Welcome Guest [Log In] [Register]
Đang tải công cụ t́m kiếm...
ALBUM ĐƯỢC ĐỀ CỬ:

NỘI QUY CÂU LẠC BỘ TIÊU-SÁO VIỆT NAM
Quy định khi viết bài
HƯỚNG DẪN 4RUM FANPAGE DIỄN ĐÀN
- Hướng dẫn post nhạc lên diễn đàn
- Hướng dẫn post video từ youtube
- Hướng dẫn up ảnh lên diễn đàn
- Hướng dẫn chỉnh sửa profile
Liên kết:
-Làm bằng ô tô rẻ nhất VN: hocbangoto.net
-Tư vấn & hỗ trợ đầu tư tài chính: babfx.com
Đang cập nhật bài viết mới, bạn chờ chút nhé...
Nếu đợi lâu hăy xem bài viết mới TẠI ĐÂY
Chào mừng bạn đă đến với câu lạc bộ tiêu, sáo Việt Nam
Ở đây, các bạn có thể học hỏi, trao đổi kinh nghiệm về các kỹ thuật chơi sáo, tiêu và các loại nhạc cụ khác với thành viên trong cả nước.
Bạn c̣n có thể tham gia các buổi offline thú vị, giúp bạn hiểu rơ và thêm yêu thích loại nhạc cụ phổ biến này
Nếu chưa tạo tài khoản, hăy ĐĂNG KƯ để có thể sử dụng đầy đủ các chức năng của diễn đàn:
Posted Image

Nếu quên mật khẩu bạn click VÀO ĐÂY, mật khẩu sẽ gửi vào email của bạn

Nếu bạn đă có tài khoản, hăy đăng nhập vào tài khoản của ḿnh!

Username:   Password:
Add Reply
  • Pages:
  • 1
  • 2
Update truyện ma!!!
Topic Started: 06/05/2012 - 01:31 pm (2,285 Views)
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
hực ra những chuyện này đă xảy ra nhiều năm về trước. Bởi v́ những hoàn cảnh nào đó mà tôi phải thay đổi tên nhân vật, c̣n lại những chuyện khác là hoàn toàn có thật.

Tôi đă sống ở Cambridge, Massachusetts khoảng hai năm. Vào thời gian đó, tôi quen biết một tay kiến trúc sư. Ông ta điển trai, trạc ngoài năm mươi, tóc một nửa đă bạc trắng. Không to cao lắm nhưng ông rất thích bơi lội. Hầu như ngày nào ông cũng bơi nên có một h́nh thể khá hấp dẫn. Đôi khi ông cũng chơi tennis. C̣n về tên tuổi, chúng ta cứ tạm gọi ông là Casey. Ông ta độc thân, sống ở một căn biệt thự cũ kỹ vùng Lexington, ngoại ô Boston cùng với một tay chỉnh dây đàn piano có gương mặt vàng vọt và vô cùng trầm lặng. Tên tay này là Jeremy. Anh ta khoảng ba mươi lăm, cao và mảnh dẻ như cây liễu, hơi bị hói đầu. Ngoài việc chỉnh dây đàn piano, tay này c̣n chơi piano khá hay.

Một vài truyện ngắn của tôi đă được dịch ra tiếng Anh và đăng trên các tạp chí. Casey đọc chúng và gửi một lá thư cho tôi qua nhà xuất bản.
“Tôi rất thích truyện ngắn của ông và ṭ ṃ muốn biết ông là người thế nào”, ông ta viết. Thường th́ tôi không gặp những người gửi thư ái mộ tôi (bởi kinh nghiệm cho thấy những cuộc gặp gỡ đó chẳng bao giờ vui vẻ hay thú vị ǵ lắm). Nhưng lần này tôi cho rằng gặp cái tay Casey này có vẻ được đấy. Anh chàng viết thư khá thú vị, đầy óc hài hước. Tôi cũng có tính lạc quan người ta thường có khi sống ở nước ngoài. Chúng tôi sống khá gần nhau. Dù thế, tất cả những điều trên bất quá cũng chỉ là lư do phụ. Lư do chính mà tôi muốn gặp cái ông Casey là v́ ông ta đang sở hữu một bộ sưu tập tuyệt vời những đĩa nhạc Jazz xưa.
“Dù có t́m khắp xứ này ông cũng chẳng bao giờ t́m ra một bộ sưu tập cá nhân nào hoàn hảo đến thế đâu. Tôi biết rằng ông rất thích nhạc jazz, hay ít nhất th́ ông cũng quan tâm đến nó”. Ông ta viết thế. Đúng là như vậy. Chắc chắn là tôi quan tâm đến nhạc jazz rồi. Sau khi đọc thư của Casey; tôi muốn thấy tận mắt bộ sưu tập đĩa nhạc jazz đến mức không chịu nổi. Bộ sưu tập những đĩa nhạc jazz cổ đă gài bẫy tôi, khiến cho toàn bộ ư chí kháng cự lại đều tiêu tán, như thể một chú ngựa mê mẩn mùi hương của loài cây lạ.

Nhà Casey nằm ở vùng Lexington. Từ chỗ tôi đến đó mất khoảng nửa tiếng đi xe hơi. Khi tôi gọi điện, ông ta fax cho tôi một bản đồ chỉ đường chi tiết. Một buổi tháng tư, tôi lên chiếc xe Volkswagen màu xanh, một ḿnh lái thẳng đến nhà ông ta. Tôi nhanh chóng t́m ra. Đó là một căn nhà ba tầng cũ kỹ to lớn. Chắc hẳn căn nhà đă có mặt nơi này ít nhất là hơn một trăm năm. Ngay cả ở Boston này, nơi những ngôi nhà lân cận đều mang dáng vẻ phô trương, đứng uy nghi san sát cạnh nhau và đều có lịch sử lâu đời, căn nhà tráng lệ này vẫn nổi bật lên hẳn. Một ḿnh nó đă đủ cho một tấm bưu thiếp.

Khu vườn giống như cả một cánh rừng mênh mông, những con chim giẻ cùi xanh biếc chuyền từ cành này sang cành nọ, không ngừng cất tiếng hót cao vút, vui tươi. Có một chiếc xe BMW mới đậu nơi lối xe hơi. Khi tôi dừng xe bên cạnh chiếc BMW, một con chó rơ to đang ngủ trên tấm thảm chùi chân nơi hiên trước chậm chạp đứng dậy sủa hai ba tiếng một cách mẫn cán. Tiếng sủa của nó như có ư bảo “Thật ra tớ chẳng muốn sủa đâu, nên tớ chỉ sủa cầm chừng thế thôi”.
Casey bước ra bắt tay tôi. Cái bắt tay mạnh mẽ như để xác nhận một điều ǵ đó. Tay kia ông ta vỗ nhẹ vào vai tôi. Đó là một kiểu cách thường có ở ông ta. “Chào, tôi rất vui khi ông đến. Thật hân hạnh được quen biết ông”, ông ta nói. Ông mặc một cái áo sơ mi Italy màu trắng hợp thời trang, cúc cài lên tận cổ, một cái áo len casơmia màu nâu sáng, và mặc một cái quần vải bông mềm. Ông c̣n đeo một cặp kính nhỏ kiểu Giorgio Armani. Tất cả đều toát lên vẻ lịch lăm.
Casey đưa tôi vào trong nhà, mời tôi ngồi xuống cái trường kỷ trong pḥng khách và mang ra một b́nh cà phê ngon tuyệt mới vừa pha xong.

Casey không phải là người quá ngạo mạn. Ông được giáo dục tốt và được ăn học chu đáo. Thời trẻ đă từng đi du lịch ṿng quanh thế giới nên Casey là người rất hay chuyện, khéo ăn khéo nói. Chúng tôi trở nên thân thiết, và tôi thường đến nhà Casey chơi mỗi tháng một lần. Ông chia sẻ với tôi niềm hạnh phúc có được bộ sưu tập dĩa nhạc jazz tuyệt vời đó. Khi ở nhà Casey tôi đă được thưởng thức những dĩa nhạc vô cùng quư hiếm và giá trị mà b́nh thường tôi chẳng bao giờ t́m ra. So với bộ sư tập đó th́ hệ thống âm thanh nổi không đến nỗi tệ lắm, nhưng bộ ampli dùng đèn chân không lại tạo ra một làn âm thanh ấm áp và hoài cổ.

Casey dùng pḥng đọc sách của ḿnh làm văn pḥng và đă lập kế hoạch đặt một cái máy vi tính lớn ở đó. Tuy thế, ông không nói cho tôi biết nhiều về công việc của ông. “Chẳng có ǵ quan trọng lắm đâu”, ông vừa nói vừa cười như để bào chữa. Tôi chẳng biết ǵ về những công tŕnh kiến trúc mà Casey thiết kế. Ông dường như lúc nào cũng nhàn nhă. Ông Casey mà tôi biết lúc nào cũng ngồi trên cái trường kỷ trong pḥng khách, nghiêng nghiêng ly rượu một cách tao nhă và đọc sách hay dỏng tai nghe tiếng đàn piano của Jeremy. Hay có khi ông ngồi trên chiếc ghế đặt trong vườn mà chơi với chú chó. Đó chỉ là cảm giác của tôi, nhưng tôi nghĩ công việc của ông không đến nỗi vất vả lắm.

Người cha quá cố của Casey là một nhà tâm lư học nổi danh toàn quốc, đă viết khoảng năm đến sáu quyển sách và tất cả đang trên đường trở thành kinh điển. Như bức thư của Casey cho biết, cha của ông cũng là một fan tận tụy của nhạc jazz, là bạn thân thiết của nhà sáng lập và sản xuất dĩa hát uy tín Bob Weinstock. Chính v́ thế mà bộ sưu tập các dĩa nhựa vinyl nhạc jazz của ông ta thập niên 1940 đến 1960 toàn vẹn một cách đáng ngạc nhiên. Những thanh âm gợi cảm tuyệt vời và ta chẳng thể phàn nàn được ǵ về chất lượng tuyệt hảo của những dĩa hát. Hầu hết những dĩa hát này thuộc ấn bản đầu tiên và được giữ ǵn trong điều kiện hoàn hảo. Cả những bao dĩa và những chiếc đĩa nhạc đều không có một vết dơ nào, dù là nhỏ nhất. Gần như là một điều huyền diệu vậy. Casey bảo quản chúng rất cẩn thận. Ông nâng niu từng dĩa nhạc trên tay như thể đang tắm cho một đứa bé sơ sinh vậy.

Casey không có anh chị em và mẹ ông mất khi ông c̣n trẻ. Cha của ông chẳng bao giờ tái hôn. V́ thế khi cha ông mất v́ bệnh ung thư tuyến tuỵ mười lăm năm về trước, ông thừa hưởng toàn vẹn gia tài gồm căn nhà, các bất động sản khác và bộ sưu tập dĩa nhạc đó. Bởi Casey ngưỡng mộ cha ḿnh hơn bất cứ ai khác và cũng rất yêu cha, ông không vất đi một dĩa nhạc nào mà giữ ǵn toàn bộ rất cẩn thận. Casey cũng thích nghe nhạc jazz nhưng không phải là một fan cuồng nhiệt như cha ông. Thật ra th́ ông thích nhạc cổ điển hơn. Mỗi dịp Osawa Seiji chỉ huy dàn nhạc giao hưởng Boston, ông và Jeremy chẳng bao giờ vắng mặt.

