Welcome Guest [Log In] [Register]
Đang tải công cụ t́m kiếm...
ALBUM ĐƯỢC ĐỀ CỬ:

NỘI QUY CÂU LẠC BỘ TIÊU-SÁO VIỆT NAM
Quy định khi viết bài
HƯỚNG DẪN 4RUM FANPAGE DIỄN ĐÀN
- Hướng dẫn post nhạc lên diễn đàn
- Hướng dẫn post video từ youtube
- Hướng dẫn up ảnh lên diễn đàn
- Hướng dẫn chỉnh sửa profile
Liên kết:
-Làm bằng ô tô rẻ nhất VN: hocbangoto.net
-Tư vấn & hỗ trợ đầu tư tài chính: babfx.com
Đang cập nhật bài viết mới, bạn chờ chút nhé...
Nếu đợi lâu hăy xem bài viết mới TẠI ĐÂY
Chào mừng bạn đă đến với câu lạc bộ tiêu, sáo Việt Nam
Ở đây, các bạn có thể học hỏi, trao đổi kinh nghiệm về các kỹ thuật chơi sáo, tiêu và các loại nhạc cụ khác với thành viên trong cả nước.
Bạn c̣n có thể tham gia các buổi offline thú vị, giúp bạn hiểu rơ và thêm yêu thích loại nhạc cụ phổ biến này
Nếu chưa tạo tài khoản, hăy ĐĂNG KƯ để có thể sử dụng đầy đủ các chức năng của diễn đàn:
Posted Image

Nếu quên mật khẩu bạn click VÀO ĐÂY, mật khẩu sẽ gửi vào email của bạn

Nếu bạn đă có tài khoản, hăy đăng nhập vào tài khoản của ḿnh!

Username:   Password:
Add Reply
  • Pages:
  • 1
  • 3
Update truyện ma!!!
Topic Started: 06/05/2012 - 01:31 pm (2,283 Views)
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
Đêm kỳ lạ 1 …

Lại cái tiếng bước chân ngoài hành lang, thật là ḱ lạ. Đang đêm thế này rồi, c̣n có ai đi lại nữa đâu mà lại có tiếng bước chân nhỉ? Tôi chán nản và mệt mỏi, ngồi dậy. Mai có bài thi quan trọng lắm, mà giờ này c̣n chưa ngủ được. Nói về bản thân tôi là một đứa con gái cũng khá ĺ, ít khi mà tin vào ba cái chuyện ma quỷ tào lao lắm. Tôi bật cái đèn đầu giường, từ từ tiến lại về phía cửa pḥng. Tôi nín thở lặng thinh để lắng tai nghe tiếp cái bước chân đó. Tôi đă nghe được cái tiếng bước chân này từ lâu lắm rồi, nhiều khi c̣n nghe thấy tiếng động như có ai lục lọi đồ đạc nữa cơ. Tôi cầm sẵn cái tay cầm của cửa, bất th́nh ĺnh, tôi mở cửa nh́n vào cái mà đêm đen dầy đặc ở hành lang. Rơ ràng là không có một cái ǵ, tiếng bước chân đă mất hẳn. Tôi đóng cửa lại và giả vờ đứng im ở đó lắng nghe coi c̣n có tiếng bước chân không, nhưng bốn bề đă trở về im lặng. Tôi lủi thủi trèo lại lên giường và cố giỗ giấc ngủ.

