăn đồ ăn với uống bia thoải mái, ngon lắm đó’, em nói thế,bình thản, tiếng nhạc vẫn phát đều đều, được em tua lại nhiều lần, mình biết em ko phải ý đó nhưng em muốn đi vì gì? vì em biết mình sẽ khó xử hay em muốn mọi người biết rõ mối quan hệ của bọn mình.
- ‘ohm, nhưng mua quà gì cho Nhung’, mình nói với em. Em nheo mắt suy nghĩ một hồi rồi em nói
- ‘lát về mình ghé mua con gấu bông, em biết chỗ kia bán gấu bông giá sỉ nên gấu đẹp mà giá rẻ’, em nói và hoạt bát, em vẫn thoải mái dù em biết tỏng nhỏ Nhung có ý với mình, em muốn mọi thứ bình thường, thật bình thường
- ‘ohm’, mình nói rồi hai đứa nghe nhạc và tận hưởng gió mát, mình tưởng tượng tới buổi tối mình và em gia sư đi sinh nhật nhỏ Nhung, mình hơi lo 1 chút nhưng mình thấy vui, vì mình hi vọng nhỏ Nhung sẽ hiểu và để mọi thứ bình thường trở lại

Mình để cho em nằm trên đùi mình 1 lát, mình thì cứ lấy ngón tay chạm vào những nét trên gương mặt em, em nhắm hờ mắt, em nói em để cho mình chạm vào em rồi em thì lắng nghe tiếng gió vây quanh bọn mình, em nói
“nắng và gió đang ganh tỵ với anh và em”

Em gia sư và mình đi về, mình và em ghé vào tiệm mua con gấu bông, con gấu có lông màu vàng và to đùng, em để đằng trước xe mà chật kín, em nói con gấu này em sẽ về nhà lấy nơ cột kĩ càng hơn.
Em hỏi mình giờ đi sinh nhật và nói em sẽ tới rước mình. Em có vẻ vui vẻ về buổi tiệc sinh nhật này.
Mình cũng chờ đợi buổi tối khi sinh nhật diễn ra, mình hi vọng sau đêm nay sẽ giái quyết được sự lằng nhằng từ nhỏ Nhung. Mẹ mình chẳng thể ép được nếu nhỏ Nhung ko thích nữa, mình chỉ mong nhiêu đó, nhỏ Nhung ghét mình cũng được chỉ hi vọng dứt được nhỏ

Tối, mình tắm rửa sạch sẽ từ chiều, chọn bộ đồ bảnh và thoải mái để mặc,đầu mình thì đã gỡ miếng băng và vết thương đã dần khô miệng, vết thương cũng nhỏ thôi. Mẹ mình tất nhiên khi biết mình đi sinh nhật thì vui lòng lắm, mẹ mình đi về nhà ông bà nội cùng với thằng em từ hồi chiều. Mình và em gia sư hẹn nhau 6h30 em đón mình ờ dưới nhà, mình ngồi đợi mà tưởng tượng ra đủ kiểu váy em sẽ mặc khi đi sinh nhật. Mình tin chắc em sẽ đẹp lắm. Chỉ là mình thấy hơi kì cục là nhỏ Nhung biết rõ là mình dẫn người yêu theo nhưng nhỏ vẫn vui lòng rủ mình, mình nghĩ nhỏ cũng có trò gì đó nhưng mình ko nghĩ nhiều lắm vì hôm nay sinh nhật nhỏ, chẳng lẽ bày mưu kế làm gì, mình thấy an tâm. Mình sẽ thực tâm chúc mừng sinh nhật nhỏ và mong nhỏ tìm được người phù hợp.

Mình đâu thể biết, đêm hôm ấy mình rơi vào bẫy của đứa con gái tên Nhung, cực kì nguy hiểm