Sau khi tôi quen biết ông Casey chừng một năm, Casey nhờ tôi trông nhà trong lúc ông đi vắng. Chuyện này hiếm khi xảy ra, nhưng ông phải đi London khoảng một tuần v́ công việc kinh doanh. Thường mỗi lần Casey đi công tác th́ Jeremy trông nhà. Nhưng lần này v́ mẹ của Jeremy đang sống ở miền Tây Virginia yếu người không được khoẻ nên Jeremy phải về nhà chăm sóc. Jeremy vừa đi, nên Casey gọi điện cho tôi.
“Xin lỗi phải nhờ ông làm việc này. Nhưng tôi chẳng biết nhờ ai khác nữa”, ông ta nói. “Nói trông nhà vậy thôi chứ ngoài việc cho con Miles ( tên con chó của ông) ăn hai lần một ngày th́ ông chẳng phải làm ǵ khác đâu. Ông có thể nghe bất cứ dĩa nhạc nào ông thích. Và cũng có rất nhiều đồ ăn thức uống nữa. Ông cứ dùng tự nhiên”.
Tôi thấy lời đề nghị đó cũng không đến nỗi tồi. V́ hoàn cảnh riêng mà cho lúc ấy tôi đang sống một ḿnh trong một căn hộ ở Cambridge. Căn nhà kế bên đang trong giai đoạn sửa chữa nên ồn ào suốt ngày không chịu nổi. Tôi mang thêm vài bộ quần áo, áo mưa, vài quyển sách và đến nhà ông Casey vào đầu giờ chiều ngày Thứ sáu. Casey vừa mới thu dọn dồ đạc xong và chuẩn bị gọi taxi.
“Đi London vui vẻ nhé”, tôi nói.
“Vâng, dĩ nhiên rồi”, Casey cười. “Hăy tận hưởng căn nhà và mấy cái dĩa nhạc nhé. Nơi này cũng không tệ lắm đâu”.
Khi Casey đi khỏi, tôi xuống bếp pha một ly cà phê. Sau đó tôi đặt cái máy tính của ḿnh trên chiếc bàn trong pḥng nghe nhạc kế bên pḥng khách, rồi vừa nghe vài dĩa nhạc mà cha của ông Casey để lại vừa làm việc khoảng một tiếng đồng hồ. Dường như tôi sẽ làm được rất nhiều việc trong tuần tới.

Cái bàn lớn màu gỗ gụ có ngăn kéo ở hai bên. Chắc nó đă có mặt ở đây từ thời xa xưa. Nó là vật cổ xưa nhất trong căn pḥng. Bên cạnh những vật thuộc một thời đại khác, như cái máy tính tôi mang theo chẳng hạn, nó như thể nó đă nằm nguyên đó suốt một thời gian dài không thể tưởng tượng được. Sau khi cha mất, ông Casey không thêm một chút ǵ dù chỉ một con tem vào căn pḥng đó. Như thể Casey xem nơi đó là một miếu thờ thiêng liêng hay như một nơi thánh tích vậy. Trong khi toàn bộ căn nhà phủ một lớp bụi thời gian th́ riêng trong pḥng nghe nhạc, dường như ḍng thời gian mới ngừng lại ít phút đây thôi. Căn pḥng được sắp đặt hoàn hảo. Không có lấy một mảy bụi nào bám trên những chiếc kệ, cái bàn được lau bóng lộn đến mức lấp lánh có thể soi gương.

Con Miles bước vào nằm dưới chân tôi. Tôi vuốt đầu nó vài cái. Nó là một con chó cô đơn kinh khủng và không thể chịu đựng được sự cô độc lâu hơn nữa. Người ta đă dạy cho nó biết cách ngủ ở một cái giường riêng trong xó bếp nhưng hầu hết thời gian nó cứ quanh quẩn bên chân ai đó, thản nhiên nép ḿnh vào thân thể người ta.

Pḥng khách và pḥng nghe nhạc được ngăn cách nhau bởi một cánh cửa cao. Trong pḥng khách có một cái ḷ sưởi lớn bằng gạch và một cái trường kỷ bằng da thuộc rất tiện lợi dành cho ba người. Có bốn cái ghế bành lạc điệu, không đồng bộ và ba bàn uống cà phê cũng có kiểu dáng riêng biệt. Một tấm thảm Ba Tư trải trên nền nhà, tuy màu mè nhưng cũng đă phần nào nhạt phai. Trên trần nhà đung đưa một chùm đèn treo cổ kính. Tôi bước vào, ngồi xuống trường kỷ và quan sát những thứ xung quanh. Chiếc đồng hồ treo trên ḷ sưởi tích tắc giờ phút nghe như ai đó đang đập vỡ cửa sổ bằng đầu ngón chân.

Những kệ sách cao lớn bằng gỗ đứng dựa vào tường, chất đầy sách nghệ thuật và đủ loại sách chuyên ngành. Ba bên tường treo hai bức tranh sơn dầu vẽ một băi bờ nào xa lạ, cách treo tranh đầy ngẫu hứng. Cảnh vật đó gợi ra một ấn tượng vừa phải, chừng mực. Trong tranh không hề có bóng dáng con người mà chỉ có băi biển trải dài đơn độc. Chúng cho ta cảm giác như nếu áp sát tai vào những bức tranh kia ta có thể nghe ra những cơn gió giá lạnh và những cơn sóng biển bạo tàn. Cả hai bức tranh đều tráng lệ, nhưng không có bức nào thật sự nổi bật. Hai bức tranh cùng thoang thoảng một làn hương nhẹ nhàng kiểu nước Mỹ xưa (1), nhưng vẫn mang cái vẻ xa cách của những nhà giàu thừa tự.

Cái kệ thứ hai dựa vào bức tường rộng của pḥng nghe nhạc, và tất cả những dĩa nhạc cũ xưa được sắp xếp ngăn nắp theo thứ tự alphabet của người hay nhóm nhạc tŕnh diễn. Ngay cả Casey cũng không biết chắc có khoảng bao nhiêu dĩa nhạc. Chắc khoảng chừng sáu hay bảy ngàn ǵ đó. Ông có lần nói vậy. Và cũng khoảng chừng ấy dĩa nữa được xếp trong những hộp giấy các tông chất trên gác mái. “Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu một ngày kia nơi này ch́m xuống ḷng đất chỉ bởi sức nặng của toàn bộ đống đĩa hát xưa cũ này, giống như ngôi nhà của ḍng họ Usher (2) ”.
Tôi lấy một dĩa nhạc Lee Connitz 10’ đặt vào máy hát rồi ngồi vào bàn viết. Thời gian trôi lặng yên và dễ chịu. Tôi cảm thấy rất tuyệt như thể tôi vùi chôn ḿnh vào tiếng quay tuyệt vời của dĩa hát. Thời gian trôi qua, tôi cảm thấy ḿnh đă xây dựng và phát triển được mối quan hệ mật thiết với căn pḥng này. Âm thanh vang vọng của âm nhạc xuyên thấm và lan tỏa vào mọi thứ đến từng ngơ ngách căn pḥng, từng lỗ nhỏ li ti trên tường và đến cả những nếp gấp của màn cửa đang lay động.

Tối đó tôi đă khui một chai Montepulciano mà Casey dành riêng cho tôi. Tôi rót rượu vào một cái ly pha lê rồi ngồi trên trường kỷ, vừa đọc một quyển tiểu thuyết mới mua vừa uống vài cốc liền. Dù không kể đến lời giới thiệu của ông ta, tôi vẫn thấy rượu này thật tuyệt. Lấy trong tủ lạnh ra một miếng pho mát, tôi ăn với bánh bích quy. Bất cứ lúc nào, căn nhà cũng lặng như tờ. Ngoài tiếng tích tắc của đồng hồ như tôi đă nói ở trên th́ đôi khi chỉ nghe thấy tiếng xe hơi đi ngang trước nhà. Con đường bên nhà chỉ là một ngơ cụt. V́ thế, chỉ những người láng giếng mới sử dụng nó thôi. Khi đêm xuống, hầu như không có bóng dáng vật ǵ trên đường. Đă quen với cuộc sống ở Cambridge, với những đám sinh viên hiếu động, giờ đây tôi thấy ḿnh như đang ở đáy đại dương. Như thường lệ, khi đồng hồ điểm mười một giờ, tôi cảm thấy hơi mệt. Đặt quyển sách qua một bên, tôi cầm ly rượu xuống bếp để rửa và nói với Miles câu chúc ngủ ngon. Cuộn tṛn người trên chiếc giường với vẻ nhẫn nhục cam chịu, Miles gừ một tiếng nhẹ rồi nhắm mắt lại. Tôi tắt đèn và lên pḥng ngủ ở tầng hai. Tôi thay bộ đồ ngủ và chẳng bao lâu sau đă ch́m vào giấc ngủ say.

Tôi tỉnh giấc với một cảm giác trống rỗng không rơ h́nh dạng. Tôi chẳng biết ḿnh đang ở đâu. Trong thoáng chốc, tôi mất cảm giác, như thể một cọng rau héo vậy. Cọng rau đă bị bỏ quên trong một cái tủ tối tăm suốt một thời gian dài. Phải mất một khoảng thời gian nữa, tôi mới nhớ ra được là ḿnh đang trông nhà cho ông Casey. Trời ạ, tôi đang ở Lexington. Tôi sờ soạng t́m cái đồng đeo tay để dưới gối. Khi tôi ấn nút, thời gian hiện ra trong ánh sáng màu xanh. Bây giờ là một giờ mười lăm phút.

Tôi lặng yên ngồi dậy khỏi giường và với tay bật cái đèn nhỏ ở đầu giường. Phải mất cả phút tôi mới t́m thấy cái công tắc. Cái đèn h́nh hoa loa kèn được làm từ thứ thủy tinh bóng loáng phát ra một quầng sáng màu vàng. Tôi dùng hai ḷng bàn tay lau hai bên thái dương, thở mạnh và nh́n xung quanh căn pḥng sáng sủa. Tôi xem xét từng bức tường, nh́n kỹ tấm thảm và ngước nh́n lên trần nhà. Thế rồi, như thu gom những hạt đậu nằm rải rác trên sàn, tôi tập trung thu gom lại ư thức tôi, từng mảnh một và xác lập trở lại sự quen thuộc với thực tại của thân thể ḿnh. Dần dần tôi nhận ra một điều ǵ đó. Đó là tiếng vang của một âm thanh. Một tiếng ầm nhỏ tựa như tiếng sóng vỗ bờ - thanh âm đó đă khuấy động và lôi tôi khỏi giấc ngủ say.
Có ai đó đang ở dưới nhà.

Tôi nhón gót đi ra cửa và nín thở. Ngay lập tức, tôi nghe tiếng đập của trái tim ḿnh. Không thể lầm lẫn được. Ngoài tôi ra c̣n ai đó nữa ở trong căn nhà này. Và không chỉ là một hay hai người đâu. Âm thanh nghe văng vẳng mờ nhạt như tiếng nhạc. Tôi không hiểu tại sao. Từ nách tôi, mồ hôi lạnh bắt đầu chảy nhỏ giọt. Điều ǵ đă xảy ra trong khi tôi đang ngủ vậy?

Điều đầu tiên mà tôi chợt nghĩ ra được đó là một kiểu tṛ đùa tinh vi. Casey giả vờ đi London trong khi thực ra ông ta ở lại rồi tổ chức một buổi tiệc giữa đêm khuya chỉ để hù dọa tôi. Dù nghĩ thế nhưng tôi vẫn không tin Casey là loại người có thể làm một tṛ đùa ngây ngô con trẻ như vậy. Khiếu hài hước của ông ta tinh tế và tao nhă hơn nhiều.
Hay có lẽ - tôi nghĩ trong khi vẫn đứng dựa vào thành cửa - những người dưới nhà có quen biết với Casey mà tôi không hay biết. Họ biết là Casey đă đi công tác khỏi thành phố (nhưng không biết tôi đến trông nhà cho ông), rồi quyết định nghỉ ngơi ở đây trong khi Casey vắng mặt. Dù sao đi nữa, tôi cũng chắc chắn rằng đó không phải là bọn trộm. Bởi khi kẻ trộm đột nhập vào một căn nhà nào đó th́ thường chúng không chơi nhạc lớn như thế.

