Welcome Guest [Log In] [Register]
Đang tải công cụ t́m kiếm...
ALBUM ĐƯỢC ĐỀ CỬ:

NỘI QUY CÂU LẠC BỘ TIÊU-SÁO VIỆT NAM
Quy định khi viết bài
HƯỚNG DẪN 4RUM FANPAGE DIỄN ĐÀN
- Hướng dẫn post nhạc lên diễn đàn
- Hướng dẫn post video từ youtube
- Hướng dẫn up ảnh lên diễn đàn
- Hướng dẫn chỉnh sửa profile
Liên kết:
-Làm bằng ô tô rẻ nhất VN: hocbangoto.net
-Tư vấn & hỗ trợ đầu tư tài chính: babfx.com
Đang cập nhật bài viết mới, bạn chờ chút nhé...
Nếu đợi lâu hăy xem bài viết mới TẠI ĐÂY
Chào mừng bạn đă đến với câu lạc bộ tiêu, sáo Việt Nam
Ở đây, các bạn có thể học hỏi, trao đổi kinh nghiệm về các kỹ thuật chơi sáo, tiêu và các loại nhạc cụ khác với thành viên trong cả nước.
Bạn c̣n có thể tham gia các buổi offline thú vị, giúp bạn hiểu rơ và thêm yêu thích loại nhạc cụ phổ biến này
Nếu chưa tạo tài khoản, hăy ĐĂNG KƯ để có thể sử dụng đầy đủ các chức năng của diễn đàn:
Posted Image

Nếu quên mật khẩu bạn click VÀO ĐÂY, mật khẩu sẽ gửi vào email của bạn

Nếu bạn đă có tài khoản, hăy đăng nhập vào tài khoản của ḿnh!

Username:   Password:
Add Reply
thôi miên. [truyện]
Topic Started: 11/05/2012 - 09:00 am (711 Views)
Posted ImageNhacKhucEmDem
Member Avatar
ng t́nh ơi......
các bạn cố gắng đọc hết nha!


“Thả lỏng người ra! Cậu phải thật thoải mái mới được!”

Linh hét lên, Minh thở dài ngao ngán.

“Sao tự dưng hôm nay cậu lôi đâu ra cái tṛ ảo thuật kỳ khôi này thế?”

Linh hếch mũi lên.

“Tớ đọc kỹ nhiều bài viết lắm rồi, chắc chắn phải làm được! Cậu phải đặt niềm tin vào bạn bè chứ! Tập trung nào! Thư giăn!”

Minh ph́ cười.

“Sao lại vừa tập trung, vừa thư giăn được?”

Linh nghiêm mặt, lừ mắt. Minh vội ngừng cười.

“Được rồi , được rồi! Tớ sẽ cố gắng!”
Linh bĩu môi, rồi giơ tay lên cao. Trên tay Linh là một hạt thủy tinh h́nh giọt nước mầu xanh, buộc vào sợ dây chỉ. Linh buông sợi dây, giữ hạt thủy tinh trước mắt Minh, và bắt đầu đung đưa nhẹ.

“Nh́n theo nó nhé… không được rời mắt đâu.. cậu đang cảm thấy bắt đầu buồn ngủ.. rất buồn ngủ..”

Mắt Minh bắt đầu nhắm chầm chậm. Linh toét miệng cười.

“Cậu cảm giác như là cơ thể nhẹ bẫng, lơ lửng..”

Minh bắt đầu nhẹ gục đầu xuống, thở nhè nhẹ.. Linh cúi xuống nh́n mặt Minh, chun mũi.

“Sao lần này có tác dụng nhanh vậy! Đừngcó giả vờ để trêu tớ đấy! “

Linh tát nhẹ vào má Minh. Không phản ứng. Linh đẩy mạnh vào trán. Minh ngă bật ngửa ra đằng sau, nằm dài ra đất. Linh nh́n Minh, cười khoái trá.

“Đă bảo là hiệu quả mà!”

Linh bỏ hạt thủy tinh xuống, rồi tiến đến gần mặt Minh, hít hơi thật sâu, và búng ngón tay.