6h30, em gia sư tới nơi thì mình đã đứng sẵn dưới chỗ bậc đá đợi em gia sư, mình nghĩ tóc em được uốn kiểu xù bính và hơi có màu vàng nhẹ, mặt em có trang điểm, mình nghĩ thế thôi vì em gia sư đeo khẩu trang, có lẽ em sợ đi đường bụi bay vào mặt, em mặc áo khoác nên mình ko biết em mặc váy kiểu gì chỉ biết đó là chiếc váy màu trắng. Em và mình sợ tới trễ nên chạy hơi nhanh, gói quà là con gấu được em cẩn thận gói rất đẹp, có chiếc nơ to tướng màu cam. Em làm rất cầu kì,
- ‘có thiệp đó, anh đọc đi’, em nói với mình, rồi đưa tấm thiệp cho mình đọc khi mình và em vừa gửi xe để vào quán ăn, nhỏ này đãi sinh nhật ở 1 quán khá hoành tráng, đúng là con nhà giàu . Mình mở tấm thiệp ra đọc, nội dung như sau : “ happy birthday, Anh và Linh chúc em sinh nhật vui vẻ và hạnh phúc, mau tìm được tình yêu đích thực’, em gia sư rất thông mình gửi ẩn ý vào trong tấm thiệp. Em tỏ ra khôn ngoan và tế nhị
Mình đọc xong em gia sư cẩn thận kẹp vào tấm nơ rồi ôm gói quà to tướng đi vào cùng mình, em vẫn măc áo khoác. Mình chờ đợi em mở cái áo khoác và em xinh đẹp như nàng tiên, mình cười với ý nghĩ đó. Tóc em gia sư được uốn cầu kì, em còn cẩn thận kẹp chiếc kẹp đính đá màu trắng và đỏ xen kẽ nhau .Gương mặt em trang điểm nhẹ, em kẻ mắt màu đen và tô son màu đỏ phía trong môi. Nhìn em rất hài hòa, không biết phải là người mình yêu nên mình thấy vậy chứ thực tình mình thấy mọi thứ ở em không có nét nào chê, rất hài hòa. Các nét trên gương mặt em bình thường và em biết cách làm cho nó đẹp hài hòa. Đi cạnh em mà mình hãnh diện.

Đi vào tới nơi thì thấy nhỏ Nhung đứng ở ngoài như đón khách, nhỏ Nhung mặc đầm màu đò và tóc cũng làm rất cầu kì, mặt nhỏ cũng trang điểm nhưng mình không để ý lắm tới nhò Nhung. Nhìn nhỏ Nhung cũng dễ thương lắm dù nhỏ hơi tròn người. Nhỏ Nhung thấy mình và em gia sư thì nhỏ cũng cười tươi lắm, em gia sư và mình cũng cười đáp lại, tươi không kém.
- ‘vào trong đi’, nhỏ Nhung cười nói vui vẻ với mình và em gia sư
- ‘uhm, chúc em sinh nhật vui nha’, mình nói và em gia sư cười với nhỏ, em gia sư đưa món quà cho nhỏ và nói.
- ‘quà mình tự gói, hơi xấu nhưng tấm lòng đó nha’, em gia sư nói chuyện cứ như hai người làm bạn thân thiết, em rất vui vẻ với nhỏ Nhung.
- ‘ohm, cám ơn, đẹp quá mà’, nhỏ Nhung nói, mình thấy hơi lạ là với cái tính của nhỏ Nhung chắc chắn nhỏ không thích thế sao nhỏ vui vẻ lắm, khác hẳn mọi lần. Mình nghĩ là sinh nhật nhỏ nên nhỏ vậy. Mình cũng thấy mừng.
Nhỏ Nhung dẫn mình và em gia sư vào trong thì em gia sư cở áo khoác ra, em để cẩn thận ở 1 chỗ gần đó, khi em cở áo khoác thì mình đứng bên cạnh. EM gia sư mặc chiếc đầm ống màu trắng đính nhiều hột đá lấp lánh, cái đầm rất đẹp và cầu kì. Nhìn em mình còn không nhận ra dù nhiều lần trước em cũng rất đẹp trong mắt mình, da em trắng và em quá đẹp. Rất nhiều người nhìn em gia sư chăm chú, mình ghé tai em hỏi
- ‘em mua đầm hồi nào vậy?’, trước đây mình chưa từng thấy em mặc chiếc đầm này. Mình đoán em mới mua
- ‘đẹp ko?’, em cười hỏi mình, nụ cười hãnh diện và vui lắm
- ‘đẹp’, mình trả lời nhanh chóng, mình thấy em hấp dẫn lắm. Mình bắt đầu nghĩ lung tung vớ vẩn
- ‘em mua cái đầm này 70k àh’, em nói, mình thì ko tin nổi với cái giá đó lại có cái đầm đó.
- ‘rẻ vậy ah?’, mình hỏi nghi ngờ
- ‘ko, em mua cái đầm ko về, em mua hột về đính lên, làm lâu thiệt lâu mới được đó’, em nói vậy. đúng là con gái, làm đẹp và bỏ thật nhiều công sức.
Mình và em đang đứng nói chuyện vui vẻ, sau đó mình và em gia sư vào chỗ nhỏ Nhung chỉ, sinh nhật mà nhỏ Nhung làm lớn, có rất đông bạn bè, nhìn ai cũng đẹp và lộng lẫy. Riêng mình đặc biệt hơn hẳn bởi cô nàng đi cạnh mình và cái tay gãy. Nhỏ Nhung nói là sinh nhật lần thứ 20 nên làm trang trọng 1 chút. Đánh dấu 1 mốc quan trọng trong cuộc đời, nhỏ Nhung cười suốt.