Tôi thay bộ quần áo ngủ rồi vớ lấy cái quần mặc vào. Tôi đi giày và khoác thêm vào người một cái áo len cùng với áo sơmi. Nhưng tôi chỉ có một ḿnh. Tôi muốn cầm theo vật ǵ đó trong tay. Nh́n quanh quẩn trong pḥng, tôi chẳng thấy có vật ǵ thích hợp. Không có gậy đánh bóng chày hay que cời lửa. Trong pḥng tôi chỉ thấy cái giường, cái bàn gương, cái kệ sách nhỏ, một bức tranh đặt trong khung.
Khi ra đến hành lang, tôi nghe rơ những tiếng ồn hơn. Từ cuối cầu thang, âm thanh một bản nhạc vui vẻ cổ xưa trôi lơ lửng vào hành lang như đám mây hơi nước. Giai điệu bài hát khá quen thuộc nhưng tôi không thể nào nhớ ra.

Tôi cũng nghe thấy những giọng nói. Bởi v́ có nhiều giọng nói cùng cất tiếng ḥa lẫn vào nhau nên tôi không thể đoán ra họ đang nói về chuyện ǵ. Thỉnh thoảng họ lại cất lên một tiếng cười lớn. Tiếng cười sảng khoái dễ chịu. Dường như người ta đang tổ chức tiệc tùng ở pḥng dưới. Và qua những thanh âm vọng ra, ta biết buổi tiệc thành công tốt đẹp. Và như để điểm tô cho quang cảnh đó, tiếng chạm lanh canh giữa ly sâm banh và ly rượu vang cất lên vui vẻ. Tôi cũng chắc rằng có ai đó đang khiêu vũ. Tôi có thể nghe ra tiếng cót két nhịp nhàng của những đôi giày da gơ trên sàn gỗ.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
Tôi lẻn từ hành lang ra đến chỗ nghỉ của cầu thang. Nghiêng người tựa vào thành cầu thang, tôi nh́n xuống. Có ánh sáng từ cái cửa sổ cao thẳng đứng hắt ra, làm chỗ pḥng đợi ngập trong một thứ ánh sáng kỳ dị, quái đản. Không có một bóng người. Những cánh cửa ngăn pḥng khách với hành lang đóng chặt. Tôi biết là trước khi đi ngủ tôi đă để ngỏ những cánh cửa này. Tôi tuyệt đối chắc chắn điều đó. Chỉ có thể là ai đó đă đóng chúng lại khi tôi đă lên lầu đi ngủ.

Tôi hoàn toàn lúng túng chẳng biết làm ǵ. Có một cách quay trở lại giường ngủ ở tầng hai để ẩn náu. Khoá trái cửa lại, trườn lên giường và… Xem xét vấn đề một cách b́nh tĩnh th́ có vẻ đây là cách hành động khôn ngoan nhất. Nhưng lúc năy khi đứng trên cầu thang, nghe tiếng nhạc vui tai và tiếng cười lớn như thế, tôi hơi bị sốc khi nhận ra thanh âm dần trở nên lắng dịu xuống như những gợn sóng trên mặt ao. Từ đó, tôi đoán ngờ ngợ rằng đây không phải là loại người b́nh thường.

Tôi thở một hơi dài và sâu rồi bước xuống cầu thang, tiến vào hành lang chính. Đế giày cao su của đôi giày thể thao rón rén đi từng bước trên sàn gỗ. Khi đến chỗ pḥng đợi, tôi lập tức rẽ trái và tiến thẳng xuống bếp. Tôi bật đèn và lục t́m trong ngăn kéo một con dao phay chặt thịt to nặng. Ông Casey là người rất mê nấu nướng và có một bộ dao làm bếp đắt tiền của Đức. Lưỡi dao sáng quắc, không gợn vết nhơ ánh chiếu lên một vẻ khoái lạc và chân chính trong tay tôi.

Nhưng khi tôi thử h́nh dung ra cảnh tượng ḿnh bước vào một bữa tiệc vui nhộn mà nắm chặt một con dao phay chặt thịt to tướng trên tay, tôi nhanh chóng nhận ra đó là một ư tưởng tệ hại. Tôi mở ṿi, rót một ly nước và trả lại con dao phay vào ngăn kéo.
Nhưng đợi đă, chuyện ǵ đă xảy ra với con chó vậy?
Lần đầu tiên, tôi nhận ra không thấy bóng dáng của con Miles đâu cả. Nó không c̣n nằm trên cái nệm đặt trên sàn. Miles đă đi đâu nhỉ? Không phải nhiệm vụ của nó là sủa gâu gâu khi có người đột nhập vào nhà giữa đêm khuya sao? Cúi người xuống, tôi thử sờ vào chỗ lơm xuống của tấm nệm mà Miles thường hay nằm, giờ đây đă phẳng phiu. Không c̣n một chút nào hơi ấm. Dường như Miles đă rời khỏi giường và đi đâu từ lâu lắm rồi vậy.

Tôi rời khỏi bếp, bước vào pḥng đợi và ngồi xuống chiếc ghế dài ở đó. Tiếng nhạc và những câu chuyện vẫn tiếp tục không ngừng. Như những con sóng, chúng cồn lên từng chặp rồi lại ch́m vào yên tĩnh, nhưng không bao giờ ngừng lại hoàn toàn. Có bao nhiêu người trong đó? Ít nhất phải mười lăm người. Hay có lẽ nhiều hơn, khoảng hai mươi người ǵ đó. Dù sao đi nữa, dường như căn pḥng khách lớn kia chứa đầy những người là người.

Tôi thoáng nghĩ không biết ḿnh có nên đẩy cửa bước vào hay không. Đúng là một quyết định lạ lùng và khó khăn. Xét cho cùng th́ tôi là người trông coi căn nhà này và quản lư nó là trách nhiệm của tôi cơ mà. Nhưng mặt khác, tôi cũng là vị khách không mời mà đến.

Tôi căng tai cố lắng nghe những mẩu đối thoại không mạch lạc vọng ra từ khe cửa nhưng không thể được. Chúng lẫn vào nhau thành một giọng đều đều đơn điệu khiến tôi không thể nào nhận ra từng giọng nói nào riêng biệt. Trong khi tôi nghe ngóng câu chuyện th́ dường như có một một bức tường thạch cao chắn trước mặt tôi. Tôi thọc tay vào túi lấy ra một đồng hai mươi lăm xu và lơ đăng xoay nó trong tay. Sự cứng chắc của đồng tiền và cảnh huống thực tế đă trả cho tôi cảm giác của ḿnh. Thế rồi một điều ǵ đó bập vào tôi, như thể có ai đó dùng một cái chày bằng bông đánh vào đỉnh đầu tôi.
Họ là ma.

Đám người ngồi trong pḥng khách, nghe nhạc và tán gẫu vui vẻ hoà nhă với nhau kia không phải là người thực. Áp lực không khí thay đổi giống như có một sự chuyển pha, và tai tôi kêu ong ong. Tôi cố nuốt vào nhưng không thể v́ cổ họng tôi khô khốc. Tôi đút đồng xu vào túi và nh́n xung quanh. Tim tôi đập th́nh thịch.

Cho đến tận bây giờ tôi mới nhận ra điều kỳ quặc. Thật hoàn toàn lố bịch khi nghĩ rằng có ai đó đột nhập vào nhà và tổ chức đánh chén. Chắc chắn những tiếng xe đậu gần nhà và những bước chân nặng nề ở cổng trước căn nhà đă phải đánh thức tôi dậy. Và chắc chắn con Miles phải sủa chứ.

Nói tóm lại, đám người kia không có cách nào đột nhập vào căn nhà này được.
Tôi muốn con Miles ở kế bên tôi. Và tôi muốn đặt tay ḿnh vào chiếc cổ Miles, ngửi mùi và cảm thấy ấm áp từ làn da nó. Nhưng nào thấy bóng dáng Miles đâu. Chỉ có ḿnh tôi bước vào, ngồi xuống chiếc ghế dài trong pḥng đợi như bị bỏ bùa mê. Tự nhiên tôi cảm thấy khiếp sợ. Nhưng c̣n hơn nỗi khiếp sợ một cái ǵ cụ thể. Nó là nỗi khiếp sợ sâu thẳm và huyền bí như sa mạc bao la.

Hít vài hơi thở sâu, tôi nạp khí đầy buồng phổi. Từng chút một, tôi b́nh tâm trở lại. Cảm giác như thể ai đó lật những lá bài ở sâu trong ư thức tôi.
Rồi tôi đứng dậy và như lúc năy tôi rón rén bàn chân ṃ ra hành lang. Tôi trở lại pḥng ngủ. Không kịp thay đồ tôi nhảy thẳng lên giường. Tiếng nhạc và cuộc tṛ chuyện vẫn nghe văng vẳng. Tôi chẳng thể nào ngủ được nên đành nằm đó chờ sáng. Vẫn để đèn, tôi tựa ḿnh vào thành giường và nh́n trừng trừng lên trần nhà, cố nghe những thanh âm của bữa tiệc bất tận phía dưới. Cuối cùng, tôi cũng ch́m vào giấc ngủ.

Khi tôi thức giấc vào sáng hôm sau, trời đổ mưa. Cơn mưa phùn yên lặng chỉ làm ướt đẫm trái đất. Những chú chim giẻ cùi hót líu lo dưới hiên nhà. Kim đồng hồ chỉ gần chín giờ. Những cánh cửa ngăn pḥng nghỉ và pḥng khách lại mở toang ra như đêm qua tôi đă mở trước khi đi ngủ. Pḥng khách vẫn ngăn nắp. Quyển sách tôi đang đọc vẫn để mở trên trường kỷ. Những mẩu bánh quy c̣n nằm rải rác trên bàn cà phê. Đúng như tôi dự đoán, hoàn toàn không có dấu vết ǵ của bữa tiệc tối qua. Miles nằm cuộn tṛn nơi sàn bếp, ngủ ngon lành. Khi Miles thức dậy tôi cho nó ăn. Lắc lắc đôi tai, Miles ăn ngốn ngấu với vẻ say mê. Như thể chẳng có chuyện ǵ xảy ra cả.

Bữa tiệc ma quái này diễn ra vào giữa đêm đầu tiên mà tôi ở nhà Casey. Sau đó th́ chẳng có ǵ bất thường xảy ra nữa cả. Những đêm bí ẩn lặng yên nơi vùng Lexington này lại tiếp tục ngự trị. Không có ǵ xảy ra. Nhưng không biết v́ lư do nào đó mà hầu như hằng đêm, tôi đều thức dậy vào lúc nửa đêm. Luôn luôn là khoảng từ một đến hai giờ sáng. Tôi đoán chắc đó chỉ là sự căng thẳng khi nghỉ đêm tại nhà người lạ. Hay đó lẽ đó là sự lo âu rằng bữa tiệc lạ lùng đó lại tái diễn.
Mỗi lần thức dậy như thế, tôi đều nín thở, vểnh tai nghe ngóng trong bóng đêm. Nhưng tuyệt không có một âm thanh nào. Đôi khi tôi chỉ nghe tiếng lá cây xào xạc trong vườn. Và lúc đó, tôi lại bước xuống cầu thang, vô nhà bếp uống một ly nước. Miles vẫn cuộn ḿnh trên sàn nhà, và mỗi lần thấy tôi, Miles vui vẻ thức giấc, vẫy đuôi và dúi dúi cái đầu vào chân tôi.

Tôi dẫn Miles lên pḥng khách, bật đèn và cẩn thận nh́n xung quanh. Dù thế, tôi chẳng cảm thấy ǵ cả. Chiếc trường kỷ và cái bàn uống cà phê vẫn yên vị tại chỗ. Những bức tranh sơn dầu lạnh giá vẽ bờ biển Tân Anh quốc vẫn nằm trên tường như mọi khi. Tôi ngồi nơi chiếc trường kỷ khoảng mười đến mười lăm phút chỉ để giết thời gian. Và khi không thể khám phá ra manh mối ǵ của những chuyện đă xảy ra, tôi nhắm mắt lại và tập trung tư tưởng. Nhưng tôi chẳng cảm thấy ǵ. Chỉ đơn giản là tôi đang ở vùng ngoại thành trong một đêm yên tĩnh thanh b́nh. Tôi mở cửa sổ thông ra vườn và hít thở không khí mùa xuân đượm hương hoa. Những chiếc màn cửa lay nhẹ nhàng trong làn gió khuya và trong rừng có tiếng cú kêu.