Tách!

Mắt Minh mở ra đột ngột. Linh giật ḿnh, nhưng ngay lập tức lấy lại b́nh tĩnh. Minh vẫn nằm yên, nh́n thẳng lên trần nhà.

“Ngồi dậy nào!” Minh ngồi dậy. “Cười đi!”

Minh mỉm cười, mắt vẫn nh́n thẳng vào phía trước.

“Nh́n tớ này!”

Minh xoay sang nh́n Linh. Linh vênh mặt.

“Giờ th́ biết tớ làm được ǵ với ảo thuật kỳ khôi rồi nhá! Tớ sẽ cho cậu một bài học!”

Linh rút chiếc bút dạ bảng trên bàn, dúi vào tay Minh

“Cậu là con gái!” Linh nheo mắt quan sát phản ứng của Minh..

“Đúng chưa?!” Minh nh́n Linh, gật gật đầu, mắt vẫn mở to.

“Đây là son môi, hăy tự làm cho ḿnh đẹp hơn nào. Gương đây này!”

Linh kéo Minh ra trước gương. Minh b́nh thản đưa cây bút lên môi tô tô. Linh ph́ cười, rồi rút điện thoại ra chụp ảnh lia lịa. Minh vẫn tiếp tục chu môi, tô những nét bút đen đậm lên. Linh ngừng chụp, nh́n Minh chăm chú, và chợt tắt dần nụ cười.

“Thôi, ngừng lại nào!” Linh rút chiếc khăn giấy ướt ra, nhẹ nhàng chùi đôi môi đầy mực đen của Minh.

“Cậu không phải con gái, được chưa! Cậu là một chàng trai!”

Linh chợt im lặng, rồi cười nhẹ nhàng.

“.. chàng trai duy nhất trong tim tớ..”

Minh nh́n Linh, gật gật nhẹ. Linh ngước lên nh́n Minh.

“Chắc là b́nh thường chẳng thể nào tớ có gan nói ra được đâu..”

Linh lấy hơi thật sâu, chậm răi nói.

“Cậu yêu tớ, nghe rơ chưa? Nói cậu yêu tớ đi!”

Minh nh́n thẳng vào mắt Linh, nói nhẹ nhàng.

“Tớ yêu cậu!” Linh hơi sững lại, và mỉm cười hạnh phúc.

“Ôm tớ, và hôn tớ đi!” Minh nhẹ nhàng ôm Linh, và cúi xuống hôn lên môi Linh. Khi nụ hôn dứt ra, Linh đứng lặng, rồi hít vào thật sâu.

“Trời ạ.. cậu biết không, cảm giác c̣n tuyệt vời hơn bất cứ sự tưởng tượng nào của tớ!”

Linh toét miệng cười, ôm cổ Minh.

“Từ giờ cậu là bạn trai tớ! Ít nhất là trong chiều hôm nay!”

Linh nắm tay Minh, và kéo đi. —

Họ có một buổi chiều hạnh phúc, ít ra là đối với Linh. Họ đi ăn kem, rồi chơi game xèng, rồi thong thả đi dạo trên những con đường ven hồ. Linh cứ thao thao nói, và Minh cứ nghe, rồi tất nhiên là chiều theo mọi mong muốn của Linh. Cũng có những lúc Linh hỏi, nhưng Minh không đáp.

Linh quay qua nh́n Minh, có vẻ hơi thất vọng, nhưng rồi lại nở nụ cười, và nói tiếp để Minh gật đầu. Minh tặng Linh hoa hồng, nhưng Linh mới là người chỉ trỏ chọn bông nào.

Họ cùng chụp ảnh, những tấm ảnh ôm nhau, hôn nhau.

Minh đèo Linh đi bằng xe đạp. Linh nh́n vào lưng Minh, cười sung sướng, và ôm thật chặt lấy Minh. Họ nắm tay đi dọc qua những con đường đông đúc, và Linh cười thật tươi, siết thật chặt tay Minh trước ánh mắt hiếu kỳ và có phần ghen tị của những người đi đường.