Mình và em gia sư ngồi yên ở 1 cái bàn gần sân khấu phía trong, ngồi chung bàn với tụi mình là đám cũng ngang ngang tuổi mình và đứa con gái nào cũng trang điểm. Tất nhiên trong bàn mình chỉ quen mỗi em gia sư, mình và em gia sư cũng nói chuyện với nhau thoải mái. Tới thời điểm đồ ăn dọn lên thì mọi thứ vẫn yên ổn và vui vẻ. Vì khá đông người nên mình đâu biết là ai với ai, mình cũng đâu đưa mắt mà điểm danh từng người, từng gương mặt được đâu và cũng đâu làm những việc đó làm gì đâu, mình quan tâm mình em gia sư.

Sự vui vẻ và hạnh phúc của mình trở thành sự ganh tỵ của 1 người và sự quan sát không thích của 1 người. Nhỏ Nhung là người thứ nhất, nhỏ rủ mình và em gia sư tới chung vui trong sinh nhật lần thứ 20 đầy toan tính của nhỏ. Sau hôm nay mình chính thức kinh tởm và ghê sợ nhỏ Nhung vì những thứ nhỏ gây cho mình và em gia sư.

Khi mình và em đang ăn món đầu tiên là mấy món khai vị như chả, tôm với gì gì đó mình không biết tên, em gia sư ăn ngon lành, em bóc tôm cho mình ăn,nhỏ Nhung thì ngồi bàn khác, chưa cắt bánh kem. Mình và em gia sư vừa ăn vừa nói chuyện về phim titanic, vì em gia sư nói thích nhất đoạn ôm nhau của 2 nhân vật, em nói em luôn thích được ôm từ đằng sau vì cảm giác ai đó che chở cho mình, em luôn có người đằng sau yêu thương mình. Nhiều thật nhiều

Đang ăn ngon lành thì mình muốn đi toilet, mình mới đứng dậy bỏ ra ngoài tìm toilet, lúc đi mình đi qua mấy cái bàn, nhiều ánh mắt nhìn mình nhưng mình cho là bình thường và bỏ qua cho tới khi mình dừng ngay ánh mắt của mẹ. Mình điếng hồn vì ngỡ ngàng, đành rằng là mẹ biết rõ mình quen em gia sư nhưng việc mẹ biết mình dẫn em gia sư đi tới đây và có cả mẹ nhỏ Nhung sẽ như gáo nước lạnh tạt vào mặt mẹ. Không biết mẹ thấy mình từ bao giờ, nhưng mình có cảm giác thấy mình mẹ cũng ko ngạc nhiên cho lắm. Không hiểu sao mẹ có thể điềm tĩnh ngồi đó, mẹ quá lịch sự còn nhỏ Nhung quá nham hiểm, nhỏ biết rõ mình sẽ ko thể yên ổn sau vụ này. Mẹ mình đã không cho mình quen em gia sư, mà giờ mình còn dẫn em gia sư tới đây làm bẽ mặt mẹ với sếp là mẹ nhỏ Nhung, liệu mẹ có để mình yên . Mình đứng sững ra nhìn mình, mặt mình lẫn cảm giác mình đều mất hết, thấy quá đáng sợ cuộc sống này. Mình sao cũng đc, nhưng còn em gia sư, em sẽ chịu đựng nổi ko. Chuyện ko có gì nhiều nhưng nó nghiêm trọng và khó xử. Mình mất mấy chục giây để định thần còn em gia sư thì thấy mình đứng lớ ngớ, em cũng nhìn theo và cũng thấy mẹ mình. Mẹ ngồi 1 góc, em gia sư ngồi 1 góc, còn nhỏ Nhung ở đâu mình ko rõ, nó mà đứng trước mặt mình chắc dám mình tát nó 1 cái vào mặt. Hèn gì nhỏ Nhung vẫn tỏ ra vui vẻ, ừ thì nhỏ đang chờ đợi kịch hay mà. Con người với nhau mà độc ác quá.