Sau khoảng một tuần, khi Casey đi công tác London trở về, tôi quyết định không nói ǵ về chuyện xảy ra trong đêm đó, trong lúc này. Thực sự tôi không thể giải thích được tại sao. Tôi chỉ cảm thấy im lặng như thế th́ tốt hơn. Thôi cứ như thế vậy.

“Sao, thế nào? Có chuyện ǵ xảy ra trong khi tôi vắng nhà không?”. Casey hỏi tôi khi tôi đang đứng nơi pḥng nghỉ.
“Không, chẳng có ǵ đặc biệt đâu. nơi này thật yên tĩnh và tôi làm được khá nhiều việc”. Đó hoàn toàn là sự thật.
“Tuyệt lắm”, Casey vừa nói vừa vui vẻ nh́n tôi. Rồi ông lôi từ trong túi xách một chai rượu uưtki Scotlen đắt tiền tặng tôi làm quà kỷ niệm. Chúng tôi bắt tay rồi chia tay nhau. Tôi lái chiếc Volkswagen trở về căn hộ của ḿnh ở Cambridge.

Sau đó, tôi không gặp mặt Casey trong khoảng sáu tháng liền. Chúng tôi cũng có nói chuyện qua điện thoại một vài lần. Mẹ của Jeremy đă mất. V́ thế anh chàng chỉnh đàn piano trầm lặng đó đă quay về miền tây Virginia vĩnh viễn. Vào thời gian ấy, tôi sắp sửa viết xong một quyển tiểu thuyết dài, bởi vậy tôi không rời khỏi pḥng để gặp ai và đi đâu cả trừ trường hợp thật cần thiết. Mỗi ngày tôi dành hơn mười hai tiếng đồng hồ ngồi ở bàn viết, thành thử chắc là tôi đă không hề đi đâu xa nhà hơn một kilômét.

Lần cuối cùng tôi gặp Casey là ở một quán cà phê gần bến nhà thuyền sông Charles. Tôi dạo bộ ra đó để gặp mặt Casey và uống cà phê với ông. Tôi không biết tại sao ông Casey này lại trông già đi nhiều so với dạo trước. Đến mức tôi hầu như không thể nhận ra được ông. Trông như Casey đă già đi mười tuổi. Mái đầu ngày càng bạc trắng, những quầng tối húp lên dưới hai mắt và mu bàn tay có nhiều nếp nhăn hơn. Tôi không thể ngờ con người này lại là Casey mà tôi biết dạo trước, một kẻ luôn luôn biết chăm sóc dáng vẻ của ḿnh. Có lẽ Casey đang có tật bệnh ǵ chăng? Nhưng Casey không nói ǵ về chuyện đó nên tôi cũng không tiện hỏi thăm.

Chắc chắn Jeremy sẽ không bao giờ quay lại Lexington. Casey vừa nói với tôi bằng một giọng trầm lặng vừa nhẹ nhàng lúc lắc đầu từ trái qua phải. Đôi khi tôi có gọi điện về miền Tây Virginia nói chuyện với Jeremy một vài lần. Cú sốc trước biến cố người mẹ mất đi dù sao cũng làm thay đổi con người anh ta. Jeremy nói như vậy. Không c̣n là Jeremy của những ngày xưa cũ. Bây giờ Jeremy toàn nói về những chùm sao tử vi. Và anh ta cứ nói về những câu chuyện chiêm tinh rủi ro từ đầu đến cuối. Chẳng hạn như hôm nay th́ cḥm sao nào chiếu và ta có thể làm được việc hay không hay phải tránh đi. Toàn những chuyện như vậy. Khi c̣n ở Lexington này, chưa một lần nào Jeremy đề cập đến sao trời.

Tôi rất lấy làm tiếc. Tôi nói. Nhưng thực sự tôi không biết ông Casey này đang nói về ai và về cái quái ǵ.
"Khi mẹ tôi mất đi, tôi chỉ mới lên mười tuổi". Casey bắt đầu nói, mắt nh́n chăm chú ly cà phê.

“Bởi tôi không có anh chị em, nên khi mẹ tôi mất đi, chỉ có ba tôi và tôi bơ vơ trên cơi đời này. Mẹ tôi mất v́ một tai nạn du thuyền vào đầu thu năm đó. Chúng tôi hoàn toàn không được chuẩn bị tâm lư cho cú sốc đột ngột đó. Mẹ tôi c̣n trẻ, lanh lợi và trẻ hơn ba tôi đến mười tuổi. Cả ba tôi và tôi đều không thể ngờ rằng một ngày kia mẹ tôi lại vĩnh biệt cơi đời. Vậy mà một ngày kia, bà đột ngột từ bỏ thế giới này. Đùng một cái. Như thể mẹ tôi tan biến vào không khí loăng. Bà thông minh, đẹp đẽ, ai ai cũng thích bà. Mẹ tôi thích đi dạo bộ, bà có những bước sải chân tuyệt vời, lưng thẳng băng, cái cằm mảnh dẻ hơi nhô ra một cách dịu dàng, hai tay đan chắp sau lưng. Bà bước đi với một dáng điệu vui tươi như thế. Và bà thường vừa đi vừa hát. Tôi thích cùng đi dạo bộ với bà, chỉ hai chúng tôi. Mỗi khi nghĩ về mẹ, tôi đều h́nh dung thấy bà đang đi trên bờ biển Newport, đắm ḿnh trong ánh sáng rực rỡ một buổi sáng mùa hè. Những đường viền của chiếc váy dài mùa hạ dập d́u bay trong cơn gió nhẹ. Đó là một cái váy cotton vải in hoa. Quang cảnh ấy c̣n in sâu vào tâm trí tôi như một tấm ảnh chụp.

Mẹ tôi rất yêu quư cha tôi và cha tôi th́ thương yêu mẹ tôi kinh khủng. Tôi nghĩ chắc công ba tôi yêu mẹ sâu thẳm hơn yêu tôi nhiều. Cha tôi là loại người như thế đấy. Ông yêu quư những thứ mà ông chiếm hữu được bằng chính đôi tay ḿnh. Đối vơi ông, tôi là một cái ǵ đó hiển nhiên đạt được nhờ một chuỗi sự kiện. Nói như thếâ không có nghĩa là cha tôi không yêu tôi. Tôi là con một của ông. Nhưng cha tôi chẳng bao giờ yêu tôi nhiều như yêu mẹ tôi. Điều này tôi hiểu lắm. Cha tôi yêu mẹ hơn bất cứ ai khác trên đời này. Sau khi mẹ tôi mất, ông không bao giờ tái hôn nữa.

Sau đám tang của mẹ, cha tôi ngủ vùi triền miên ba tuần liền. Tôi nói không quá lời đâu. Đúng ba tuần đấy.
Đôi khi cha tôi lảo đảo rời khỏi giường. Không nói một lời, ông chỉ uống nước và ăn một chút thức ăn. Trông ông giống như một kẻ mộng du hay một bóng ma. Và sau một thời gian ngắn nhất có thể dùng cho việc ăn uống, ông lại ch́m vào giấc ngủ. Với cánh cửa chớp đóng kín và bầu không khí lặng lờ trong căn pḥng tối tăm, ông ngủ như nàng công chúa bị bỏ bùa mê. Ông hầu như không cử động. Ông không hề cuộn người lại và dáng vẻ vẫn như thường lệ. Tôi cảm thấy lo lắng không yên nên hết lần này đến lần khác, tôi đến bên ông để xem xét. Tôi sợ rằng ông sẽ đột tử trong giấc ngủ. Mỗi khi đến bên giường để phủi nệm và đưa thức ăn cho ông, tôi đều quan sát kỹ gương mặt của cha tôi.

Nhưng cha tôi không chết. Ông chỉ ngủ say thôi, như một tảng đá vùi trong ḷng đất. Tôi nghĩ chắc ông không mơ đâu. Trong căn pḥng tăm tối và yên lặng, ta chỉ nghe ra được tiếng thở đều đều. Tôi chưa từng thấy một ai ngủ dài và sâu đến thế. Như thể ông đang du hành vào một thế giới nào khác. Tôi nhớ là lúc đó tôi vô cùng sợ hăi. Hoàn toàn đơn độc trong căn nhà to lớn, tôi như bị cả thế giới này bỏ rơi.
Mười lăm năm sau, khi cha tôi khuất núi, rơ ràng tôi buồn rầu vô hạn, nhưng tôi hoàn toàn không ngạc nhiên lắm. Cha tôi khi đă chết trông cũng chẳng khác nào như lúc ông ch́m trong giấc ngủ sâu kia. Ông giống hệt như khi đó, tôi tự nhủ. Cảnh đó tôi đă nh́n thấy rồi. Và cái cảnh đó, choáng ngợp, như một cái ǵ sâu trong nội tại tôi, giờ đă quay trở lại. Sau ba mươi năm, tôi lại quay về quá khứ như khi nó mới xảy ra. Chỉ có điều lúc này tôi không c̣n nghe thấy tiếng thở của cha tôi.

Tôi yêu cha tôi. Tôi yêu ông hơn bất cứ ai khác trên cơi đời này. Tôi cũng kính trọng ông. Nhưng c̣n hơn thế, tôi gắn kết với ông mạnh mẽ, cả về cảm xúc cũng như về tinh thần. Tôi biết điều này có vẻ lạ lùng, nhưng sau khi cha tôi mất, tôi cũng lên giường ngủ triền miên nhiều ngày trời, hệt như cha tôi đă ngủ sau khi mẹ tôi qua đời. Như thể tôi đă kế thừa một lễ nghi đặc biệt nào đó trong huyết thống của tôi.

Có lẽ là suốt hai tuần liền, tôi đă ngủ, ngủ, ngủ suốt... Tôi ngủ cho đến khi thời gian rữa nát và tan biến vào hư vô. Dù ngủ nhiều như thế nào đi nữa, tôi cũng thấy không đủ. Vào thời gian đó, đối với tôi thế giới giấc ngủ là thế giới thực tại, c̣n thế giới hằng ngày ta đang sống chẳng ǵ khác hơn là một cơi tạm hăo huyền. Đó là một thế giới nông cạn, trống rỗng sắc màu đời sống. Tôi nghĩ ḿnh chẳng muốn sống thêm một tí nào nữa trong thế giới ấy. Dần dần tôi đă hiểu và h́nh dung ra được cảm giác của cha tôi như thế nào khi mất mẹ tôi. Ông có hiểu tôi nói ǵ không? Mọi vật cùng một lúc khoác một h́nh hài khác. Nếu không có những dáng h́nh mới đó, sự vật sẽ không thể tồn tại được.”
Casey im lặng trong thoáng chốc như đang suy nghĩ điều ǵ. Bây giờ là cuối thu, đôi khi tiếng những quả sồi rơi chạm đất tạo một âm vang vọng đến tai tôi.

“Tôi chỉ có thể nói một điều thôi”, Casey nói và ngẩng đầu lên, nụ cười kiểu cách quen thuộc nở trên môi. “Khi tôi chết đi sẽ chẳng có ai trên trần gian này ngủ một giấc dài và sâu để tiễn biệt tôi cả”.
Đôi khi tôi nghĩ về những bóng ma vùng Lexington, về tính cách họ, về số lượng họ mà tôi không bao giờ được biết, về bữa tiệc vui mà những bóng ma đó đă tổ chức trong pḥng khách nơi căn nhà của Casey giữa đêm khuya. Tôi nghĩ về Casey và giấc ngủ dài sâu và đơn độc của ông như thể đang chuẩn bị dọn ḿnh cho cái chết trong pḥng ngủ trên tầng hai có cửa đóng kín. Và tôi cũng nghĩ về cha của Casey. Tôi nghĩ về Miles, con chó cô độc, về bộ sưu tập dĩa hát nhạc jazz và Jeremy chơi nhạc Schubert. Rồi chiếc BMW màu xanh đậu trước cửa nhà. Tôi cảm thấy tất cả chúng như thể đă xảy ra từ lâu lơ lâu lắc ở một nơi nào xa lắc xa lơ. Cho dù chúng mới xảy ra gần đây mà thôi.

Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa kể cho ai nghe những chuyện này. Mỗi khi tôi gắng nghĩ về nó th́ dù cho đây là câu chuyện thật sự kỳ lạ, nhưng có lẽ v́ khoảng cách thời gian, nó dường như chẳng c̣n lạ lùng ǵ với tôi nữa.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
Lệ Tiên
20/05/2012 - 02:17 pm
tui không tin!
ảnh cũng chỉ là ảnh thôi, nó là "sản phẩm" của con người, có thể làm ra máy ảnh, phim ảnh th́ những thứ xuất hiện trên ảnh sao lại không làm dc chứ. cái bóng ng mờ mờ đó là kết quả cảu việc rửa ảnh bị dính dấu vết của bức ảnh trước đó c̣n in trên phim và khi rửa không đảm bào các yêu cầu đặt ra... mai mốt em gặp Ma em sẽ post bài thank bác, giờ th́ không có chuyện mê tín dị đoan đâu.
c̣n các câu chuyện, ai cũng khẳng định chuyện của ḿnh là thật và cho rằng chuyện ng khác kể là bịa đặt... vậy nghĩa là...
rất cảm ơn bác có công sưu tầm và up lên đây nhưng em chưa đọc bài nào hết v́ nó dài quá mà dứt khoát là em không tin. up tiếp đi, up thật nhiều vào cho bơ công thuyết phục mọi ng bấy lâu nay....
bác này hay nhỉ, đọc để giải trí mà bác này lại ném đá thế. Chuyện là thế, bác tin hay k th́ tùy chứ cm làm j`, zo? ng`.
Cái ảnh đó k hẳn là thật 100% nhưng cũng tương tự thế. C̣n tin hay k sau này bác chết sẽ tin. Bác lo tu đi khéo k qua đc 49 tuổi là vừa.
Bác này đọc một vb? truyền thuyết cũng nghĩ tg? định thuyết phục ngta tin nó ah`.
Edited by oOoAnegoOo, 20/05/2012 - 02:32 pm.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
TieuPhi
Member Avatar
Đại tướng
chỉ sợ ma đầu đen %<> %<> %<> %<> %<> %<>
Đâu là bến Giác bờ mê ?
Sóng to c̣n đó năo nề gian truân.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
mai update tiếp
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageMy life
Member Avatar
Administrator

hxhx...dạo này mọi người thích ma nhỉ...cầu cho bà con dc toại nguyện nhen....
MY CHANNEL ON YOUTUBE...CLICK HERE
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
thây mọi ng` toàn bàn sáo,ép cái ms mẻ cho hot
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Dược Thiên Sầu
Member Avatar
Ma Vương Sword
Nói về ma th́ ḿnh không biết có thật hay là không. Nhưng ḿnh đă từng gặp nhiều chuyện kỳ lạ lắm ḿnh không thể giải thích được.
Hồi vào năm 2 trường ḿnh chuyển về quận 12 thế là ḿnh về dưới quận 12 thuê pḥng trọ để đi học cho gần. Ḿnh thuê pḥng gần ngay chợ nhỏ gần ngay đường xuống Lái Thiêu. Chổ trọ của ḿnh có 10 pḥng trọ ḿnh thuê pḥng số 7. Thế ở được mấy hôm. Đêm thứ 6 ḿnh đang ở trong pḥng xem phim kinh dị ( The Ring, phim này coi rợn hết cả da gà) lúc đó th́ trời cũng khuya lắm rồi. Ḿnh đang xem phim th́ tự dưng con trỏ chuột tự động nó rê rê xuống thanh star rùi tự động shutdow. Ḿnh cũng chẳng biết v́ sao nữa, ḿnh chỉ nghĩ là do máy tính bị lỗi thôi. Thế là mở lại đang xem tiếp đang đoạn hấp dẫn nhất th́ máy tắt. Ḿnh mở lên xem chừng được 5 phút th́ hiện tượng đó lại xảy ra. Lúc đó ḿnh bắt đầu rợn rợn rồi đó, thế là ḿnh nghĩ chẳng lẽ là qua tam ba bận ak thế là mở lên tiếp. Ai dè vừa mở lên tiếp th́ bị. Lúc đó là alê hấp trùm chăn kín mít, Sáng mai đem máy đi xem thử có bị lỗi ǵ hay không. Nhưng nó chẳng bị ǵ cả. Tối đó về thử mở máy lên th́ cũng bị như vậy tiếp. Ḿnh chẳng biết v́ sao lun. Ḿnh thử nói xin đừng có quậy, tôi sợ lắm th́ thấy hết.

C̣n chuyện thứ 2 th́ sau khi ở được 1 tháng ḿnh sợ quá ḿnh chuyển pḥng tiếp. Lần này ḿnh chuyển pḥng qua bên kư túc xá An Hội ở chổ ngă tư Phạm Văn Chiêu với đường Lê Văn Thọ thế là ḿnh chuyển đến ở đó. Ḿnh ở được gần 2 tuần th́ nhỏ bạn của ḿnh ở tầng 2 chạy xuống chổ ḿnh( chổ ḿnh ở là tầng 1) gơ cửa đùng đùng mở của ra th́ mặt nó tái xanh lun. Ḿnh hỏi bị sao vậy nó nói là nó gặp ma, ḿnh cười khẩy làm ǵ mà có ma ( lúc đó phải ra vẻ anh hùng tí để lấy ḷng nhỏ bạn một chút xíu chứ) nó nói có mà. M̀nh bảo dẫn lên thử xem th́ nó nhất quyết không chịu đi. M̀nh vừa lên tớitaang2 th́ gặp ngay cái cảm giác rợn rợn sau gáy. Lúc đó th́ ḿnh chẳng dám xem thêm nữa xuống dưới pḥng 2 đứa thức trắng tới sáng. Thế rồi đến trưa đi ăn cơm th́ nghe mấy bà tạp hóa nói là trước đây đây là khu nghĩa địa rồi người ta bốc mộ lmf cái kư túc xá này. Ḿnh nghe mà khiếp vía. Thế là ḿnh cắn răng ở đúng 1 tháng nữa rồi mới chuyển pḥng.

Sau đó ḿnh chuyển qua bên Dương Quảng Hàm ḿnh ở được một thời gian, rồi ḿnh chuyển xuống dưới chổ đường số 6 gần ngay chổ Trạm Thu Phí An Lạc- An Sương. Ḿnh thuê pḥng đó ở với thằng em. Đêm đó th́ ḿnh đang ngủ trên gác th́ có tiếng bước chân lên gác. Ḿnh chỉ nghĩ đó là thằng em của ḿnh nhưng lúc đó nó đang ngáy kḥ kḥ bên cạnh ḿnh mà. Th́ tiếng bước chân lên gác cộp cộp ḿnh méo mặt chẳng lẽ ḿnh xui thế này. Hjx, sau đó ḿnh bảo kệ nó tới đâu th́ tới. Ở được mấy bữa th́ thằng em bị bóng đè, rồi tiếp bữa sau nữa th́ tiếng động đó lại tiếp diễn. Rồi bữa kia ḿnh đi mua ḿ tôm về ăn, th́ ông phong ông chủ tạp hóa ḿnh mới quan ổng bảo là em mới chuyển tới hả, ḿnh đúng rồi anh. Ổng nói là trước đây pḥng em đang ở th́ có người đàn bà tự tử thắt cổ chết trong pḥng đó. Bả mới chết được 1 tuần th́ bọn em chuyển đến. Ḿnh đứng như trời chồng, miệng méo xẹo. Không biết tại sao cái số của ḿnh gặp xui xẻo như thế. Thế là ḿnh với thằng em chuyển pḥng lun. Giờ đang ở bên Lê Trọng Tấn không biết có chuyện ǵ xảy ra nữa hok đây hjx hjx @*jj @*jj @*jj @*jj @*jj @*jj @*jj @*jj
Chôn hết yêu thương vào dĩ văng
Vùi cuộc t́nh kia dưới mộ sâu
Phủ lớp khăn tang h́nh bóng cũ
Mây khói tan rồi cuộc t́nh đau

Vạn kiếp thiên thu yêu là khổ
Thiên thu vạn cổ khổ vẫn yêu


Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
Dược Thiên Sầu
20/05/2012 - 07:07 pm
Nói về ma th́ ḿnh không biết có thật hay là không. Nhưng ḿnh đă từng gặp nhiều chuyện kỳ lạ lắm ḿnh không thể giải thích được.
Hồi vào năm 2 trường ḿnh chuyển về quận 12 thế là ḿnh về dưới quận 12 thuê pḥng trọ để đi học cho gần. Ḿnh thuê pḥng gần ngay chợ nhỏ gần ngay đường xuống Lái Thiêu. Chổ trọ của ḿnh có 10 pḥng trọ ḿnh thuê pḥng số 7. Thế ở được mấy hôm. Đêm thứ 6 ḿnh đang ở trong pḥng xem phim kinh dị ( The Ring, phim này coi rợn hết cả da gà) lúc đó th́ trời cũng khuya lắm rồi. Ḿnh đang xem phim th́ tự dưng con trỏ chuột tự động nó rê rê xuống thanh star rùi tự động shutdow. Ḿnh cũng chẳng biết v́ sao nữa, ḿnh chỉ nghĩ là do máy tính bị lỗi thôi. Thế là mở lại đang xem tiếp đang đoạn hấp dẫn nhất th́ máy tắt. Ḿnh mở lên xem chừng được 5 phút th́ hiện tượng đó lại xảy ra. Lúc đó ḿnh bắt đầu rợn rợn rồi đó, thế là ḿnh nghĩ chẳng lẽ là qua tam ba bận ak thế là mở lên tiếp. Ai dè vừa mở lên tiếp th́ bị. Lúc đó là alê hấp trùm chăn kín mít, Sáng mai đem máy đi xem thử có bị lỗi ǵ hay không. Nhưng nó chẳng bị ǵ cả. Tối đó về thử mở máy lên th́ cũng bị như vậy tiếp. Ḿnh chẳng biết v́ sao lun. Ḿnh thử nói xin đừng có quậy, tôi sợ lắm th́ thấy hết.

C̣n chuyện thứ 2 th́ sau khi ở được 1 tháng ḿnh sợ quá ḿnh chuyển pḥng tiếp. Lần này ḿnh chuyển pḥng qua bên kư túc xá An Hội ở chổ ngă tư Phạm Văn Chiêu với đường Lê Văn Thọ thế là ḿnh chuyển đến ở đó. Ḿnh ở được gần 2 tuần th́ nhỏ bạn của ḿnh ở tầng 2 chạy xuống chổ ḿnh( chổ ḿnh ở là tầng 1) gơ cửa đùng đùng mở của ra th́ mặt nó tái xanh lun. Ḿnh hỏi bị sao vậy nó nói là nó gặp ma, ḿnh cười khẩy làm ǵ mà có ma ( lúc đó phải ra vẻ anh hùng tí để lấy ḷng nhỏ bạn một chút xíu chứ) nó nói có mà. M̀nh bảo dẫn lên thử xem th́ nó nhất quyết không chịu đi. M̀nh vừa lên tớitaang2 th́ gặp ngay cái cảm giác rợn rợn sau gáy. Lúc đó th́ ḿnh chẳng dám xem thêm nữa xuống dưới pḥng 2 đứa thức trắng tới sáng. Thế rồi đến trưa đi ăn cơm th́ nghe mấy bà tạp hóa nói là trước đây đây là khu nghĩa địa rồi người ta bốc mộ lmf cái kư túc xá này. Ḿnh nghe mà khiếp vía. Thế là ḿnh cắn răng ở đúng 1 tháng nữa rồi mới chuyển pḥng.