Linh cười rạng rỡ, ngả đầu vào vai Minh, rồi hôn lên má Minh. Họ đang ngồi cạnh nhau trong một quán café xinh xắn. Cô bồi bàn tiến đến gần họ; ánh mắt không giấu nổi chút ngại ngùng trước sự hồn nhiên thể hiện của Linh.

“Hai em uống nước ǵ?” “Chị cho em một trà sữa thạch thủy tinh!”

Linh đáp gọn lỏn.

“C̣n em?”

Minh không đáp, vẫn chỉ nh́n Linh. Cô bồi bàn vẫn đứng nh́n kiên nhẫn. Linh nhận ra ánh mắt cô bồi bàn, hơi ửng đỏ mặt.

“Chị cho bạn em một trà sữa hạt café ạ!”

Cô bồi bàn đi khuất, Linh mới lại nh́n Minh.

“B́nh thường toàn là cậu gọi nước cho cả tớ đấy! Cậu thuộc làu là tớ thích món ǵ mà!”

Minh mỉm cười, gật đầu. Linh cúi nh́n xuống bàn tay đang nắm chặt lấy tay Minh.

“Hôm nay tớ vui lắm.. nhưng tớ cũng nhớ cậu lắm! Cậu thực sự.. sẽ không ngoan ngoăn chiều tớ thế này đâu! Cậu sẽ cự nự, tranh căi, bắt nạt tớ.. lúc nào cũng vậy! Bạn bè mà..”

Nước mắt chợt ứa ra nơi khóe mắt của Linh.

“Tớ nhớ cậu, người bạn đó của tớ.. người chắc chắn sẽ chẳng bao giờ mang cho tớ niềm hạnh phúc như hôm nay, nhưng sẽ luôn ở bên tớ theo một cách khác..”

Linh thở dài, nước mắt chảy xuống hai má. Cô bồi bàn mang hai ly trà sữa ra, nh́n ngạc nhiên. Linh vội chùi nước mắt, cảm ơn, và chờ cô ta đi khuất. Linh nh́n quanh và nhận ra một số cặp mắt khác cũng đang quan sát họ.

“Có lẽ hôm nay thế là đủ rồi nhỉ?”

Linh nh́n thẳng vào mắt Minh.

“Một nụ hôn cuối nhé? Hôn tớ đi!”

Minh nhẹ nhàng hôn Linh, một nụ hôn dài. Và Linh búng tay.

Tách.

Minh nhắm nghiền mắt lại, môi rời ra khỏi môi Linh, và gục đầu lên thành ghế. Linh nh́n Minh, mỉm cười; rồi lấy khăn giấy lau sạch nước mắt. Linh lay lay vai Minh, và Minh mở mắt ra, chớp chớp, và nh́n xung quanh.

“Sao tớ lại ở đây?”

Linh rụt rè hỏi ḍ

“Cậu không nhớ ǵ thật hả?”

Minh ngơ ngác

“Không, nhớ ǵ cơ?”

Linh cúi xuống bối rối, rồi ngửng lên và cố nặn nụ cười

“Đă bảolà thôi miên có hiệu lực mà! Tớ điều khiển cậu đi đến tận đây đấy!”

Minh tṛn mắt nh́n Linh, rồi nh́n quanh, và gật gật

“Được rồi được rồi ! Tớ phục cậu, được chưa nào!”

Minh toét miệng cười và nói tiếp

“Rồi sao nữa, năy giờ cậu thôi miên tớ thế nào, kể đi!”

Linh chỉ im lặng nh́n Minh, cười gượng.

“Tớ mệt rồi, ḿnh về thôi!” —

Minh đèo Linh bằng xe đạp. Linh ngước lên nh́n vào lưng Minh, và nhẹ nhàng ṿng tay ôm lấy Minh. Minh quay lại nh́n Linh. Linh nói khẽ khàng:

“Cho tớ ôm chút thôi.. tớ hơi chóng mặt”

Minh không thắc mắc nữa, quay lên phía trước và tiếp tục đạp xe. Ánh rám hoàng hôn phủ cái kết vàng lên buổi chiều hẹn ḥ. —

Linh bước xuống xe, đi vào nhà. Minh nh́n theo, ngập ngừng

“Cậu có sao không?”