Mình bước về phía mẹ, bây giờ ăn thua là cách ứng xử của mình, và bây giờ mọi thứ cần được phơi bày và làm rõ. Mình ghét cảm giác này cũng như tình huống này, thấy mệt mỏi và chán ngán mọi thứ.
- ‘chào cô’, mình cười và nói với mẹ nhỏ Nhung, mẹ mình thì mặt lạnh tanh, nhưng sau mẹ cũng giả vờ vui vè. Cái điệu bộ đáng sợ nhất của mẹ là đó.
- ‘chào con, bạn gái con àh?’, mẹ nhỏ Nhung hỏi mình, mặt bà ta cười kiểu lịch sự.
- ‘dạ’, mình đáp, mình lén nhìn qua em gia sư thì em gia sư đang ngồi yên, em ko quay qua đây nhìn, có lẽ em cũng khó xử.
- ‘gọi qua đây ngồi chơi’, mẹ nhỏ Nhung nói, nhỏ Nhung ko biết từ đâu cũng vui vẻ đi lại bàn này. Vì tiệc mới bắt đầu nên mọi thứ còn kéo dài.
- ‘dạ thôi’, mình nói, cười cố gắng đánh trống lảng qua chuyện khác, em gia sư mà qua đây thì sẽ ra sao? Mình ko dám nghĩ.
- ‘kêu nó qua chơi chút’, mẹ mình nói như ra lệnh, mắt mẹ nhìn mình hoàn toàn ko dễ chịu.
- ‘để con qua kêu cho, anh T ngồi đây đi’, mình chưa kịp nói gì thì nhỏ Nhung nói rồi chạy đi mất. Nhỏ kêu em gia sư qua, rồi đi tới từng bàn với đám bạn, tiếng cụng li, tiếng nói chuyện, tiếng nhạc và tiếng cười đùa tạo nên một mớ âm thanh hỗn độn , thứ âm thanh đó vài phút trước khiến mình thấy vui vẻ vì sự náo nhiệt giờ lại thấy mình nhức đầu không thể tả.
Em gia sư nhanh chóng đi lại, nhìn em vẫn rất xinh, em vừa đi vừa cười nhưng mình biết em cũng đang thấy khó chịu nhiều lắm. Mình thấy thương cho chính mình và em gia sư
- ‘chào cô’, em nói với mẹ mình và nói tương tự thế với mẹ nhỏ Nhung. Em gia sư đổi cách xưng hô và em tỏ ra thoải mái.
...
p/s: em viết tới đây là up cho mấy thím, tại dài với nhiều chuyện nên em viết chậm, với gõ 1 tay nên cũng khó viết
Em cũng qua lx đọc rồi, cũng có nhiều thím cho lời khuyên. Dù sao em cũng cám ơn tất tất cả mọi ngươi
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
tunhankimqui
No Avatar
Binh nhất
Update ngày 25/08/2012: tiếp thứ bảy, ngày thứ 27 yêu nhau
Mình cũng ngồi xuống cạnh em gia sư, mình cũng tươi cười tỏ ra bình thường còn mẹ thì giữ nguyên thái độ. Mình chỉ lo mẹ thấy cái hình xăm ở chân em, mẹ sẽ có thành kiến không tốt lại càng không tốt. Bên ngoài trời bắt đầu giăng mưa, mình nhìn thấy mưa qua cửa kính, câu chuyện thực sự bắt đầu. Mình chỉ lo là em sẽ mệt nhoài sau cơn chống trả này, càng nghĩ thế mình càng bực con Nhung đang tươi cười ngoài kia với đám bạn bây giờ đã ráp bàn lại ngồi chung với nhau. Mọi người vui vẻ lắm, trừ mình, em gia sư và mẹ là ở trong trạng thái ko thể thoải mái
- ‘nghe nói con là gia sư của thằng Tuấn ah?’, mẹ nhỏ Nhung hỏi vui vẻ, nhìn cô ta ko có vẻ gì là khó chịu
- ‘dạ’, em gia sư trả lời vui vẻ rồi gắp thức ăn cho mọi người cùng bàn, mình thấy rất khâm phục cách ứng xử của em. Em nói chuyện cũng rất hoạt bát với những người xung quanh
Mọi chuyện ko đến nỗi tệ như mình tưởng, chỉ là không khí này như được ai xịt lên 1 lớp keo, nên nó cứ đặc sánh lại
- ‘ủa, Linh xăm hình hả’, nhỏ Nhung từ đâu chạy tới nói, nhỏ rất biết cách kiếm chuyện. Mình nhìn mẹ, mẹ nhìn em gia sư, cả mẹ nhỏ Nhung cũng nhìn xuống chân em gia sư, mình thấy em đáng thương quá, mình ko thể để em ngồi đây mãi được.
- ‘uhm’, em gia sư trả lời vừa đủ nghe, lại nhoẻn cười nhưng ko thể vui vẻ tự nhiên nữa rồi, em khó xử vì cái cách người ta nhìn vào hình xăm đó của em.
- ‘hình xăm con dao đẹp quá àh’, nhỏ Nhung cười nói giả lải, mình thấy nhỏ quá nham hiểm.
- ‘àh Nhung, sinh nhật này em làm hoành tráng chắc vui lắm hả, bao giờ em đi du học’, mình bắt chuyện với nhỏ để nhỏ đá qua chuyện khác đừng xoáy vào em gia sư nữa.
- ‘cô nói chuyện với con chút được ko Linh?’, mẹ mình bắt đầu lên tiếng,cũng thích nghi với cách xưng hô mới, mẹ mình nói với em gia sư. Mình hoảng hốt khi nghe mẹ nói thế, mình mong bão tố sẽ qua, đẩy em vô hoàn cảnh này là lỗi của mình. Mình thấy ngu ngốc khi tới buổi sinh nhật này.
- ‘dạ’, mẹ mình đứng lên, em gia sư cũng đứng lên theo, mình cũng đứng lên đi theo, dù chết mình cũng phải bảo vệ em. Mẹ mình mà làm quá mình cũng cự tuyệt tới cùng, mình nghĩ thế.
Nhỏ Nhung cũng nhìn theo, nhỏ có vẻ muốn đi theo nhưng hiểu là không tiện với lại còn đám bạn nữa nên thôi. Mẹ mình ra cái bàn khu phía ngoài, quán này bên trong là tổ chức hội nghị, đầy tháng sinh nhật hay gì cỡ nhỏ như thế, còn bên ngoài là quán cà phê. Em gia sư vẫn đi ngay theo sau, mình đi cạnh em và nắm tay em. Mình cố ý dẫn em đi nhanh hơn cho bằng mẹ, mình thấy bước chân em chậm lại, mình biết em khó xử và mệt mỏi.
- ‘có anh, ko sao đâu, ra mắt mẹ luôn’, mình nói với em gia sư , mình cười trấn an em. Mình sẽ mang em ra khỏi giai đoạn khó khăn này, nếu cần thiết khi em quá mệt mỏi mình sẵn sàng để em trên lưng ngủ yên trên lưng, mình cõng em đi. Mình nghĩ theo chiều hướng tích cực và thấy trấn tĩnh hẳn, mình nghĩ tới chiều hướng tốt là nhân cơ hội này mình sẽ tìm cách để mẹ mình hiểu và chấp nhận em gia sư hơn.
Mẹ mình ngồi sẵn ở cái bàn cà phê phía bên ngoài, mình và em gia sư bước ra và ngồi xuống, em gia sư cố gắng thoải mái nhưng điều đó ko dể dàng , mình thấy em hơi run. Lần đầu tiên mình thấy em tỏ ra thiếu tự tin như thế, em cũng sợ và mệt khi trong tình huống này. Mẹ mình giữ nguyên thái độ lạnh tanh, gương mặt mẹ không biểu lộ nhiều cảm xúc, mưa cứ rơi, cứ rơi . Mưa hắt vào tấm cửa kính rồi những giọt nước chảy xuống thành vệt, mình sợ nước mắt em giống như thế, chảy thành dòng bởi đời nhiếu mảnh gai và sẵn sàng đâm vào em.
Em gia sư và mình ngồi cạnh nhau, mẹ mình ngồi đối diện. Cả ba im lặng, nhân viên quán mang menu ra hỏi dùng gì, gọi nước xong không khí vẫn chỉ im lặng, em gia sư mọi ngày hoạt bát là thế nhưng hôm nay lại ngồi im lặng, em nhìn ra màn mưa. Mẹ mình cứ bấm bấm trên điện thoại, còn mình thì cố gắng suy nghĩ mình sẽ nên làm gì trong những tình huống khó xử và mình chưa từng gặp như thế này . Mình nói với bản thân mình , sẽ ổn, nếu mình cố gắng nhất định là sẽ ổn.