Sau đó ḿnh chuyển qua bên Dương Quảng Hàm ḿnh ở được một thời gian, rồi ḿnh chuyển xuống dưới chổ đường số 6 gần ngay chổ Trạm Thu Phí An Lạc- An Sương. Ḿnh thuê pḥng đó ở với thằng em. Đêm đó th́ ḿnh đang ngủ trên gác th́ có tiếng bước chân lên gác. Ḿnh chỉ nghĩ đó là thằng em của ḿnh nhưng lúc đó nó đang ngáy kḥ kḥ bên cạnh ḿnh mà. Th́ tiếng bước chân lên gác cộp cộp ḿnh méo mặt chẳng lẽ ḿnh xui thế này. Hjx, sau đó ḿnh bảo kệ nó tới đâu th́ tới. Ở được mấy bữa th́ thằng em bị bóng đè, rồi tiếp bữa sau nữa th́ tiếng động đó lại tiếp diễn. Rồi bữa kia ḿnh đi mua ḿ tôm về ăn, th́ ông phong ông chủ tạp hóa ḿnh mới quan ổng bảo là em mới chuyển tới hả, ḿnh đúng rồi anh. Ổng nói là trước đây pḥng em đang ở th́ có người đàn bà tự tử thắt cổ chết trong pḥng đó. Bả mới chết được 1 tuần th́ bọn em chuyển đến. Ḿnh đứng như trời chồng, miệng méo xẹo. Không biết tại sao cái số của ḿnh gặp xui xẻo như thế. Thế là ḿnh với thằng em chuyển pḥng lun. Giờ đang ở bên Lê Trọng Tấn không biết có chuyện ǵ xảy ra nữa hok đây hjx hjx @*jj @*jj @*jj @*jj @*jj @*jj @*jj @*jj
Đó là nghiệp của bạn. Thay v́ t́m một căn trọ ngon lành th́ bạn mua một đài hoặc cái j` phát nhạc rồi cho đĩa gỉng đạo các thầy hoặc các bài chú siêu độ, chú đại bi bật nghe xuốt đêm. Rồi bạn thấy rơ ràng đĩa đă hết mà nó cứ bật đi ật lại đến gà gáy ms ngừng. K nửa đêm bạn tắt th́ nó tự bật lại. Nếu may mắn bạn sẽ gặp ma ngồi cạnh bạn tâm sư.
K th́ bạn thờ một v́ nào đó là k ma nào dám vào. Hoặc bạn tự bán ḿnh vào cửa qan nào đó th́ k ma nào giám động đến bạn.
Edited by oOoAnegoOo, 20/05/2012 - 07:42 pm.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Dược Thiên Sầu
Member Avatar
Ma Vương Sword
TrieuManLong
20/05/2012 - 07:39 pm
Dược Thiên Sầu
20/05/2012 - 07:07 pm
Nói về ma th́ ḿnh không biết có thật hay là không. Nhưng ḿnh đă từng gặp nhiều chuyện kỳ lạ lắm ḿnh không thể giải thích được.
Hồi vào năm 2 trường ḿnh chuyển về quận 12 thế là ḿnh về dưới quận 12 thuê pḥng trọ để đi học cho gần. Ḿnh thuê pḥng gần ngay chợ nhỏ gần ngay đường xuống Lái Thiêu. Chổ trọ của ḿnh có 10 pḥng trọ ḿnh thuê pḥng số 7. Thế ở được mấy hôm. Đêm thứ 6 ḿnh đang ở trong pḥng xem phim kinh dị ( The Ring, phim này coi rợn hết cả da gà) lúc đó th́ trời cũng khuya lắm rồi. Ḿnh đang xem phim th́ tự dưng con trỏ chuột tự động nó rê rê xuống thanh star rùi tự động shutdow. Ḿnh cũng chẳng biết v́ sao nữa, ḿnh chỉ nghĩ là do máy tính bị lỗi thôi. Thế là mở lại đang xem tiếp đang đoạn hấp dẫn nhất th́ máy tắt. Ḿnh mở lên xem chừng được 5 phút th́ hiện tượng đó lại xảy ra. Lúc đó ḿnh bắt đầu rợn rợn rồi đó, thế là ḿnh nghĩ chẳng lẽ là qua tam ba bận ak thế là mở lên tiếp. Ai dè vừa mở lên tiếp th́ bị. Lúc đó là alê hấp trùm chăn kín mít, Sáng mai đem máy đi xem thử có bị lỗi ǵ hay không. Nhưng nó chẳng bị ǵ cả. Tối đó về thử mở máy lên th́ cũng bị như vậy tiếp. Ḿnh chẳng biết v́ sao lun. Ḿnh thử nói xin đừng có quậy, tôi sợ lắm th́ thấy hết.

C̣n chuyện thứ 2 th́ sau khi ở được 1 tháng ḿnh sợ quá ḿnh chuyển pḥng tiếp. Lần này ḿnh chuyển pḥng qua bên kư túc xá An Hội ở chổ ngă tư Phạm Văn Chiêu với đường Lê Văn Thọ thế là ḿnh chuyển đến ở đó. Ḿnh ở được gần 2 tuần th́ nhỏ bạn của ḿnh ở tầng 2 chạy xuống chổ ḿnh( chổ ḿnh ở là tầng 1) gơ cửa đùng đùng mở của ra th́ mặt nó tái xanh lun. Ḿnh hỏi bị sao vậy nó nói là nó gặp ma, ḿnh cười khẩy làm ǵ mà có ma ( lúc đó phải ra vẻ anh hùng tí để lấy ḷng nhỏ bạn một chút xíu chứ) nó nói có mà. M̀nh bảo dẫn lên thử xem th́ nó nhất quyết không chịu đi. M̀nh vừa lên tớitaang2 th́ gặp ngay cái cảm giác rợn rợn sau gáy. Lúc đó th́ ḿnh chẳng dám xem thêm nữa xuống dưới pḥng 2 đứa thức trắng tới sáng. Thế rồi đến trưa đi ăn cơm th́ nghe mấy bà tạp hóa nói là trước đây đây là khu nghĩa địa rồi người ta bốc mộ lmf cái kư túc xá này. Ḿnh nghe mà khiếp vía. Thế là ḿnh cắn răng ở đúng 1 tháng nữa rồi mới chuyển pḥng.

Sau đó ḿnh chuyển qua bên Dương Quảng Hàm ḿnh ở được một thời gian, rồi ḿnh chuyển xuống dưới chổ đường số 6 gần ngay chổ Trạm Thu Phí An Lạc- An Sương. Ḿnh thuê pḥng đó ở với thằng em. Đêm đó th́ ḿnh đang ngủ trên gác th́ có tiếng bước chân lên gác. Ḿnh chỉ nghĩ đó là thằng em của ḿnh nhưng lúc đó nó đang ngáy kḥ kḥ bên cạnh ḿnh mà. Th́ tiếng bước chân lên gác cộp cộp ḿnh méo mặt chẳng lẽ ḿnh xui thế này. Hjx, sau đó ḿnh bảo kệ nó tới đâu th́ tới. Ở được mấy bữa th́ thằng em bị bóng đè, rồi tiếp bữa sau nữa th́ tiếng động đó lại tiếp diễn. Rồi bữa kia ḿnh đi mua ḿ tôm về ăn, th́ ông phong ông chủ tạp hóa ḿnh mới quan ổng bảo là em mới chuyển tới hả, ḿnh đúng rồi anh. Ổng nói là trước đây pḥng em đang ở th́ có người đàn bà tự tử thắt cổ chết trong pḥng đó. Bả mới chết được 1 tuần th́ bọn em chuyển đến. Ḿnh đứng như trời chồng, miệng méo xẹo. Không biết tại sao cái số của ḿnh gặp xui xẻo như thế. Thế là ḿnh với thằng em chuyển pḥng lun. Giờ đang ở bên Lê Trọng Tấn không biết có chuyện ǵ xảy ra nữa hok đây hjx hjx @*jj @*jj @*jj @*jj @*jj @*jj @*jj @*jj
Đó là nghiệp của bạn. Thay v́ t́m một căn trọ ngon lành th́ bạn mua một đài hoặc cái j` phát nhạc rồi cho đĩa gỉng đạo các thầy hoặc các bài chú siêu độ, chú đại bi bật nghe xuốt đêm. Rồi bạn thấy rơ ràng đĩa đă hết mà nó cứ bật đi ật lại đến gà gáy ms ngừng. K nửa đêm bạn tắt th́ nó tự bật lại. Nếu may mắn bạn sẽ gặp ma ngồi cạnh bạn tâm sư.
K th́ bạn thờ một v́ nào đó là k ma nào dám vào. Hoặc bạn tự bán ḿnh vào cửa qan nào đó th́ k ma nào giám động đến bạn.
Thôi đi bác, nghe mấy cái đó em nghe hok được c̣n cái vụ đó th́ cho em xin kiếu hihihihi "<> "<> "<>
Chôn hết yêu thương vào dĩ văng
Vùi cuộc t́nh kia dưới mộ sâu
Phủ lớp khăn tang h́nh bóng cũ
Mây khói tan rồi cuộc t́nh đau

Vạn kiếp thiên thu yêu là khổ
Thiên thu vạn cổ khổ vẫn yêu


Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
Dược Thiên Sầu
20/05/2012 - 07:45 pm
TrieuManLong
20/05/2012 - 07:39 pm
Dược Thiên Sầu
20/05/2012 - 07:07 pm
Nói về ma th́ ḿnh không biết có thật hay là không. Nhưng ḿnh đă từng gặp nhiều chuyện kỳ lạ lắm ḿnh không thể giải thích được.
Hồi vào năm 2 trường ḿnh chuyển về quận 12 thế là ḿnh về dưới quận 12 thuê pḥng trọ để đi học cho gần. Ḿnh thuê pḥng gần ngay chợ nhỏ gần ngay đường xuống Lái Thiêu. Chổ trọ của ḿnh có 10 pḥng trọ ḿnh thuê pḥng số 7. Thế ở được mấy hôm. Đêm thứ 6 ḿnh đang ở trong pḥng xem phim kinh dị ( The Ring, phim này coi rợn hết cả da gà) lúc đó th́ trời cũng khuya lắm rồi. Ḿnh đang xem phim th́ tự dưng con trỏ chuột tự động nó rê rê xuống thanh star rùi tự động shutdow. Ḿnh cũng chẳng biết v́ sao nữa, ḿnh chỉ nghĩ là do máy tính bị lỗi thôi. Thế là mở lại đang xem tiếp đang đoạn hấp dẫn nhất th́ máy tắt. Ḿnh mở lên xem chừng được 5 phút th́ hiện tượng đó lại xảy ra. Lúc đó ḿnh bắt đầu rợn rợn rồi đó, thế là ḿnh nghĩ chẳng lẽ là qua tam ba bận ak thế là mở lên tiếp. Ai dè vừa mở lên tiếp th́ bị. Lúc đó là alê hấp trùm chăn kín mít, Sáng mai đem máy đi xem thử có bị lỗi ǵ hay không. Nhưng nó chẳng bị ǵ cả. Tối đó về thử mở máy lên th́ cũng bị như vậy tiếp. Ḿnh chẳng biết v́ sao lun. Ḿnh thử nói xin đừng có quậy, tôi sợ lắm th́ thấy hết.

