Welcome Guest [Log In] [Register]
Đang tải công cụ t́m kiếm...
ALBUM ĐƯỢC ĐỀ CỬ:

NỘI QUY CÂU LẠC BỘ TIÊU-SÁO VIỆT NAM
Quy định khi viết bài
HƯỚNG DẪN 4RUM FANPAGE DIỄN ĐÀN
- Hướng dẫn post nhạc lên diễn đàn
- Hướng dẫn post video từ youtube
- Hướng dẫn up ảnh lên diễn đàn
- Hướng dẫn chỉnh sửa profile
Liên kết:
-Làm bằng ô tô rẻ nhất VN: hocbangoto.net
-Tư vấn & hỗ trợ đầu tư tài chính: babfx.com
Đang cập nhật bài viết mới, bạn chờ chút nhé...
Nếu đợi lâu hăy xem bài viết mới TẠI ĐÂY
Chào mừng bạn đă đến với câu lạc bộ tiêu, sáo Việt Nam
Ở đây, các bạn có thể học hỏi, trao đổi kinh nghiệm về các kỹ thuật chơi sáo, tiêu và các loại nhạc cụ khác với thành viên trong cả nước.
Bạn c̣n có thể tham gia các buổi offline thú vị, giúp bạn hiểu rơ và thêm yêu thích loại nhạc cụ phổ biến này
Nếu chưa tạo tài khoản, hăy ĐĂNG KƯ để có thể sử dụng đầy đủ các chức năng của diễn đàn:
Posted Image

Nếu quên mật khẩu bạn click VÀO ĐÂY, mật khẩu sẽ gửi vào email của bạn

Nếu bạn đă có tài khoản, hăy đăng nhập vào tài khoản của ḿnh!

Username:   Password:
Add Reply
  • Pages:
  • 1
  • 3
Update truyện ma!!!
Topic Started: 06/05/2012 - 01:31 pm (2,284 Views)
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
Để phục vụ cho tính hiếu ḱ cũng như tuyên truyền mọi ng` đến vs thế giới tâm linh và biết đc lục nhân qua mà reo n~ quả tốt để nhận đc quả tốt. Cũng như để giải trí mọi ng` đối vs n~ câu chuyện có thật dưới đây, mỗi ngày bản mỗ sẽ đưa ra 1 đến 3 câu chuyện mà nếu có thể bản mỗ xin post mấy tấm ảnh vô t́nh chụp đc n~ cảnh vong linh. Mong mọi ng` đăng n~ trả lời hay nhất có văn hóa nhất. K tin th́ k nên nói ra, c̣n nếu tin th́ các bạn có thể Tks mỗi câu chuyện ḿnh đưa ra. V́ n~ cậu truyện t́nh yêu, truyện tranh, truyện cười k thể để lâu n~ cảm xúc cũng như n~ pha hồi hộp. Nên ḿnh khẳng định rằng, chuyện ma là đạt tiêu chuẩn và đứng đầu các loại truyện trên thế giới. Topic cũng dùng để cho n~ câu hỏi bạn thắc mắc, nếu ḿnh bik j` ḿnh sẽ trả lời hết ḿnh. Nếu bạn nào thick topic này th́ hăy trả lời mỗi câu chuyện cũng như tks ḿnh để đỡ tốn công ḿnh post nhé. Tks All People
Chuyện ngày hôm nay:
Gồm 9 bức ảnh mà khoa học k thể nào tin vào mắt ḿnh do chính tay n~ nhà khoa học chụp đc.
Posted Image
Posted Image








và đây là video phỏng vấn, xem xong hết sợ ma lun, đem ngủ ngon lành mà c̣n mún gặp ma nhé ^^