Trời mưa nên quán vắng, lác đác vài người ngồi co ro và phả thuốc, những lọn khói tròn trả lên không trung cứ xoay vần. Người phục vụ bưng thức uống, em gia sư nhẹ nhàng cảm ơn, và mẹ mình bắt đầu nói chuyện.
- ‘bây giờ cô nói thẳng với con luôn’, mẹ mình nói bằng cái giọng nhừa nhựa. Mẹ mình thường dùng cái giọng này trong trường hợp gặp chuyện nghiêm trọng. Mình thấy rõ em gia sư thở ra rồi ngước mặt lên nhìn thẳng vào mẹ, như kiểu em chuẩn bị cho mọi chuyện, em dự đoán là chuyện không hay. Mình thì căng thẳng ngồi kế bên, nhiều thứ suy nghĩ đang lộn xộn chạy trong đầu mình.
- ‘dạ’, em gia sư trả lời dứt khoát đúng tính cách của em. Mình có cảm giác như em đang nói: ‘anh ơi em đau’, ý nghĩ đó là mình thấy lạnh buốt trong cổ họng, lục phủ ngũ tạng đóng băng.
- ‘con là quen với thằng T nhà cô’, mẹ mình nói , vẫn rất lịch sự. Em gia sư gật đầu và nói
- ‘dạ’, tiếng nhẹ như gió.
- ‘cô nói thẳng được lòng trước mất lòng sau, là cô không đồng ý cho con quen T nhà cô’, mẹ mình nói dứt khoát, em gia sư vẫn bình tĩnh, mẹ mình quá cương quyết.
- ‘Linh mà ko quen con theo ý mẹ, thì con cũng quen Linh’, mình nói chen vào, không ngồi im được nữa. Mẹ mình quay sang nhìn mình bằng ánh mắt giận dữ, nhiều năm rồi mẹ dẫn mình đi theo con đường mẹ vẽ sẵn và mẹ đâu nghĩ là mình sẽ cãi lời mẹ.
- ‘cho con hỏi lí do được ko?’, em gia sư hỏi mẹ mình, mặt em buồn hẳn.
- ‘rất nhiều lí do nhưng lí do chính là con ko hợp với gia đình cô’, mẹ mình nói liền, mình ở giữa mẹ mình và em gia sư cũng thấy khó xử.
- ‘dạ, nhưng con ko hiểu sao lại ko hợp’, em gia sư hỏi nhỏ, em tỏ ra cố gằng bình thường, mình có cảm giác như em nghĩ chẳng còn gì để nuối tiếc vì chuyện đã đi tới đây.
- ‘mẹ chưa cho thử sao biết không hợp?’, mình nói phẫn nộ vì mình thấy em gia sư tội nghiệp quá
- ‘cô nói rõ với con, cô biết là cô nói vậy là không phù hợp nhưng mà cô hi vọng con đừng quen với con cô nữa’, mẹ mình đang nói và coi mình là đứa trẻ con, như kiểu đang dặn con mình ko nên chơi với bạn này bạn kia
- ‘mẹ’, mình gọi mẹ mình khi em gia sư chuẩn bị nói gì đó, mình sợ em vì mình mà nghe lời mẹ, nên mình chặng ngay từ đầu
Mẹ mình và em gia sư quay sang nhìn mình, mình thấy em mệt mỏi lắm rồi, mình thấy thương
- ‘con hiểu ý mẹ, nhưng mẹ có thể để cho con yêu 1 lần được ko? Mẹ cũng nên công bằng mà xét lại là Linh lẫn con chẳng có lỗi gì, có thể mẹ không thích vì mẹ nói mẹ lo cho con. Chỉ là con không còn là thằng nhok 13 và dễ dàng bị dụ dỗ, bây giờ mẹ có thể bảo vệ con tuyệt đối theo cách của mẹ, nhưng con phải lớn và phải học cách ra đời, học cách tự bảo vệ bản thân mình. Con chưa từng cầu xin mẹ điều gì ngoài điều này, để con yêu đi mẹ’, mình nói mà cũng chẳng biết mình đang nói gì, mình cứ nói những thứ mình nghĩ để bảo vệ người mình yêu .Mẹ nhìn mình ngạc nhiên, em gia sư cũng nhìn mình, mình đưa tay nắm chặt em gia sư. Chưa khi nào mình thấy kiên quyết như thế, nếu mẹ đuổi mình đi mình cũng chịu.
- ‘đó con thấy ko, con cô nó đó giờ đâu cãi lời cô vậy mà giờ nó cãi lời. Cô biết chuyện của con và cô thấy con không phù hợp, hi vọng con thương cô mà nghĩ lại’, mẹ mình bỏ qua lời mình nói và chũng giọng nói với em gia sư. Mình ko biết là mẹ mình biết những gì và nói thế , chuyện ra tới nước này cũng nhờ ơn con Nhung và chị Q, nhờ họ đẩy mà 1 con người muốn có đường đi về cũng khó khăn
CON NGƯỜI LUÔN BIẾT CÁCH LÀM TỒN THƯƠNG NHAU