… Đêm Kỳ lạ 2 …

Sắp thi rồi, tôi lại phải thức đêm học. Sở thích của tôi là xuống dưới nhà làm một ly cà phê sữa đá đặc và một ít bánh quy lên nhâm nhi ôn bài vở. Đang đứng pha cà phê, chợt tôi có một cái cảm giác lạnh gáy vô cùng. Tôi ngừng tay ngoáy, quay đầu lại nh́n, không có ǵ cả, chỉ có ḿnh tôi đang ở dưới bếp, mọi người đă ngủ hết rổi. Sau khi đă hoàn thành ly cà phê sữa đá, tôi mở tủ kiếm t́m cái hộp bánh quy yêu thích của ḿnh. C̣n đang loay hoay lấy hộp bánh quy trong tủ th́ chợt cái hộp giấy để tít trên khẻ tủ rơi vô đầu tôi làm tôi giật hết cả ḿnh. Tôi cúi xuống cầm cái hộp đó lên, lạ nhỉ, cái hộp cũng khá nặng chả lẽ lại chuột chạy trong nhà. Nếu là có chuột thật th́ chắc phải bảo bố mai gọi người đến sử lư thôi. Một tay cầm ly cà phê sữa, một tay cầm đĩa bánh, tôi ung dung đi lên buồng ḿnh. Bước trên cái cầu thang rộng này, mà tôi có cảm giác như có một người nào đó đang đi lên ngay sau lưng minh. Đă mấy lần tôi dừng bước, quay đầu lại phía sau, nhưng rơ ràng là không có ai. Tôi bước nhanh lên pḥng, đặt ly cà phê sữa và đĩa bánh xuống bàn. Tôi từ từ tiến lại phía của buồng và bắt đầu lắng tai nghe, quả thật tiếng bước chân lại xuất hiện. Tiếng bước chân đi lên hành lang, rồi tiến lại gần hơn đến cánh cửa pḥng tôi. Tôi nín thở lắng nghe, nhưng lạ thay, tiếng bước chân đến cửa th́ biến mất. Tôi vội nhanh tay mở cửa, không có ǵ, không có một ai ở ngoài hành lang tối đen này cả. Tôi lại đóng cửa, nhưng lần này, tôi có cảm giác nôn nào, bồn chốn lắm. Cái cảm giác này như điều khiển tôi, bắt tôi phải đứng lại ở đó và lắng nghe thêm. Cứ đứng đó một lúc, y như rằng tiếng bước chân lại xuất hiện, nhưng có vẻ như nó đi xa dần dần, c̣n đang lắng nghe th́ chượt có tiếng đập vào cửa cái rầm, khiến cho tôi giật hết cả ḿnh mà ngă ngửa ra sàn. Cái tiếng đập bất ngờ đó làm tôi hết hồn, tim đập th́nh thịch. Bố tôi nói vọng ra từ căn buồng của ḿnh ở tầng hai:

- Làm sao thế My?

Tôi thở hổn hển, nhưng cũng cố b́nh tĩnh mà nói lớn:

- Con làm rơi cái gối ư mà.

Mẹ tôi mới nói chen vô:

- Phải cẩn thận chứ con.

Tôi vội đáp:

- Dạ, xin lỗi bố mẹ, bố mẹ ngủ đi.

Tôi có hơi run run, lấy b́nh tĩnh tiến lại mở cái cửa buồng ra một lần nữa. Bốn bề im ĺm, chỉ c̣n cái màn đêm đen dày đặc bao trùm lấy cái hành lang. Tôi đóng cửa lại và ngồi vào bạn học, nhưng có lẽ cái tiếng đập cửa vừa rồi khiến tôi không tài nào tập chung được, vẫn c̣n một chút ǵ đó đọng lại. Ngồi học mà trong đầu tôi luôn hiện ra một câu hỏi “Điều ǵ đang xảy ra tại căn nhà này vậy?”
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
MA RẮN

Năm 1949…
Cuộc kháng chiến chống Pháp của toàn dân đang đến hồi ác liệt. Cả một vùng rộng lớn thuộc tứ giác Long Xuyên, Rạch Giá, Hà Tiên hầu như không c̣n chỗ ở.
Con đường nhựa đi từ Rạch Giá lên Hà Tiên nhiều đoạn bị tàn phá tan nát, nhà cửa bị phá bỏ để ngăn không cho quân Pháp đi càn quét. Con sông cập theo tỉnh lộ cũng bị ngăn lại bởi cảng Sóc Xoài. Do đó trong ṿng từ Nam Thái Sơn qua Ĺnh Qúnh – Cà Bây Ngộp về núi Trầu Hà Tiên đi lại khá thoải mái…


Hoàng, chàng trai tiểu tư sản gốc Long Xuyên đi làm ăn xa, hầu như không định cư ở nơi nào nhất định. Nơi nào cũng là nhà. Bởi vậy, nên anh chàng có nhiều dịp qua lại đoạn kinh đi Hà Tiên đó. Và hôm nay cũng như thường lệ. Hoàng một ḿnh, một xuồng ba lá, chiếc con cóc, định bụng sẽ cố gắng bơi đến Ĺnh Qúnh mới t́m nhà người quen trú qua đêm…


Đêm đó trời đột nhiên đổ mưa to. Cơn mưa như thác đă làm cho mặt sông mờ mịt, sóng lớn, nên cuối cùng Hoàng phải tấp ghe vô một bụi cây de ra sông để trốn tạm. Nhưng cũng không được lâu, một lát sau chiếc xuồng nhỏ của Hoàng đă ngập đầy nước, có tát cách nào cũng không kịp.