Đừng sợ j` hết, hăy nh́n vào h́nh ảnh Thái Thượng Lăo Quân dưới chữ kí ḿnh, hăy nh́n vào mắt ngài vs thái độ thành kính, lỗi sợ tự khắc tiêu tan...
Vô Lượng Thọ Phật
Edited by oOoAnegoOo, 26/05/2012 - 04:27 pm.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
do trả lời quá dài nên xin cho 2 trả lời riêng lẽ đỡ load lâu nhé ^^
Câu chuyện trong ngày: (cái trên là h́nh ảnh để cho mọi ng` xem thui ^^ đây ms là chuyện).
Năm 75, Hùng mới lên 5 th́ bố phải đi học tập cải tạo ở miền Bắc xa xôị Mẹ Ở nhà phải buôn tần bán tảo để nuôi Hùng và đứa em gái kém Hùng 2 tuổị Mẹ đă khổ sở như vậy mà vẫn phải cố gắng dành dụm tiền để đi thăm nuôi bố mỗi năm một lần. Một ngày kia, mẹ kéo Hùng lại dặn ḍ là phải nghe lời bác Tư (một người bạn của mẹ) và rồi bác ấy dẫn Hùng về ở một miền làng quê gần một con sông lớn. Một đêm không trăng sao, bác Tư và cả gia đ́nh cùng Hùng kéo nhau xuống một cái ghe nho,û và họ chở mọi người ra một cái tàu khá lớn. Hùng bị đẩy vào phía trong hầm tàụ Hùng cũng không biết tàu chạy mất mấy ngày đêm, lâu lâu họ cho mọi người một chút thực phẩm và ít nước để sống cho qua ngàỵ Một trưa kia mọi người phía trên reo lên mừng rở v́ họ đă thấy đảọ Chiều đó họ lên được đảo Ku Ku, ở đó ít lâu rồi mọi người được chuyển về đảo lớn hơn là Bidong để chờ duyệt xét cho đi dịnh cư ở nước thứ bạ
Ở đảo Hùng thuộc diện minor lại không có thân nhân nên được một gia đ́nh người Mỹ bảo trợ qua Mỹ từ trại Bidong, Malaysiạ Hùng được đưa về ở tại Salem, đó là một thành phố nhỏ tại tiểu bang Massachusetts. Lúc đó Hùng mới lên 10 tuổị
Vợ chồng người Mỹ này không có con cái nên coi Hùng như con ruột của ḿnh vậỵ Họ chăm sóc Hùng rất chu đáo, cho ăn học đàng hoàng. Hùng cũng nhận ông bà này là bố mẹ nuôi của ḿnh. Ngôi nhà của họ Ở gồm hai tầng và một gác thượng. Thời gian đầu họ cho Hùng ở một pḥng ở tầng dưới, nhưng khi Hùng lên trung học th́ Hùng đ̣i lên tầng trên ở cho thoải mái hơn.
Thế là bố mẹ nuôi th́ ở tầng dưới c̣n Hùng một ḿnh ở tầng trên. Cái cầu thang dẫn từ tầng một lên tầng hai và lên luôn cả gác thượng. Cả hai tầng đều có đầy đủ tiện nghi như pḥng tắm, pḥng ngủ, pḥng để coi TV v.v., nên Hùng cảm thấy thoải mái vô cùng. Thỉnh thoảng bố mẹ nuôi có lên tầng trên để xem Hùng ăn ở thế nào, c̣n ngoài ra họ cũng ít khi quấy rầy đến Hùng.
Cái gác thượng th́ trông có vẻ lạnh lẻo nên không ai bước chân lên đó cả. Tuy mỗi lần leo lên lầu Hùng đôi khi cũng nh́n lên trên đó v́ ṭ ṃ, nhưng mỗi khi nh́n lên đó Hùng đều cảm thấy như có cái ǵ làm Hùng ơn ớn lạnh nên Hùng không bao giờ có cái ư định leo lên cái gác thượng này để xem trên đó có ǵ.
Mới lên ở được hai ngày th́ đêm đó Hùng nghe có tiếng động lịch kịch trên gác thượng, rồi nghe cả tiếng chân bước ở trên đó nữa! Hùng cố lắng tai nghe để coi xem đó có phải đúng là tiếng động do người gây ra hay là do thú vật. Đúng rỏ ràng là tiếng bước chân của người rồi, Hùng cảm thấy hơi run và vơ lấy cái mền trùm kín cả người từ đầu tới chân. Tiếng động bổng im bặt, Hùng cố chờ một hồi nhưng không nghe thấy ǵ nữa cả và rồi thiếp ngủ lúc nào không biết nữạ
Sáng sau thức dậy Hùng không biết hôm qua ḿnh nghe thật hay chỉ là trong giấc mợ Hùng cũng chẳng dám nói với bố mẹ nuôi sợ họ không tin và cười cho sự nhát gan của ḿnh! Tối hôm đó sau khi ăn chiều xong, Hùng leo lên lầu để lên pḥng, khi tới đầu cầu thang Hùng không tránh khỏi việc đưa mắt nh́n lên cái gác thượng. Tự nhiên Hùng thấy một làn hơi lạnh chạy dọc theo xương sống của ḿnh. Hùng vội đi nhanh về pḥng rồi lấy sách ra đọc. Chín giờ Hùng cất sách rồi lên giường nhưng vẫn trằn trọc chưa ngủ được. Một lúc sau th́ tiếng động lại nổi lên, tiếng lịch kịch và tiếng bước chân vang xuống từ gác thượng. Hùng co rúm cả người trong cái chăn, tiếng động vẫn nghe rỏ nồn nộp! Có khi Hùng nghe như tiếng bước chân lê xuống cái cầu thang và tiếng bước chân dẫm lên các bậc thang bằng gỗ gây ra những tiếng kọt kẹt. Hùng càng co rúm người lại hơn v́ sợ tiếng chân đó tiến về pḥng ḿnh. Nhưng may mắn là tiếng chân dừng lại ở lưng chừng cầu thang rồi lại bước trở lên gác thượng và im bặt.