Lời mình nói mẹ bỏ qua không thương tiếc, mẹ vẫn kiên quyết với ý định của riêng mẹ. Mẹ mình cực đoan quá hay do mẹ ko chấp nhận nổi việc mình ko nghe lời mẹ
Mưa chẳng ngại gì mà ko rơi, mưa rơi mãi rơi mãi
- ‘dạ, xin lỗi cô, con biết là có nhiều chuyện ko hay quanh con, con ko phủ nhận hoàn toàn nhưng ko hoàn toàn là sự thật. con cũng hiểu ý của cô nhưng mà cô ơi, cô bắt con từ bỏ người con thương thì con không làm được. Cô ghét con cũng đc, nhưng xin đừng bắt con làm vậy’, em nói xong liền cúi mặt. Mình chưa từng thấy em trở nên bi lụy như thế, em hạ mình chỉ vì thằng như mình. Mình thấy hạnh phúc vì lời em nói không bỏ rơi mình, nhưng mình lại thấy sợ, em ko chịu đựng nổi.
“dù cả thế giới quay lưng lại với em, thì em vẫn còn anh”
Mẹ mình chắc ko tưởng tượng nổi là mẹ mình đang nghe những thứ này, giống phim quá chăng. Mình từng thấy sến nhưng khi ở trong trường hợp này mình mới thấy là bình thường, chỉ muốn dùng mọi lời để được hiểu, được cảm thông. Mình chợt thấy ánh cầu vòng và mình sẽ tin vào ánh cầu vòng đó mà cố gắng
- ‘ con nhìn lại con đi, nhà con thì rắc rối, bản thân con thì lăng nhăng trong nhiều chuyện, rồi còn hình xăm, cô ko thế chấp nhận đâu’, mẹ mình buông ra những lời nặng nề như thế này chứng tỏ là mẹ mình bực lắm rồi đó. Chứ nếu ko thì mẹ mình cũng sẽ cân nhắc khi nói, mẹ mình sẽ không nói nặng nề như thế
- ‘giờ con về đi, cô biết nói nhiều cũng ko được, chỉ mong con nghĩ lại, cám ơn con’, mẹ mình nói rồi đứng lên ra tính tiền. Mẹ kiên quyết bỏ mặc mình và em gia sư. Mình thấy não nề, vậy là mẹ mình chính thức ra lệnh cấm, khoảng thời gian tiếp theo sẽ gặp nhiều khó khăn, mình quay sang em gia sư, em ngồi co ro, 2 tay em nắm chặt vào nhau, em nhìn ra màn mưa. Mắt em ráo hoảnh, cái ráo hoảnh của em làm mình thấy đau, thấy tim mình như nghẹn. Mình chưa bao giờ biết cảm giác đó, cảm giác bất lực nhìn người mình yêu tuyệt vọng.
Mình ôm em bằng tay phải của em, ko hiểu sao, mình lại thấy cay ở sống mũi. Vì thương hay vì đau. Chắc là vì cả hai.
- ‘về đi anh’, em nói, giọng như chẳng còn chút sức lực. Mình muốn ôm em, nên ôm em 1 lát mình mới đứng lên. Mình và em đi ra phía ngoài
- ‘mưa rồi, đợi hết mưa đi’, mình nói với em khi em định đi lấy xe.
- ‘ngay đây mà, em ra mặc áo mưa rồi chạy đón anh, đứng đây đi’, em nói liền, mình biết em đang muốn tắm mưa.
- ‘không, ướt hết đó, em mà bệnh thì sao?’, mình nói với em, cương quyết ko để em chạy ra đó, mình sợ mưa làm tan chảy em mong manh. Nhìn em mà mình cứ thấy thương vô bờ, mình thấy thương và bất lực.
- ‘để em hỏi mượn cái dù, chứ mưa này là tới đêm đó’, em cười nói vui vẻ, nãy giờ mới lại thấy em cười, chắc chắn là sợ mình lo. Thấy em vậy mình càng thấy lo. Rồi em chạy lăng xăng hỏi người trong quán mượn dù, sau cũng mượn được cái dù, em bỏ đi ra ngoài màn mưa với cây dù, chân em bắt đầu ướt vì mưa, vài hạt mưa văng lên chiếc đầm trắng đính hạt. Em vẫn là cô nàng lộng lẫy nhất dành riêng cho mình, bằng mọi giá mình phải giữ lấy em.
Mình thấy em đi khuất vào chỗ giữ xe, mình đứng đợi một lát. Trời mưa trở to, mưa tầm tã như thác nước, những hạt mưa to rơi xuống làm thành những bong bóng. Mình nhớ nghe đâu đó có người từng nói là mưa bong bóng thì lâu tạnh lắm,mưa cứ dai dẳng mãi thôi.
Cái tâm trạng mình hình như cũng giống mưa bong bóng, tạo thành vòng và vỡ tan nhanh chóng

