Đang tải công cụ t́m kiếm...



|
|
|
|
| HƯỚNG DẪN 4RUM | FANPAGE DIỄN ĐÀN | |
|---|---|---|
|
- Hướng dẫn post nhạc lên diễn đàn - Hướng dẫn post video từ youtube - Hướng dẫn up ảnh lên diễn đàn - Hướng dẫn chỉnh sửa profile Liên kết: -Làm bằng ô tô rẻ nhất VN: hocbangoto.net -Tư vấn & hỗ trợ đầu tư tài chính: babfx.com
|
||

Đang cập nhật bài viết mới, bạn chờ chút nhé...
Nếu đợi lâu hăy xem bài viết mới TẠI ĐÂY
Nếu đợi lâu hăy xem bài viết mới TẠI ĐÂY
| Chào mừng bạn đă đến với câu lạc bộ tiêu, sáo Việt Nam Ở đây, các bạn có thể học hỏi, trao đổi kinh nghiệm về các kỹ thuật chơi sáo, tiêu và các loại nhạc cụ khác với thành viên trong cả nước. Bạn c̣n có thể tham gia các buổi offline thú vị, giúp bạn hiểu rơ và thêm yêu thích loại nhạc cụ phổ biến này Nếu chưa tạo tài khoản, hăy ĐĂNG KƯ để có thể sử dụng đầy đủ các chức năng của diễn đàn: ![]() Nếu quên mật khẩu bạn click VÀO ĐÂY, mật khẩu sẽ gửi vào email của bạn Nếu bạn đă có tài khoản, hăy đăng nhập vào tài khoản của ḿnh! |
| truyện này anh em ơi | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: 10/07/2012 - 12:27 pm (683 Views) | |
| quanganh_ts | 10/07/2012 - 12:27 pm Post #1 |
Thiếu tướng
|
càng đọc càng hay các anh cứ đọc đi: phần 1 Ngày ba tháng tám, ánh nắng mùa xuân rạng rỡ, những đám mây trắng lơ lửng trôi trên bầu trời. Tôi đóng cửa sổ bên cạnh, đồng hồ chỉ đúng mười hai giờ, cầm chùm ch́a khóa lên, đi vào thang máy. Đúng lúc tôi đang chuẩn bị đóng cửa thang máy, đột nhiên một chiếc xe đẩy hàng chen vào. Trên xe chất đầy những cuốn sách mới xuất bản gần đây, đống sách cao đúng bằng chiều cao của một người, tôi phải đứng nép vào góc thang máy. Vừa rồi tôi c̣n tắm nắng bên cửa sổ pḥng làm việc, chớp mắt đă bị vùi vào góc nhỏ tối tăm. Hớ, không biết ai không biết phép tắc là ǵ thế này, đến thang máy vận chuyển hàng cũng không biết dùng nữa! Tôi đang định nổi trận lôi đ́nh th́ bỗng nhiên phía trước chồng sách cao nửa mét, giọng nói ngọt ngào của một cô gái vang lên “Chị Tŕnh, hết giờ làm rồi đấy ạ?”. Tôi nhận ra giọng nói này, đây là Tạ Tiểu Phàm nhân viên mới của pḥng phát hành, tốt nghiệp trường Phúc Đán, tôi cũng đă gặp cô bé vài lần, trông cũng xinh xắn, chỉ có điều cảm giác cô bé làm việc không được nhanh nhẹn cho lắm. “Tiểu Phàm, sao em vẫn chưa về?”. Tiếp đó là câu trả lời của Tŕnh Lộ. Người phụ nữ này… Tai tôi phút chốc đă dựng đứng lên. “Em cũng sắp về rồi đây ạ, chuyển chỗ sách này xuống tầng hai là ok thôi ạ”. Vẫn là giọng nói ngọt ngào của Tạ Tiểu Phàm. “Tiểu Phàm này, sau này khi nào phải vận chuyển nhiều đồ như vậy th́ dùng thang máy vận chuyển hàng nhé. Cho dù chỉ có hai ba tầng th́ cũng không được nhân tiện, không được sử dụng thang máy thông thường, đây là quy định của công ty, biết chưa?”. Tŕnh Lộ nói tiếp. “Sau này em sẽ chú ư, chị Tŕnh. Em thấy thang máy vận chuyển hàng đang lắp đặt, thầy Thẩm dưới tầng hai th́ lại yêu cầu em phải chuyển số sách này xuống trước khi hết giờ, nên em mới dùng thang máy này.” Tạ Tiểu Phàm giải thích. “Ừm, chị cũng chỉ nhắc nhở em thôi. Hôm nay được nghỉ sớm, em có dự định ǵ không?”