Nh́n chung quanh lúc ấy chẳng hề thấy có một ánh đèn nào, chứng tỏ chẳng có nhà ở gần, nên Hoàng hơi lúng túng. Cuối cùng anh quyết định ráng sức kéo chiếc xuồng lên bờ, cột chặt vào gốc cây và chạy đi t́m nơi trú mưa.


Phải mất gần mười lăm phút sau, Hoàng mới lờ mờ thấy phía trước một ngôi nhà, không rơ lắm, nhưng Hoàng đoán là một ngôi nhà khá lớn. Chẳng thấy ánh đèn, nhưng Hoàng cũng chạy thẳng vào, hy vọng khi gọi to th́ người trong nhà sẽ nghe.


- Có ai trong nhà không? Tôi bị mắc mưa lớn quá…


Không ai đáp. Hoàng đấm mạnh vào cửa và chờ…


Vẫn im lặng. Lúc ấy Hoàng mới nh́n rơ hơn, đây là ngôi nhà xây bằng gạch, khá cũ nhưng khá bề thế. Trong đầu Hoàng thoáng nhớ chuyện thiên hạ từng kể về một ngôi nhà xưa bị bỏ hoang… Hay chính là nơi này Hoàng chẳng nghĩ ngợi ǵ nhiều, anh lại đập cửa thêm nhiều lần nữa, cho đến khi hai bàn tay tê buốt, đau nhói mà vẫn không có ai ra mở cửa. Anh lẩm bẩm:


- Đích thị là nhà hoang.


Nhưng mặc, giờ phút này đối với Hoàng đây là một nơi trú lư tưởng để qua cơn mưa lớn, nên anh t́m một chỗ có vẻ khô ráo ở ngoài hiên, đặt chiếc ba lô xuống, anh thở phào nhẹ nhơm. Ít ra với chỗ này anh cũng qua được cơn mưa khắc nghiệt này.


Mưa vẫn tiếp tục nặng hạt. Lúc này Hoàng mới chợt nhận ra là bụng ḿnh đói meo, bởi lúc chiều anh cứ nghĩ bụng chờ đến khi nào đến nhà người quen mới ăn cơm. Giờ th́ ráng mà chịu đựng thôi, có thể là suốt cả đêm…


Vừa lạnh do quần áo ướt sũng, lại đói cồn cào nên Hoàng bắt đầu nghe choáng váng, anh phải ngă lưng đại ra nền gạch. Cứ thế, anh đi vào giấc ngủ…


- Tỉnh lại Anh Hai ơi!


Giọng một cô gái và một giọng nữ khác hỏi lại:


- Coi xem anh ta có sốt không?


Một giọng thứ ba, cũng là nữ, cất lên:


- Cho anh ta một chén cháo chắc là tỉnh thôi, h́nh như là đói lắm.


Hoàng nghe hết, nhưng đôi mắt chừng như bị ai đó đè chặt không tài nào mở ra được. Anh chỉ có thể động đậy đôi tay và vô t́nh chạm vào một bàn tay của ai đó bên cạnh thật mềm mại, ấm áp lạ thường. Có tiếng kêu lên:


- Chị Hai, anh ta chạm vào tay em, c̣n nắm nữa!


Có tiếng cười khúc khích:


- Giúp đỡ anh chàng dậy đi, c̣n đợi ǵ nữa!


Cô gái rút tay ra khỏi tay của Hoàng, nhưng chỉ vài giây sau cũng chính cô nàng ḷn tay qua cổ anh, đỡ nhẹ lên. Bây giờ Hoàng choàng mở mắt. Đầu tiên do c̣n chưa quen với ánh đèn đột ngột, nên Hoàng vội nhắm mắt lại ngay. Phải mấy giây sau anh mới từ từ mở ra và… kinh ngạc khi thấy trước mặt ḿnh có ba bóng người đang đưa mắt nh́n cḥng chọc vào, Hoàng kêu khẽ:


- Các cô là…


Người lớn nhất, có lẽ người được gọi là chị Hai năy giờ, lên tiếng trước:


- Đây là nhà chúng tôi. Hồi đầu hôm, trong cơn mưa chúng tôi bắt gặp anh nằm ngất lịm ở ngoài hiên, nên mới đem vào đây. Anh đă mê man suốt mấy giờ liền, cứ tưởng là…


Cô này ngừng lại, cô gái áo hồng tiếp lời:


- Tụi này cứ sợ anh chết th́ mang họa. Cũng may…


Cô gái c̣n lại nhanh nhẩu bưng tới một chén cháo c̣n nghi ngút khói:


- Tôi đă nấu sẵn cho anh nồi cháo, ăn đi sẽ tỉnh.


Giờ đây Hoàng mới tỉnh táo, anh nh́n kỹ hơn th́ thấy cả ba cô gái cô nào cũng trẻ, đẹp và có vẻ thân thiện, tự nhiên. Cô Hai, áo vàng lại lên tiếng:


- Tôi là chị lớn trong nhà tên là Xuân Hương. C̣n con áo hồng này là Hạ Liên, con nhỏ nấu cháo cho anh là Thu Hoa. Nói thiệt với anh từ nào đến giờ nhà này chưa tiếp đàn ông, lại tiếp một cách đặc biệt như vầy, cho nên nếu mấy em tôi có ăn nói điều ǵ làm anh không hài ḷng th́…


Cô út Thu Hoa cười khúc khích cướp lời:


- Th́ ráng chịu!


Cô ba Hạ Liên cũng không vừa:


- Mà có khiếu nại cũng chẳng có ai ở đây. Bọn này không cha mẹ, anh em khác…
Chỉ trong mấy câu ngắn gọn, họ đă giới thiệu một cách cặn kẽ về thân thế. Hoàng có vẻ vững tâm hơn, giờ anh mới lên tiếng:


- Xin cám ơn sự giúp đỡ của các cô. Quả t́nh nếu không th́ giờ này chắc là tôi đă chết cóng ngoài hiên. Cơn mưa lớn quá…
Hoàng cố đưa mắt nh́n ra ngoài xem c̣n mưa không nhưng các cửa sổ đều đóng kín. Cô Hai Xuân Hương trấn an khách:


- Mưa đă ngớt rồi, anh có muốn đi cũng chẳng thể được, bởi quần áo c̣n ướt, chúng tôi đang phơi.


Hoàng giật ḿnh nh́n xuống thân, anh phát hiện đồ anh đang mặc là của con gái. Th́ ra…


Hoàng ngượng ngùng:


- Xin lỗi.


Cô ba Hạ Liên che miệng cười, bảo:


- Thay đồ cho anh là chị Hai tôi. Chỉ phải nhắm mắt lại đó!


Thấy họ rất tự nhiên nên Hoàng cũng bớt thẹn, anh dần tự tin hơn, đùa lại:


- Đời con trai của tôi coi như tiêu rồi! Bị bóc trần rồi…


Cả ba cô gái kêu lên ngượng nghịu rồi ù té chạy ra khỏi pḥng. Lúc này Hoàng lại nghe cồn cào, anh cầm chén cháo nuốt vội. Cháo nóng thật ngon. Chỉ một loáng anh đă ăn hết sạch. Bụng vẫn c̣n đói, nhưng không tiện xin thêm, nên Hoàng nhẹ đặt chén xuống. Chẳng ngờ đă thấy cô út đứng cạnh từ lúc nào rồi, cô ta ân cần mời:


- Biết anh đói nên tôi đă nấu một nồi cháo đầy, với cá lóc đó nghen.


Hoàng ăn một hơi hết ba chén cháo, nghe vững bụng và khỏe hẳn. Bây giờ cả ba cô gái mới lại tề tựu đông đủ, họ lại nói cười tự nhiên. Cô Ba lên tiếng hỏi:


- Anh từ đâu tới mà ngang qua đây giờ này?


Hoàng thú thiệt:


- Tôi từ Nam Thái Sơn, định đi Núi Trầu. Không ngờ bị nạn ở đây. Mà này, từ nào đến giờ tôi đi ngang đây nhiều lần sao không thấy ngôi nhà này?


Cô Hai nghiêm giọng:


- Ngôi nhà hoang ông Huyện Hổ mà anh cũng không chịu nghe?