C̣n chuyện thứ 2 th́ sau khi ở được 1 tháng ḿnh sợ quá ḿnh chuyển pḥng tiếp. Lần này ḿnh chuyển pḥng qua bên kư túc xá An Hội ở chổ ngă tư Phạm Văn Chiêu với đường Lê Văn Thọ thế là ḿnh chuyển đến ở đó. Ḿnh ở được gần 2 tuần th́ nhỏ bạn của ḿnh ở tầng 2 chạy xuống chổ ḿnh( chổ ḿnh ở là tầng 1) gơ cửa đùng đùng mở của ra th́ mặt nó tái xanh lun. Ḿnh hỏi bị sao vậy nó nói là nó gặp ma, ḿnh cười khẩy làm ǵ mà có ma ( lúc đó phải ra vẻ anh hùng tí để lấy ḷng nhỏ bạn một chút xíu chứ) nó nói có mà. M̀nh bảo dẫn lên thử xem th́ nó nhất quyết không chịu đi. M̀nh vừa lên tớitaang2 th́ gặp ngay cái cảm giác rợn rợn sau gáy. Lúc đó th́ ḿnh chẳng dám xem thêm nữa xuống dưới pḥng 2 đứa thức trắng tới sáng. Thế rồi đến trưa đi ăn cơm th́ nghe mấy bà tạp hóa nói là trước đây đây là khu nghĩa địa rồi người ta bốc mộ lmf cái kư túc xá này. Ḿnh nghe mà khiếp vía. Thế là ḿnh cắn răng ở đúng 1 tháng nữa rồi mới chuyển pḥng.

Sau đó ḿnh chuyển qua bên Dương Quảng Hàm ḿnh ở được một thời gian, rồi ḿnh chuyển xuống dưới chổ đường số 6 gần ngay chổ Trạm Thu Phí An Lạc- An Sương. Ḿnh thuê pḥng đó ở với thằng em. Đêm đó th́ ḿnh đang ngủ trên gác th́ có tiếng bước chân lên gác. Ḿnh chỉ nghĩ đó là thằng em của ḿnh nhưng lúc đó nó đang ngáy kḥ kḥ bên cạnh ḿnh mà. Th́ tiếng bước chân lên gác cộp cộp ḿnh méo mặt chẳng lẽ ḿnh xui thế này. Hjx, sau đó ḿnh bảo kệ nó tới đâu th́ tới. Ở được mấy bữa th́ thằng em bị bóng đè, rồi tiếp bữa sau nữa th́ tiếng động đó lại tiếp diễn. Rồi bữa kia ḿnh đi mua ḿ tôm về ăn, th́ ông phong ông chủ tạp hóa ḿnh mới quan ổng bảo là em mới chuyển tới hả, ḿnh đúng rồi anh. Ổng nói là trước đây pḥng em đang ở th́ có người đàn bà tự tử thắt cổ chết trong pḥng đó. Bả mới chết được 1 tuần th́ bọn em chuyển đến. Ḿnh đứng như trời chồng, miệng méo xẹo. Không biết tại sao cái số của ḿnh gặp xui xẻo như thế. Thế là ḿnh với thằng em chuyển pḥng lun. Giờ đang ở bên Lê Trọng Tấn không biết có chuyện ǵ xảy ra nữa hok đây hjx hjx @*jj @*jj @*jj @*jj @*jj @*jj @*jj @*jj
Đó là nghiệp của bạn. Thay v́ t́m một căn trọ ngon lành th́ bạn mua một đài hoặc cái j` phát nhạc rồi cho đĩa gỉng đạo các thầy hoặc các bài chú siêu độ, chú đại bi bật nghe xuốt đêm. Rồi bạn thấy rơ ràng đĩa đă hết mà nó cứ bật đi ật lại đến gà gáy ms ngừng. K nửa đêm bạn tắt th́ nó tự bật lại. Nếu may mắn bạn sẽ gặp ma ngồi cạnh bạn tâm sư.
K th́ bạn thờ một v́ nào đó là k ma nào dám vào. Hoặc bạn tự bán ḿnh vào cửa qan nào đó th́ k ma nào giám động đến bạn.
Thôi đi bác, nghe mấy cái đó em nghe hok được c̣n cái vụ đó th́ cho em xin kiếu hihihihi "<> "<> "<>
làm thử đi, k thử sao thấy hay "<> khéo một đêm thấy đêm sau lại mns thấy là vừa
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
TieuPhi
Member Avatar
Đại tướng
nhận bắt các loại ma nè %<> %<> %<>
Đâu là bến Giác bờ mê ?
Sóng to c̣n đó năo nề gian truân.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
TieuPhi
20/05/2012 - 07:58 pm
nhận bắt các loại ma nè %<> %<> %<>
bác này bắtma bị ma bắt
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
cau_be_chan_trau
Member Avatar
pháp ma thiên tướng
hình như mọi người ỡ thanh pho nen chua nhin thay ma thì phai.nó cung thuong thoi.nhỡ có gặp thi niem "nam mô a di đà phật"
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
cau_be_chan_trau
20/05/2012 - 08:37 pm
h́nh như mọi người ỡ thanh pho nen chua nhin thay ma th́ phai.nó cung thuong thoi.nhỡ có gặp thi niem "nam mô a di đà phật"
80% ng` k k Nam Mô nghĩa là j`
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Akira Phương
Member Avatar
Bắc Cái
TrieuManLong
20/05/2012 - 08:39 pm
cau_be_chan_trau
20/05/2012 - 08:37 pm
h́nh như mọi người ỡ thanh pho nen chua nhin thay ma th́ phai.nó cung thuong thoi.nhỡ có gặp thi niem "nam mô a di đà phật"
80% ng` k k Nam Mô nghĩa là j`
bên thiên chúa th́ AMEN là tôn theo ư của Chúa
bên đạo phật th́ cũng nghĩa tuơng đồng và nó là tên hiệu của đức Phật

Theo lời Phật dạy, hành pháp môn Niệm Phật như thế nào cho được thành tựu:

Thông thường chúng ta hiểu nghĩa Lục Tự Di Đà hay Niệm Phật cầu Văng sanh là: Nam Mô A Di Đà Phật có nghĩa như sau:

Nam Mô: Có 6 nghĩa: kính lễ, quy y, phụng thờ, cứu ngă, độ ngă, quy mạng.
A: Có nghĩa là Vô, Không
Di Đà: Nghĩa là lượng
Phật: Người giác ngộ.

Vậy Nam Mô A Di Đà Phật là: Kính lễ đấng giác ngộ vô lượng, cũng có nghĩa là: Con quay về nương tựa vào đấng giác ngộ vô lượng.

Muốn thành tựu bất cứ pháp môn nào, người tu tập trước nhất phải có: Tín, Nguyện, Hành. Nghĩa là chúng ta dứt trừ các mối nghi, tin rằng: Pháp môn niệm Phật thù thắng do chính kim ngôn của đức Thế Tôn, muốn thành tựu chúng ta phải hành rốt ráo và luôn luôn có chí nguyện bền vững cầu văng sanh về cơi Cực Lạc.

Trừ pháp Thập Lục Quán, pháp môn Niệm Phật có rất nhiều chủng loại, đại thể chúng ta có thể chia thành:
Đại Lư Sáo Uy Tín Chất Lượng Cick Ngay
có ǵ iên lạc ḿnh nhé Akira Phương 0933890019 ( không gọi được gọi qua số 01694611833nhé!)
yh hoangducphuong_hp
ATM agibank chí nhánh biên ḥa 5990205365901 chủ tài khoảnNguyễn Văn Luân

Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Akira Phương
Member Avatar
Bắc Cái
Dược Thiên Sầu
20/05/2012 - 07:45 pm
TrieuManLong
20/05/2012 - 07:39 pm
Dược Thiên Sầu
20/05/2012 - 07:07 pm
Nói về ma th́ ḿnh không biết có thật hay là không. Nhưng ḿnh đă từng gặp nhiều chuyện kỳ lạ lắm ḿnh không thể giải thích được.
Hồi vào năm 2 trường ḿnh chuyển về quận 12 thế là ḿnh về dưới quận 12 thuê pḥng trọ để đi học cho gần. Ḿnh thuê pḥng gần ngay chợ nhỏ gần ngay đường xuống Lái Thiêu. Chổ trọ của ḿnh có 10 pḥng trọ ḿnh thuê pḥng số 7. Thế ở được mấy hôm. Đêm thứ 6 ḿnh đang ở trong pḥng xem phim kinh dị ( The Ring, phim này coi rợn hết cả da gà) lúc đó th́ trời cũng khuya lắm rồi. Ḿnh đang xem phim th́ tự dưng con trỏ chuột tự động nó rê rê xuống thanh star rùi tự động shutdow. Ḿnh cũng chẳng biết v́ sao nữa, ḿnh chỉ nghĩ là do máy tính bị lỗi thôi. Thế là mở lại đang xem tiếp đang đoạn hấp dẫn nhất th́ máy tắt. Ḿnh mở lên xem chừng được 5 phút th́ hiện tượng đó lại xảy ra. Lúc đó ḿnh bắt đầu rợn rợn rồi đó, thế là ḿnh nghĩ chẳng lẽ là qua tam ba bận ak thế là mở lên tiếp. Ai dè vừa mở lên tiếp th́ bị. Lúc đó là alê hấp trùm chăn kín mít, Sáng mai đem máy đi xem thử có bị lỗi ǵ hay không. Nhưng nó chẳng bị ǵ cả. Tối đó về thử mở máy lên th́ cũng bị như vậy tiếp. Ḿnh chẳng biết v́ sao lun. Ḿnh thử nói xin đừng có quậy, tôi sợ lắm th́ thấy hết.

C̣n chuyện thứ 2 th́ sau khi ở được 1 tháng ḿnh sợ quá ḿnh chuyển pḥng tiếp. Lần này ḿnh chuyển pḥng qua bên kư túc xá An Hội ở chổ ngă tư Phạm Văn Chiêu với đường Lê Văn Thọ thế là ḿnh chuyển đến ở đó. Ḿnh ở được gần 2 tuần th́ nhỏ bạn của ḿnh ở tầng 2 chạy xuống chổ ḿnh( chổ ḿnh ở là tầng 1) gơ cửa đùng đùng mở của ra th́ mặt nó tái xanh lun. Ḿnh hỏi bị sao vậy nó nói là nó gặp ma, ḿnh cười khẩy làm ǵ mà có ma ( lúc đó phải ra vẻ anh hùng tí để lấy ḷng nhỏ bạn một chút xíu chứ) nó nói có mà. M̀nh bảo dẫn lên thử xem th́ nó nhất quyết không chịu đi. M̀nh vừa lên tớitaang2 th́ gặp ngay cái cảm giác rợn rợn sau gáy. Lúc đó th́ ḿnh chẳng dám xem thêm nữa xuống dưới pḥng 2 đứa thức trắng tới sáng. Thế rồi đến trưa đi ăn cơm th́ nghe mấy bà tạp hóa nói là trước đây đây là khu nghĩa địa rồi người ta bốc mộ lmf cái kư túc xá này. Ḿnh nghe mà khiếp vía. Thế là ḿnh cắn răng ở đúng 1 tháng nữa rồi mới chuyển pḥng.