. Tŕnh Lộ hỏi cô bé. Tuy nấp trong góc thang máy nghe trộm phụ nữ nói chuyện là không có “đạo đức” cho lắm, nhưng tôi bị ép đứng vào góc, sau chồng sách cao chót vót, bọn họ cũng không hề phát hiện ra, lúc này nếu tôi lên tiếng th́ sẽ càng lúng túng hơn. Cầu cho cái thang máy này không gặp sự cố giữa chừng v́ đống sách nặng nề này, nếu không, ba người trong một cái thang máy, sớm muộn ǵ cũng bị phát hiện. Tôi thầm nghĩ. “Cũng không có ǵ đặc biệt ạ. Em định đến cửa hàng Triumph, hôm nay có giảm giá đấy chị”. Tạ Tiểu Phàm nói. “Ồ, có giảm giá sao?” Nghe giọng nói của Tŕnh Lộ, có vẻ như rất có hứng thú. “Tiểu Phàm chị thấy dáng em rất đẹp, chắc là quả áo cỡ C nhỉ”. Tŕnh Lộ nói. “Đâu có, chỉ B+ thôi ạ. Dáng chị Tŕnh Lộ mới đẹp, eo thon nhỏ, chân lại dài, bọn em đều vô cùng hâm mộ chị”. Thang máy vẫn di chuyển chậm rề rề, tôi đứng trong xó mà không ai để ư, nghe hai người phụ nữ khen ngợi lẫn nhau, mà mồ hôi lạnh toát ra từng đợt từng đợt trong ḷng. “Chị Tŕnh, chị xinh đẹp như vậy, chắc bạn trai chị đẹp trai lắm nhỉ?”. Đột nhiên Tạ Tiểu Phàm hỏi. “Công việc bận vậy, làm ǵ có thời gian t́m bạn trai. Hơn nữa, đàn ông cũng chẳng được mấy người ra hồn”. Nhắc đến đàn ông, giọng nói của Tŕnh Lộ càng lúc càng lạnh lùng. “Chị Tŕnh, không phải em lắm chuyện đâu, nhưng bọn em đều thấy chị và cái anh Lương Mân pḥng thị trường rất hợp nhau, chị đă từng cân nhắc chưa? Bọn em cảm thấy anh ấy có vẻ thích chị, hơn thế anh ấy cũng rất đẹp trai nữa”. Tôi đứng nấp đằng sau, ḷng bỗng thấy hồi hộp. “Hứ, loại đàn ông đó, có cho chị cũng không thèm. C̣n Lương Mân nữa chứ, có mà Điêu Dân(1) th́ có! Tiểu Phàm, chị cảnh báo em, đừng để bị hắn ta dụ dỗ. Một số loại đàn ông, bề ngoài th́ đường đường chính chính, nhưng trong ḷng th́ không biết đen tối đến mức nào”. Chính ḿnh đen tối c̣n nói người khác đen tối, loại phụ nữ xấu tính điển h́nh do thiếu sự quan tâm của đàn ông… Tôi đứng sau thầm nghĩ trong bụng. “Đúng rồi, em định đi xem loại áo ngực ǵ thế?”. Có lẽ cảm thấy bản thân nói xấu đồng nghiệp trước mặt người mới vào làm việc trong công ty khá mất h́nh tượng, Tŕnh Lộ liền đổi chủ đề, hỏi. “Tháng này Triumph mới ra một loại áo ngực mới, đặc biệt nâng ngực. Không để lại vết hằn, lại có đệm lót mềm mại. Hôm nay em định đi xem, hơi đắt một chút, hơn sáu trăm tệ, không biết giảm giá rồi có đỡ hơn không nữa”. “Rất nâng ngực sao?”. Tŕnh Lộ hỏi giọng rất nhẹ, như đang nói thầm với chính ḿnh. “Vâng, có thể nâng đến đây cơ!”. Phía trước chồng sách, câu trả lời của Tạ Tiểu Phàm vọng lại. Tôi có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Tạ Tiểu Phàm lấy hai tay vẽ trên ngực Tŕnh Lộ, suưt nữa th́ ph́ ra. Trước đây tôi không hề tin vận mệnh của người phụ nữ nằm ở ngực, nhưng bây giờ th́ hoàn toàn tin rồi. Ding, thang máy đột ngột dừng lại. Tôi đang nghi ngờ liệu có phải thang máy gặp sự cố hay không, th́ tầm nh́n trước mắt đột nhiên thoáng đăng, chiếc xe kéo đă bị lôi ra khỏi thang máy. Hóa