Hoàng gật đầu:


- Có nghe về ngôi nhà hoang, nhưng nghĩ không có ai ở nên không bao giờ để ư. Nhưng sao…


Một cô chặn lời:


- Ở thời chiến tranh loạn lạc, lại ở nơi vắng vẻ này, ai dám công khai ở trong ngôi nhà như vầy.


- Có nghĩa là các cô ít khi ở đây?


Xuân Hương kể:


- Chúng tôi có nhà bà nội trong Vàm Rầy, chỉ vài tháng mới về đây một lần để quét dọn, nhang khói cho cha mẹ.


- Thảo nào…
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
Hoàng dần hiểu ra và giờ mới bắt đầu quan sát chung quanh. Ngôi nhà thật rộng, nhưng chung quanh tường đă có nhiều rêu phong, loang lỗ. Chỉ được cái là không có nhện giăng, ngói trên mái c̣n nguyên vẹn, nên che được nắng, mưa.
Cô gái lại tiếp:


- Hồi Tây mới qua, bọn nó chiếm nhà này tính làm đồn bót, bọn nó phong ba tôi làm Quận trưởng, nhưng ba tôi từ chối, ông âm thầm tính nửa đêm đốt nhà rồi bỏ đi. Nào ngờ bọn Tây phát hiện được, nó xử bắn cả ba mẹ tôi ngay trước sân nhà này. Cũng may chị em tôi ở nhà nội nên thoát nạn.


Nói đến đây cả ba cô gái đều nức nở khóc, làm Hoàng cũng mủi ḷng, anh nghe mắt ḿnh cay cay…
Cô ba Hạ Liên phá tan bầu không khí bằng câu nói:


- Tối mai anh Hoàng có dám lại đến đây chơi với bọn này không?


Hoàng ngập ngừng:


- Sợ e tôi phải đi.


- Kể cả khi chiếc xuồng đă bị trôi mất? – Cô chị hỏi.


Hoàng chợt nhớ lại chiếc xuồng được cột tạm ở sông. Anh bật dậy định chạy ra xem, nhưng các cô nàng đă ngăn lại.


- Vẫn c̣n mưa ngoài đó, vả lại đă có người kéo xuồng của anh đến chỗ an toàn rồi.


Hoàng c̣n bán tín bán nghi th́ cô Hai Thu Hoa đă đưa tay chỉ ra cửa sổ:


- Xuồng đă cất kỹ trong nhà, anh cứ yên tâm ngủ ở đây cho tới bao giờ thích đi th́ cũng chẳng mất xuồng.


Lúc đầu Hoàng không hề nh́n thấy khung cửa sổ, nhưng giờ đă có thể từ đây nh́n xuyên màn đêm, phát hiện lờ mờ một dăy nhà gần đó. Đúng là trời vẫn c̣n mưa dù có nhẹ hơn.


Hạ Liên lại lên tiếng:


- Nhờ ăn cháo nóng mới khoẻ lại, sao chưa nghe nói lời cám ơn nào vậy cà?
Hoàng lúng túng:


- Cám ơn… cám ơn cô nhiều.


- Phải gọi là cô út chớ, út Liên à nhe!
Cô chị nghiêm giọng:


- Đă quá khuya rồi, chúng ta ngủ thôi.
Lời vừa dứt, các cô đă nhanh tay đóng kín các cửa lại và chẳng cô nào ra khỏi pḥng. Họ rất tự nhiên kéo Hoàng tới chiếc giường độc nhất, nói như ra lệnh:


- Ngủ thôi!


Thân thể các cô mát lạnh, êm ái lạ thường, khiến trong phút chốc Hoàng chẳng c̣n nhớ ḿnh đă làm ǵ…


Tiếng trống, mơ vang vang rền cả một vùng, có lẽ kéo dài khá lâu, măi đến lúc có ai đó tông cửa xông vào th́ Hoàng mới choàng tỉnh. Anh ngơ ngác khi nghe tiếng động đinh tai nhức óc, đồng thời phát hiện lửa đang cao bên ngoài. Chuyện ǵ đă xảy ra? Hoàng không kịp nhớ lại chuyện vừa qua, anh nhảy vội xuống giường, cùng lúc có ai đó nắm chắc lấy anh kéo vội ra ngoài. Hoàng bị xô té sấp xuống sân nhà, vừa lúc ngôi nhà bị lửa thiêu cháy, ngọn lửa cao đầy hung hiểm. Có ai quát lớn:


- Coi c̣n ai trong đó lôi ra hết, kẻo chết cháy hết bây giờ?