Mình đợi 1 lát thì em trở ra , em mặc áo mưa sẵn và chạy xe tới. Em đưa mình cây dù, mình đem vào trả cho chị nhân viên mặc đầm đỏ, cẩn thận cám ơn chị rồi trở ra ngồi lên xe em. Em quay lại đội nón cho mình, mình nhìn mặt em trong chiếc áo mưa, vài hạt mưa dính trên mặt em, vụng về và đáng trách. Mình nhìn em, cứ thấy giận mẹ, giận nhỏ Nhung và giận nhiều nhất bản thân mình.
Mình leo lên xe em ngồi, chiếc áo mưa trùm ngang qua mình, trước đó em cẩn thận mặc cho mình chiếc áo mưa lẻ nhỏ, em nói em chuẩn bị để khi đi mưa. Tay mình thì nên tránh mưa. Thế là thành ra mình mặc 2 cái áo mưa, mình ôm em liền khi vừa lên xe, em chở mình đi chậm lắm.
Sự nhẫn tâm của cuộc đời hành hạ trái tim em, mọi người có từng nghĩ, em cũng là con người em cần yêu thương.
Cơ thể em nóng ấm và mềm mại, có mùi hương của phấn trong cổ em quyện với mùi son môi và mùi mưa.Mình lại thấy thương và nhớ. Trời mưa to lắm nên ướt hết giày của em, chiếc áo khoác em đã cất trong cốp xe nên chắc với chiếc đầm ngắn em sẽ lạnh. Mưa cứ to to mãi như chẳng quan tâm ai đang có tâm trạng , mình nghĩ em đang nghĩ, cả thời tiết cũng bắt nạt em. Trời mưa to nên chạy xe rất khó khăn, gió thổi mạnh làm chiếc xe như nghiêng, lúc này mình thấy bất lực với cái tay gãy…và mình hỏi, đau khổ em phải chịu như này, em sẽ đi tới đâu, có thể cùng mình ko?