“Tớ ổn mà! Về đi, mai gặp!”

Linh bước vào, đóng cửa lại, và thở dài. —

Linh tự giam ḿnh trong pḥng. Điện thoại lại sáng màn h́nh, nhưng không kêu chuông, không rung. Là Minh gọi.

Linh nhấc lên, rồi đặt máy xuống, và lặng nh́n, chờ đợi.

Minh đă ngừng gọi. Điện thoại chuyển sang hiển thị

“4 cuộc gọi nhỡ, 3 tin nhắn” .

Linh thở dài, nhấc điện thoại lên, và bật sang phần h́nh ảnh. Ngón tay nhẹ vuốt để xem lại những tấm ảnh họ chụp chung hồi chiều.. ôm nhau thật chặt.. hôn nhau thật sâu..

Linh mỉm cười. Có tiếng cạch ngoài cửa sổ. Linh vẫn chưa để ư. Tiếp tục có tiếng lạch cạch. Linh nh́n ra. Là những viên sỏi ném vào cửa sổ. Linh chậm răi bước tới, mở cửa sổ ra. Ở dưới, là Minh, đang đứng nh́n lên.

“Ê! Xuống mở cửa cho tớ!”

Linh mỉm cười mệt mỏi.

“Có chuyện ǵ không? Tớ đang mệt lắm! Về đi! Có ǵ mai nói nhé?”

Linh khép cửa sổ lại được một nửa. Minh nói với lên.

“Khoan đă, nghe tớ nói này! Quan trọng lắm!”

Linh ngừng đóng cửa sổ, ngập ngừng

“Mai nói chuyện được không? Cho qua ngày hôm nay đă!”

Linh tiếp tục khép cửa sổ lại. Có tiếng Minh hét lên:

“Thôi miên không có hiệu lực đâu!”

Linh hơi sững người, như không tin vào tai ḿnh. Cánh cửa sổ chầm chậm mở lại. Linh nh́n xuống, nín thở chờ đợi. Minh ngước lên nh́n, hít hơi thật sâu.

“Tṛ thôi miên không có hiệu lực đâu.. là tớ giả vờ đấy..!”

Linh như ngưng đọng, rồi đóng sầm cửa, ngồi phịch xuống , mắt mở to, run rẩy. Linh cười. Rồi chợt đứng phắt dậy và chạy ra khỏi pḥng.

Linh mở cửa chạy ra đường, về phía Minh đang đứng.

Minh tiến đến gần Linh.

“Xin lỗi, đáng lẽ tớ nên thú nhận sớm hơn.. là tớ giả vờ đấy..”

Linh nh́n Minh, miệng cười, mắt ngân ngấn lệ.

“Tại sao lại vậy?” “V́ tớ muốn thế!”

Minh mỉm cười. Nhẹ nắm bàn tay Linh. Và nhẹ nhàng đặt lên đó viên thủy tinh xanh.

“V́ tớ vốn đă bị cậu thôi miên từ lâu rồi!” ♥
Posted ImageNhacKhucEmDem : hẹn - quên
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageLệ Tiên
No Avatar
Đại tướng
trên đời liệu c̣n cô cậu học tṛ nào hồn nhiên lăng mạn và hạnh phúc như thế này không? &mjj[] &mjj[] &mjj[] &mjj[] &mjj[] &mjj[] &mjj[] &mjj[] &mjj[] %% %% %%
Nhận hướng dẫn thổi sáo cơ bản, free cho người mới tập tại khu vực phố Xốm, hoặc gần khu Ba La hà đông...!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
« Previous Topic · (¯`°•.¸¯`°•† Buôn dưa lê †•°´¯¸.•°´¯) · Next Topic »
Add Reply


Xem tốt nhất trên các tŕnh duyệt: Oprera, Mozilla Firefox, Google Chrome ở độ phân giải 1024 x 768 pixels.