ra đă đến tầng hai. “Chị Tŕnh, tạm biệt chị”. Tạ Tiểu Phàm đứng bên ngoài thang máy nói. V́ chồng sách cao chót vót đă che mất tầm nh́n nên cô bé vẫn không phát hiện ra tôi đứng trong góc. “Tạm biệt”. Tŕnh Lộ vẫy tay với Tiểu Phàm. Cổ tay cô ta rất trắng, hai chiếc ṿng ngọc phát ra tiếng leng keng, cũng gọi là có chút khí chất. Cửa thang máy tự động đóng lại, từ từ di chuyển xuống tầng dưới. Dường như Tŕnh Lộ không nh́n thấy tôi, cô ta thở dài, nghĩ ḿnh lại xót cho thân, tiếp đó đặt hai tay trước ngực, làm bộ nâng lên phía trên. Không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, chắc chắn cô ta đang nghĩ đến kiểu áo ngực đó của Triumph. Lần này tôi không nhịn nổi nữa, cuối cùng cười ph́ một. Cô ta quay đầu lại, nh́n thấy tôi, vẻ mặt lúng túng. Rồi, đột nhiên nổi cơn thịnh nộ, lườm tôi, “Anh vào đây từ lúc nào!” “Ai đó cứ nhất định phải đeo ngực giả mới dám đi làm, quả là đáng thương”. Tôi cười nói. “Đồ chết giẫm!”. Đôi mắt Tŕnh Lộ trừng lên càng to hơn, nhất thời không nghĩ ra được lời nào đá lại. Cô ta không nhất thiết phải chứng minh cho tôi thấy ngực của cô ta không phải hàng giả ngay tại chỗ. Thực ra, dáng người cô ta cũng rất chuẩn, chỉ có điều phụ nữ vĩnh viễn không bao giờ thỏa măn với dáng người của họ. Tôi ở pḥng Thị trường, cô ta ở pḥng Bản quyền, cùng trên tầng sáu, vốn dĩ nước sông không phạm nước giếng. Nếu tính đến thời gian làm việc tại công ty, tôi một năm, cô ta hai năm, cũng gần ngang bằng nhau. Chỉ có điều cô ta khá may mắn, năm ngoái giám đốc pḥng bản quyền nhảy việc đến công ty khác, nên cô ta được thăng cấp lên vị trí giám đốc. Nhưng tôi cũng không hề kém cỏi, mới làm việc một năm đă trở thành một nhân vật không thể thiếu trong công ty, mỗi quyển sách bán chạy của công ty đều có công lao to lớn của tôi. Tôi cũng quên mất là đă kết oán với cô ta ở đâu, lúc nào và v́ lí do ra sao, tóm lại, mỗi lần gặp nhau, đấu khẩu đă trở thành chuyện cơm bữa. “Chính anh là người đi sớm nhất, hôm quốc tế phụ nữ 8 – 3, sao không nghĩ xem tại làm sao anh lại xin nghỉ”. Ngẫm nghĩ hồi lâu, cuối cùng Tŕnh Lộ cũng nói ra được một câu nhạo báng. “Xí, cái đó th́ có ăn nhằm ǵ. Bây giờ đàn ông c̣n có “nghỉ đẻ” cơ mà”. Tôi lườm cô ta một cái, “Tôi đi hẹn ḥ, không giống ai đó, vội vội vàng vàng tan làm, chỉ để về nhà ngủ. Đàn bà ngực lép, quả nhiên phải bổ sung thêm bằng cách ngủ bù. “Hừ! Miệng chó không thể khạc ra ngà voi! Anh mà hẹn ḥ á? Ai thèm tin!”. Câu nói ác ư của Tŕnh Lộ c̣n chưa nói xong, không ngờ thang máy đă xuống đến tầng một, tôi không thèm nh́n cô ta, đi thẳng ra ngoài. Tít tít. Băi đỗ xe tràn ngập ánh nắng, một chiếc BMW 320i màu trắng chợt, sáng đèn. Trên thực tế, đúng là tôi có một cuộc hẹn ḥ. Nhưng, chiếc xe này không phải tôi đi mượn. “Cô nàng” là do tôi nhân dịp thị trường cổ phiếu đang vô cùng hot năm 2007, vừa viết luận văn tốt nghiệp, vừa đi t́m việc, vừa chơi cổ phiếu, cuối cùng thắng được. Tốt nghiệp suôn sẻ, công việc suôn sẻ, kiếm tiền suôn sẻ, lại kịp thời rút lui khỏi thị trường cổ phiếu trước