Người ta thường chỉ thấy những hạnh phúc người đó được hưởng mà ko hề biết những đau khổ người ta phải chịu trước những hạnh phúc đó.

Mình và em chạy mãi cũng chưa tới nhà, mưa thì cứ to quá đỗi, băng qua con đường ngập nước em chạy càng khó khăn, mưa ướt hết mặt em và 2 cánh tay, mình thấy em run lên vì lạnh hay em khóc, mình ôm em và cảm nhận rõ ràng em đang run lên, mình cố gắng ôm chặt em, sau như chạy không nổi nữa em tắp vào lề, em chạy xe trú vào mái hiên nhà ai đó, mình đứng xuống phía trong, em cũng bước xuống, em vẫn mặc nguyên áo mưa, mặt em ướt sũng, em đi lại phía mình, ngồi sụp xuống, em nhanh chóng xắn gấu quần cho mình, em nói
- ‘hãy em quên mất, chắc lạnh chân lắm’, em chỉ lo cho mình lạnh chân mà ko lo toàn thân em run rẩy, lạy trời mình ko cố ý nhưng nước mắt mình rơi. Mình ko kìm lại kịp, chắc ai ở trong hoàn cảnh đó mới thấy cái thảm thương ở hành động em dành cho mình. Sao em trở nên đáng thương như thế, mình thấy hận, thấy đau. Hình như quá nhiều cho 1 sức chịu đựng của em, mặt em ráo hoảnh nhưng đầy tổn thương.
Mình lau vội nước mắt để em không kịp nhìn thấy, mình im lặng vì mình ko dám hé môi, mình sẽ ào ra mất. Mình ngồi xuống cạnh em, mình lấy tay lau nước dính trên mặt em, mình ko dám nhìn em lâu, vì mình lại sợ mình rơi nước mắt vì gương mặt đầy đau đớn của em. Thấy tồi tệ lắm
- ‘qua nhanh thôi, anh hứa đó’, mình nói rồi vội quay đi, tim như vỡ ra. Chuyện không có gì quá nghiêm trọng nhưng ai trong cảnh đó sẽ hiểu cảm giác, mình cứ thấy đau và bất lực hoàn toàn.
- ‘cho em điếu thuốc’, em nói nhỏ và vì mưa to nên mình nghe ko rõ lắm, mình hỏi lại em.
- ‘hả?’, mình hỏi em, trời mưa mãi
- ‘làm ơn cho em điếu thuốc’, em quay sang mình nói như van nài mình, mình đào đâu ra thuốc giữa trời mưa, mình nghe em nói, mình nhìn dáo dác, em cần lắm 1 điếu thuốc, chắc đã là tột cùng mệt mỏi, em cần bình tĩnh lại
Mình nhìn dáo dác xung quanh, ở phía xa kia mới có tạp hóa. Mình chẳng nghĩ nhiều, mình chạy ra đó liền, phải băng qua đường, nước mưa ngập quá mắt cá chân mình, mình lạnh buốt. Mình đi như chạy để mua cho em, giờ mình chẳng nghĩ gì ngoài làm những thứ đó cho em. Mình mua cho em vài điếu mèo và mua cái hộp quẹt. Mình mang về cho em, em đang khóc, tiếng nấc cứ nấc lên mãi, mình cũng khóc theo dù cố kìm nén, mình quàng tay ôm em. Chẳng nói gì
- ‘em mệt lắm anh ơi, chắc em bị bệnh’, em nói và gục trong người mình, cả 2 ướt sũng.
Mình và em ngồi đó cho đến khi mưa ngớt thì em và mình đi về, những điếu thuốc mèo ướt sũng vì em không hút dù em nói em cần và em thèm 1 điếu.

P/s: mình viết tới đây, mình mới đi dạy học về bữa đầu tiên, hôm nay mình dạy 6h tới 8h,cũng khả quan lắm việc dạy học, mình viết xong là up, mong mấy thím thông cảm,
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
ZetaBoards - Free Forum Hosting
Create your own social network with a free forum.
Learn More · Sign-up for Free
Go to Next Page
« Previous Topic · (¯`°•.¸¯`°•† Buôn dưa lê †•°´¯¸.•°´¯) · Next Topic »
Add Reply


Xem tốt nhất trên các trình duyệt: Oprera, Mozilla Firefox, Google Chrome ở độ phân giải 1024 x 768 pixels.