Sau đó ḿnh chuyển qua bên Dương Quảng Hàm ḿnh ở được một thời gian, rồi ḿnh chuyển xuống dưới chổ đường số 6 gần ngay chổ Trạm Thu Phí An Lạc- An Sương. Ḿnh thuê pḥng đó ở với thằng em. Đêm đó th́ ḿnh đang ngủ trên gác th́ có tiếng bước chân lên gác. Ḿnh chỉ nghĩ đó là thằng em của ḿnh nhưng lúc đó nó đang ngáy kḥ kḥ bên cạnh ḿnh mà. Th́ tiếng bước chân lên gác cộp cộp ḿnh méo mặt chẳng lẽ ḿnh xui thế này. Hjx, sau đó ḿnh bảo kệ nó tới đâu th́ tới. Ở được mấy bữa th́ thằng em bị bóng đè, rồi tiếp bữa sau nữa th́ tiếng động đó lại tiếp diễn. Rồi bữa kia ḿnh đi mua ḿ tôm về ăn, th́ ông phong ông chủ tạp hóa ḿnh mới quan ổng bảo là em mới chuyển tới hả, ḿnh đúng rồi anh. Ổng nói là trước đây pḥng em đang ở th́ có người đàn bà tự tử thắt cổ chết trong pḥng đó. Bả mới chết được 1 tuần th́ bọn em chuyển đến. Ḿnh đứng như trời chồng, miệng méo xẹo. Không biết tại sao cái số của ḿnh gặp xui xẻo như thế. Thế là ḿnh với thằng em chuyển pḥng lun. Giờ đang ở bên Lê Trọng Tấn không biết có chuyện ǵ xảy ra nữa hok đây hjx hjx @*jj @*jj @*jj @*jj @*jj @*jj @*jj @*jj
Đó là nghiệp của bạn. Thay v́ t́m một căn trọ ngon lành th́ bạn mua một đài hoặc cái j` phát nhạc rồi cho đĩa gỉng đạo các thầy hoặc các bài chú siêu độ, chú đại bi bật nghe xuốt đêm. Rồi bạn thấy rơ ràng đĩa đă hết mà nó cứ bật đi ật lại đến gà gáy ms ngừng. K nửa đêm bạn tắt th́ nó tự bật lại. Nếu may mắn bạn sẽ gặp ma ngồi cạnh bạn tâm sư.
K th́ bạn thờ một v́ nào đó là k ma nào dám vào. Hoặc bạn tự bán ḿnh vào cửa qan nào đó th́ k ma nào giám động đến bạn.
Thôi đi bác, nghe mấy cái đó em nghe hok được c̣n cái vụ đó th́ cho em xin kiếu hihihihi "<> "<> "<>
ông này c̣n ở TRam Thu Phí không vậy ĐAng ở ngă 5 nè
Đại Lư Sáo Uy Tín Chất Lượng Cick Ngay
có ǵ iên lạc ḿnh nhé Akira Phương 0933890019 ( không gọi được gọi qua số 01694611833nhé!)
yh hoangducphuong_hp
ATM agibank chí nhánh biên ḥa 5990205365901 chủ tài khoảnNguyễn Văn Luân

Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
Nam – mô, phiên âm chữ Nama từ tiếng Phạn. Trung Hoa dịch là “Quy y”; cũng dịch là “Quy mạng kính đầu”. Có nghĩa là: “Con xin đem toàn thể sinh mạng của con về nương tựa vào chư Phật”. Cái bản ngă của chính ḿnh không c̣n nữa. Mà con xin dâng trọn vẹn thân mạng ḿnh lên chư Phật. Nếu chư Phật cho con sống th́ con sống; bảo con chết th́ con chết. Con hoàn toàn tin vào chư Phật. Đó gọi là “Quy mạng”.

C̣n “Kính đầu” có nghĩa là hết sức cung kính và nương tựa vào đức Phật. Đó là ư nghĩa của Nam – mô.

C̣n “Quy y” có nghĩa là đem hết thân và tâm của ḿnh, đem hết cả mạng sống của ḿnh trở về nương tựa vào đức Phật.
....
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
TiểuKim
Member Avatar
Lăng khách
ế tưởng nam mô : nguyện ư làm theo
a di đà là tên phật . Cả câu là nguyện ư làm theo người @@ mềnh đc chỉ như thế chả biết đúng hay sai
Vạn lư phong sương vạn lư sầu
Hỡi người tri kỉ em ở đâu .

Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
Nợ Từ Kiếp Trước

“Người không phạm yêu, yêu không phạm người”, có thể khẳng định rằng câu nói này luôn luôn là đúng. Người phàm thế như chúng ta làm sao mà có thể hiểu biết hết được cái cơi âm cơ chứ. Đă nhiều lần chúng ta vô t́nh, mà cũng có thể là cố ư đă phạm vào người âm để mà mang họa vào thân.

Trong câu truyện này sẽ nói đến vấn đề nhà bị ma ám nhưng không hẳn là xoay quanh lĩnh vực đó. Như các bạn đă biết, có đất lành th́ ắt là có đất dữ. Đất dữ là những mảnh đất lâu đời, bị người ta tranh dành nhau, rồi th́ yêu khí xung thiên, khiến cho oan hồn vất vưởng mà bám trụ lấy cái miếng đất đó. Có rất nhiều gia đ́nh đă rơi vào cái hoàn cảnh mà mua nhầm hoặc xây nhầm nhà trên những mảnh đất dữ đó rồi để lại một cái hậu quả không lường được. Tuy nói là đất dữ có ma, nhưng nhiều khi đất lành cũng có vậy.

Lấy ví dụ như căn nhà mà tôi đang sống hiện giờ, bố mẹ tôi có nói rằng mảnh đất này đă thuộc về gia đ́nh tôi từ lâu lắm rồi, có thể nói là đă hơn mấy chục năm. Nhưng nếu bạn đọc c̣n nhớ trong cuốn Bên Kia Của Sự Sống, tôi có đề cập đến việc có tiếng bước chân trên tầng ba. Việc này không chỉ có ḿnh nhà tôi, mà ngay cả mấy ông anh bà chị họ ở nhà bà ngoại ngay kế bên cũng đă có nghe thấy. Nói ǵ th́ nói, dù sao đi chăng nữa, đó cũng chỉ là người nhà ḿnh mà thôi, họa chăng họ có vể cũng là chỉ để thăm con cháu. Vấy đối với những căn nhà được xây trên những mảnh đất dữ th́ chủ nhân cần làm điều ǵ để sống yên ổn trước khi phải đưa ra cái quyết định cuối là dọn đi nơi khác?

Có nhiều cách lắm chứ: có người th́ sẽ mua những đồ trấn nhà về để xua đuổi đi cái oan nghiệt; có người th́ lại gọi thầy về giải hạn, hoặc là nói chuyện và t́m cách siêu thoát, hay như chiều ḷng cho những oan hồn c̣n đang vấn vương; nhưng cũng có những người ác độc thẳng tay, họ t́m mọi cách đánh tan hồn phách của những oan hồn để chiếm lấy căn nhà đó. Ḿnh hi vọng câu truyện dưới đây sẽ thu hút được bạn đọc và mong bạn đọc ủng hộ hết ḷng. Câu truyện lấy bối cảnh là căn nhà bị ma ám, nhưng sẽ nói lên ư chính là nga voi, atrong những bảo bối trấn nhà.
Phần 1: Nhật Kư Của Con.


“Ngày… tháng … Năm…
Vui quá, hôm nay bố mới lên chức cao lắm. Thế là ḿnh lại sắp được dọn sang một căn nhà mới cao to và đẹp đẽ hơn rồi. Chỉ buồn rằng ḿnh sẽ phải xa bạn bè mà thôi. Chiều nay mời chúng nó đi ăn tiệc chia tay mà đứa nào cũng buồn quá. Ḿnh đă nói chúng nó là có dịp sẽ về thăm và nhất định sẽ dữ liên lạc, vậy mà tụi nó cứ mếu máo hoài à. Cả tối nay ḿnh cứ thao thức măi không ngủ được, mọi thứ đă chuẩn bị xong, sáng mai sẽ phụ giúp mẹ dọn qua nhà mới.”

“Ngày … Tháng … Năm…
Mưa băo ghê thật, đúng hôm chuyển nhà th́ lại mưa. Căn nhà mới thật là đẹp và rộng thênh thang. Trước cửa là một cái sân nhỏ, đằng sau th́ có cái vườn và một ao ca thật là đẹp hết cỡ. Căn nhà này đồ sộ quá, ḿnh chiếm ngay tầng ba, nơi có cái cửa sổ nh́n ra sấn trước, ḿnh thích ngắm cảnh đường phố lắm. Đồ đạc trong pḥng ḿnh cũng bầy biện xong cả rồi, mai họ sẽ chuyển đồ đạc ở pḥng khách đến. Mai ḿnh c̣n phải theo mẹ lên nhập học vào trường mới, không hiểu rồi các bạn mới có quư ḿnh không nữa.”

… Sâu khi ở căn nhà mới được hơn một tháng …

“Ngày … Tháng … Năm…

Hôm nay giời âm u quá, cứ tưởng là mưa mà hóa ra không phải. Bây giờ ḿnh đă hết lạ nhà mới rồi, đêm đêm đă dễ ngủ. Tuy chỉ có một điều, không hiểu là v́ lư do tại sao, nhưng ḿnh từ khi ở trong căn nhà này luôn có một cái cảm giác sợ hăi trong ḷng. Mấy đứa cùng phố mỗi lần đi ngang qua thường nh́n vô nhà ḿnh rồi bán tán này nọ. Ḿnh nghĩ chắc tại chúng nó không có nhà cao cửa rộng như ḿnh, nên sinh ḷng ghen ghét, đố kị. Chắc ḿnh cũng kệ chúng nó thôi, v́ bố ḿnh làm ra tiền nhiều, th́ gia đ́nh ḿnh phải khá giả hơn gia đ́nh của chúng nó rồi.”

“Ngày… Tháng… Năm…

Cái con mèo đen đáng ghét, rơ ràng ḿnh thấy nó hiền lành lắm mà tại sao mỗi lần ḿnh cho nó ăn, nó cứ dựng lông lên tính cắn ḿnh cơ chứ, đúng là cái đồ mèo hoang không biết điều. Hôm nay bố đi công tác rồi, c̣n mẹ th́ trực ở viện, thế là lại c̣n mỗi ḿnh với cô giúp việc. Ḱ lạ thật, tại sao mọi khi ḿnh quen ở nhà một ḿnh rồi vậy mà từ khi ḿnh chuyển tới căn nhà này tới giờ, ḿnh khó ngủ vô cùng. Ḿnh luôn sợ hăi mội khi ḿnh nhắm mắt vào ngủ, ḿnh có cái cảm giác dường như ḿnh đang đón đợi một cái ǵ đó, một cái ǵ đó đáng sợ lắm…”

Viết đên đấy, tôi đóng cuốn nhật kư của ḿnh lại, và chui lên giường ngủ với cô giúp việc. Kể từ cái ngày mà dọn qua nhà mới, tôi thường gọi cô giúp việc lên ngủ cùng ḿnh. V́ tôi cũng là con gái nên ngủ cùng với cô ư cũng thoải mái. Mặc dù đă có cô giúp việc ở bên, nhưng tôi cũng khó mà ch́m vào giấc ngủ được, một cái cảm giác mà bạn rất buồn ngủ, nhưng cứ mỗi lần chợp mắt được năm phút, bạn lại phải hé mở con mắt của ḿnh ra và nh́n trong bong tối, như muốn khẳng đỉnh một điều rằng, không c̣n một ai khác trong căn buồng này.

Đi học về là tôi lại chạy ngay lên buồng quang cặp và xuống phụ giúp mẹ ḿnh việc làm vườn. Tôi tên là My, năm nay đang học đại học năm thứ hai, nếu bạn hỏi tôi là đă có bạn trai chưa th́ xin thú thực là chưa. Lư do có thể là v́ tôi chưa t́m được một người con trai nào hợp với ḿnh cả. Ăn tối xong, tôi lại giúp cô giúp việc dọn dẹp. Tối tối, tôi lại lên ôm cuốn nhật kư viết lại những truyện đă xảy ra trong ngày. Tôi bắt đầu cuốn nhật kư là v́ lúc đầu bố mẹ bắt tôi làm thế để luyện văn. Nhưng rồi sau này quen dần tôi cảm thấy viết nhật kư là một cái sở thích. Tôi c̣n dữ những cuốn nhật kư từ hồi tôi mới học lớp sáu, cùng là cái năm đầu tiên mà tôi bắt đầu viết nhật kư. Nhiều khi đem mấy cuốn nhật kư đó ra coi lại cũng thấy vui lắm chứ, một phần v́ hồi đó c̣n bé nên cách viết buồn cười lắm, chửa kể đến lối suy nghĩ và cách tư duy. Nói vậy chứ nếu một con người có thể chứng kiến sự thay đổi của bản thân ḿnh th́ điều đó khá là thú vị.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
ZetaBoards - Free Forum Hosting
Free Forums. Reliable service with over 8 years of experience.
Learn More · Register Now
Go to Next Page
« Previous Topic · (¯`°•.¸¯`°•† Buôn dưa lê †•°´¯¸.•°´¯) · Next Topic »
Add Reply
  • Pages:
  • 1
  • 2


Xem tốt nhất trên các tŕnh duyệt: Oprera, Mozilla Firefox, Google Chrome ở độ phân giải 1024 x 768 pixels.