khi thị trường xuống dốc vào năm 2008, gộp lại đủ tiền mua một chiếc xe xịn, ngoài ra c̣n phí bảo dưỡng xe trong năm năm, cũng gọi là một chút thành công nho nhỏ trong cuộc đời. Có lẽ, điều này chứng minh tôi có khả năng nhạy cảm trời phú về thị trường, nếu không, những cuốn sách mới toe qua tay tôi cũng không bán chạy như vậy, do đó nhận được sự coi trọng của tổng giám đốc công ty. Xin tự giới thiệu một chút, tôi là Lương Mân, bề ngoài th́ thời thượng, bên trong th́ bảo thủ, cơ thể khỏe mạnh, thích những người phụ nữ biết gấp quần áo. Tuổi không lớn cũng không nhỏ, chỉ yêu không cưới. Không có công ty, không có cổ phiếu, chỉ có học vị. Hiện tại đang làm việc tại một công ty xuất bản b́nh thường, tính cách tạm ổn, không tốt cũng không xấu, không thật thà tuyệt đối, nhưng cũng chưa bao giờ đem mấy cây kẹo đi dụ dỗ các bé bên đường. Nơi phải đi hôm nay là vịnh Thanh Thủy, người sẽ gặp là một cô bạn do bạn của bạn của bạn giới thiệu, nói tóm lại là một cô gái xinh đẹp. Cô nàng BMW chạy êm như ru, rất thoải mái, tôi nh́n gương chiếu hậu, thấy Tŕnh Lộ đang vẫy tay gọi taxi. Trong công ty không thiếu ǵ các cô thanh tao, nhưng người b́nh thường đoan trang xinh đẹp lại luôn bị tôi chọc cho đến mức nhe răng nghiến lợi th́ chỉ có ḿnh cô ta. Không phải tôi thích chọc cô ta, chỉ có điều tính cách không hợp nhau. Chiếc BMW tăng tốc lên tám mơi kilomet một giờ, khiến cho bóng h́nh cô ta chỉ c̣n là một chấm đen nhỏ xíu. Edited by quanganh_ts, 10/07/2012 - 12:27 pm.
|
Anh thà hôn em rồi để em tát cón hơn thấy thằng khác hôn em![]() | |
![]() |
|
| quanganh_ts | 10/07/2012 - 12:30 pm Post #2 |
Thiếu tướng
|
nếu muốn đọc tiếp th́ cứ việc chém trên thớt anh em nha tôi thử up 1 phần xem anh em có thít ko nếu thít th́ tui up tiếp |
Anh thà hôn em rồi để em tát cón hơn thấy thằng khác hôn em![]() | |
![]() |
|
| quanganh_ts | 10/07/2012 - 12:30 pm Post #3 |
Thiếu tướng
|
côt truyện là :Lương Mân là một thanh niên có lư tưởng, có đạo đức, có văn hóa, có kỷ luật nhưng lại bị Tô Tô cô bé sinh viên năm nhất nhí nhảnh hoạt bát hiểu lầm là " gay " rồi kéo vào sống chung trong căn hộ chung cư thuê ngoài trường của cô bé, từ đó Lương Mân vô t́nh sống chung với cấp trên của ḿnh Thế là, bốn cô gái cô đơn không có bạn trai lợi dụng triệt để anh chàng Lương Mân vô hại: sửa ṿi nước, giả làm bạn trai, nấu cơm dọn dẹp... c̣n ǵ mà Lương Mân không thể làm được kia chứ Cuộc sống đầy hài hước của anh chàng bị hiểu lầm là gay bắt đầu từ đó |
Anh thà hôn em rồi để em tát cón hơn thấy thằng khác hôn em![]() | |
![]() |
|
| thanhkaka | 25/07/2012 - 02:09 pm Post #4 |
|
Phong tà
|
hay quá .. |
|
bâng khuâng trời rộng nhớ sông dài H.C sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp con thuyền xuôi mái nước song song thuyền về nước lại sầu trăm ngả củi một cành khô lạc mấy ḍng ...^p^p^p | |
![]() |
|
| « Previous Topic · (¯`°•.¸¯`°•† Buôn dưa lê †•°´¯¸.•°´¯) · Next Topic » |
| Theme: Tieusao.com | Track Topic · E-mail Topic |
3:04 PM Jul 11
|







3:04 PM Jul 11