Hoàng dần b́nh tĩnh trở lại, anh chợt kêu lên:


- C̣n ba cô gái trong đó!


Mọi người lại phải chạy vô t́m. Nhưng lát sau họ ra xua tay bảo:


- Không c̣n ai trong đó cả. Đây là ngôi nhà hoang làm ǵ có ai nữa.


Hoàng không đành ḷng, anh vùng khỏi tay một người đang săn sóc rồi chạy thẳng vào trong nhà. Cũng may là pḥng khách và các pḥng ngủ gần đó chưa cháy. Tại căn pḥng mà Hoàng nhớ là ḿnh đă ngủ đêm qua, anh t́m vội, nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng ai. Và điều làm Hoàng ngạc nhiên hơn cả là nơi mà lúc đêm qua nằm ngủ, giờ đây chỉ là một đống hỗn độn những rác rến, đồ phế thải. Nhiều chuột bọ rắn rết hoảng loạn chạy lửa. Đặc biệt là rắn, chúng đủ loại và nhiều vô số kể…


Cuối cùng, Hoàng lại được nhiều người kéo trở ra với những lời trách mắng:


- Thằng cha này chắc là điên hay sao mà cứ chạy vô lửa vậy? Anh t́m ai trong đó?
Hoàng định kể lại mọi chuyện, th́ chợt nghe ai đó lên tiếng trước:


- Ở ngôi nhà hoang này có nhiều lần có người kể lại rằng họ gặp ba cô gái ẩn ẩn hiện hiện như ma trơi. Mà chuyện đó chỉ xảy ra về đêm, c̣n ban ngày th́ chẳng có ai. Năm trước có một thằng cha say rượu chẳng biết trời đất ǵ hết, chui vô nhà nằm ngủ, đến sáng tỉnh lại th́ phát điên, cứ kêu la, chạy t́m… Hỏi t́m ai, anh ta nói y như thật là t́m ba cô gái đă ngủ với ḿnh đêm trước! C̣n anh này…


Người đó quay sang nh́n Hoàng, ḍ xét:


- Có phải tối qua anh cũng gặp chuyện như vậy?


Hoàng im lặng hồi lâu, rồi lắc đầu:


- Không, có lẽ tôi nằm mơ.


Trước khi ngôi nhà hoang bị lửa thiêu rụi hoàn toàn, Hoàng c̣n nghe người nọ kể tiếp:


- Ai cũng sợ ngôi nhà ma này, đă nhiều lần muốn phá mà chưa dám, v́ nghe nói trong nhà có một bầy rắn thành tinh rất dữ.


Chợt một giọng nói già nua của một ông lăo năy giờ đứng im bên cạnh Hoàng, cất lên:


- Chuyện này chỉ ḿnh tôi biết và tôi định giữ kín v́ sợ phạm lời thề… Nhưng giờ đây ngôi nhà đă cháy rồi, tôi không c̣n giấu nữa…


Ông vỗ vai Hoàng, bảo:


- Tôi biết cậu suưt nữa tiêu mạng với lũ yêu tinh đó. Chúng nó cũng đă từng ám hại tôi.


Hoàng kinh ngạc:


- Lũ nào?


- Lũ yêu tinh, lũ rắn dưới nền nhà, lũ con gái mà ai cũng tưởng là tiên nga.


Ông lăo như vẫn c̣n sợ điều ǵ đó. Ông kéo Hoàng và mọi người ra xa ngôi nhà hơn, t́m một nơi thoáng đăng, ông ngồi xuống kể:


- Cách đây ba năm tôi lỡ độ đường nên nửa đêm ghé ngôi nhà đó ngủ tạm. Đang ngon giấc bỗng tôi nghe có những tiếng động khả nghi, tôi giật ḿnh tỉnh giấc và phát hiện có ba, bốn con rắn đang ḅ qua người ḿnh. Nếu là người khác th́ đă sợ chết giấc hay đă vùng chạy và la làng! Nhưng gặp phải tôi, một thầy rắn chánh hiệu, đă từng bắt và diệt đến hàng ngàn các loại rắn, nên xá ǵ lũ rắn ấy. Tôi b́nh tĩnh đưa tay chụp từng con, từng con và ngồi dậy t́m chiếc bao đem theo bên ḿnh, bỏ những con rắn bắt được vào bao. Tôi ḍ từng chút trong bóng tối và cuối cùng t́m được cái hang rắn nằm trong góc nhà. Tôi tự nhủ: “Đúng là ḿnh trúng mối, ổ rắn này sẽ giúp ḿnh đủ tiền ăn cả năm chưa hết!” Với kinh nghiệm lâu năm trong nghề bắt rắn, tôi lắng nghe động tĩnh và biết ngay dưới nền nhà có một hang rắn cực lớn, có thể chứa hàng trăm con rắn lạ. Và quả đúng như vậy, sau mấy cái vỗ nhẹ vào miệng hang của tôi, từng con, từng con rắn từ từ ḅ lên, như bị thôi miên. Chúng được tôi chụp cổ một cách nhẹ nhàng dí vào bao tải. Tôi nhẩm tính, đă có chín mươi chín con cả thảy. Một khoảng dừng gần nửa phút, không có con rắn nào ḅ lên nữa, tôi nghĩ có lẽ đă hết. Đang tính cột miệng bao lại, th́ chợt một cái đầu đen bóng, cực to từ dưới hang từ từ ḅ lên. “Con hổ mang chúa!” Tôi kêu lên như vậy và vận dụng hết cả nhăn quang chiếu thẳng vào con rắn, thôi miên nó trước khi bắt cho vào bao. Tay tôi lần theo cổ rắn, lần xuống thêm một chút nữa trước khi chộp cổ một cách dễ dàng, như tôi đă từng thực hiện bao nhiêu lần…


Bỗng, tôi xanh cả mặt, hồn phách như bay bổng lên mây! Cuộc đời thầy rắn của tôi đúng là tận rồi! V́, nằm áp sát trên lưng con rắn chúa là một con rắn nhỏ chỉ bằng chiếc đũa con, ḿnh đầy hoa xanh biếc. H́nh như con rắn chúa đang cơng con rắn xanh kia đi, như cơng một chúa tể muôn loài!


Tôi nhớ rơ lời sư phụ tôi đă từng dặn rằng, khi nào bắt rắn mà gặp một con rắn chúa cơng con rắn con như vậy th́ thầy rắn chỉ có nước nhắm mắt lại chờ chết. Chết đúng với con rắn con đó, chớ không phải con rắn chúa!
Và tôi cũng không ngoại lệ. Tôi nghĩ vậy và từ từ nhắm mắt lại, chờ định mệnh…
Chẳng biết là bao lâu sau… Đến khi tôi nghe có ai đó gọi khe khẽ bên tai: “Hăy mở mắt ra và hăy thả hết rắn trong bao về hang, như thế nhà ngươi sẽ được toàn mạng. Bằng không…” Tôi làm theo như cái máy, đến khi vừa dứt con rắn chót th́ tôi định thần lại, tôi thấy trước mắt ḿnh có ba cái bóng, trắng có, hồng có, xanh có, đó là ba cô gái. Họ nghiêm giọng bảo tôi: “Mạng số người chưa tận nên mới thoát kỳ này, nhưng phải nhớ, từ nay không được hé môi với ai chuyện này, nghe chưa! Phải chặt đứt một ngón tay để thề. Làm đi!”
Tôi quên đau đớn dùng con dao trong giỏ của ḿnh chặt đứt ngón tay út và ngất đi.
Nh́n ngón tay út đă bị cụt trên bàn tay ông lăo, Hoàng chợt rùng ḿnh. Chuyện ǵ đă xảy ra với anh? Và nếu không có vụ cháy nhà th́ mạng anh sẽ ra sao? Hoàng như kẻ mất hồn, anh rời chỗ mọi người đang tụ tập rồi đi về phía bờ sông…


TRUYỆN SƯU TẦM
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
ZetaBoards - Free Forum Hosting
Create your own social network with a free forum.
Learn More · Sign-up for Free
« Previous Topic · (¯`°•.¸¯`°•† Buôn dưa lê †•°´¯¸.•°´¯) · Next Topic »
Add Reply
  • Pages:
  • 1
  • 3


Xem tốt nhất trên các tŕnh duyệt: Oprera, Mozilla Firefox, Google Chrome ở độ phân giải 1024 x 768 pixels.