Hùng vẫn không ngủ được. Đến cở 11 giờ, Hùng bổng mắc đi tiểu, cố nín một hồi rồi không thể nín nổi nữa Hùng đánh bạo bước xuống giường rón rén ra mở cửa pḥng và đi lại pḥng tắm để đi tiểụ Khi tiểu xong quay về pḥng ḿnh, Hùng cố t́nh nh́n xuống sàn nhà để khỏi phải nh́n về phía cầu thang, nhưng khi đến cửa pḥng th́ như có ai khiến, Hùng ngước mắt nh́n lên! Chúa ơi! Một bóng đen đă đứng thù lù ở cái cầu thang từ bao giờ. Hùng chỉ thấy một nửa dưới mà thôi v́ nửa trên của cái bóng đó ở trên gác thượng. Hùng đứng chết trân một chổ và cái bóng đó cũng cứ đứng nửa trên nửa dưới như vậy một chổ! Không biết được bao lâu th́ Hùng tỉnh hồn lại và chạy một mạch vào pḥng đóng cửa rồi nhảy lên giường trùm kín cả người lạị Bên ngoài không có một tiếng động, Hùng đoán cái bóng đen vẫn đứng tại cầu thang. Hùng cố giữ để khỏi run nhưng không cầm được, tay chân đánh ḅ cạp liên hồi, và thỉnh thoảng một làn hơi lạnh lại chạy dài dọc theo xương sống của ḿnh!
Sáng đó khi xuống ăn điểm tâm Hùng chỉ dám nói với bố mẹ nuôi là h́nh như có tiếng động lạ Ở trên gác thượng. Cả hai nghe, im lặng một chút rồi nói là có lẽ tiếng động do chuột gây ra, để khi Hùng đi học th́ ở nhà bố sẽ lên dọn dẹp trên đó xem có ổ chuột nào không. Tuy thế đến trường Hùng cũng kể cho Tâm _ người bạn thân Việt Nam của ḿnh _ nghe về chuyện mà Hùng đă nghe và gặp trong mấy ngày quạ Tâm là một người mạnh dạn, chẳng bao giờ tin vào ma quỷ cả. Khi nghe Hùng kể về chuyện này, Tâm liền phá lên cười và chọc quê Hùng là con thỏ đế. Nhưng thấùy mặt Hùng rất nghiêm trọng nên cũng không dám đùa dai nữa, nhưng trong thâm tâm th́ vẫn không tin. Hôm sau là thứ Bảy nên Tâm đề nghị là tối nay Tâm sẽ xin phép bố mẹ ḿnh đến nhà Hùng ngủ và để xem cái tiếng động kia có đúng là thật hay do Hùng tưởng tượng rạ
Đêm đó giữ đúng lời hứa, Tâm đến ngủ chung với Hùng. Tâm quấn ḿnh trong cái túi ngủ và một lúc sau đă nghe thấy tiếng thở đều rồi, nó đă ngủ ngon lành. Hùng th́ vẫn trằn trọc chưa ngủ được th́ tiếng động trên gác thượng đă vang lên. Hùng cố nén nỗi sợ hăi trườn người xuống sàn nhà và ḅ tới chổ Tâm nằm. Lay lay một lúc Tâm mới cựa ḿnh, tay dụi mắt hỏi "Ǵ đó?". Hùng dơ tay lên môi ra dấu im lặng rồi chỉ lên trần nhà. Tâm lúc này mới sực nhớ ra cái lư do ḿnh tới đây ngủ. Tâm lắng tai nghe và rỏ ràng là co tiếng động trên gác thật. Nó bật dậy quơ lấy cái đèn pin rồi ra hiệu cho Hùng theo nó. Tuy sợ nhưng Hùng vẫn bước theo chân Tâm ra cửa rồi lần leo lên gác thượng. Tâm vẫn không chịu bật đèn pin lên, cả hai ṃ mẫm bước nhẹ nhàng lên các bậc thang v́ sợ gây ra tiếng động th́ sẽ hỏng việc bắt gặp ai đó một cách bất ngờ.
Hai đứa nhô đầu lên căn gác thượng. Qua ánh sáng nhờ nhờ của đèn đường xuyên qua cái cửa sổ sát mái nhà, hai đứa giật bắn người v́ thấy một bóng người to lớn đứng lom khom như đang làm ǵ đó ở bên cạnh cái bàn ở xó nhà. Tâm bấm đèn pin về phía đó! Dưới ánh sáng chói chang hai đúa thấy đó chỉ là một bức tượng bằng thạch cao to như người thật đứng bất động cạnh cái bàn đầy bụi bậm. Hai đứa thở phào nhẹ nhỏm cả ngườị Hùng chưa bao giờ dám lên cái gác thượng nên chẳng biết có những thứ ǵ ở trên này hết. Tâêm soi đèn từ từ ṿng quanh cái gác thượng xem có cái ǵ khác và có lẽ nó muốn xem có con chuột hay mèo nào lẩn quẩn đâu đó không, nó muốn chứng minh là Hùng chỉ sợ hoảng thôi chứ làm ǵ có ma quỷ trên đ̣i nàỵ
Hai đứa dơi mắt theo ánh đèn và khi ánh đèn rọi lại chỗ cũ th́ thiên thần quỷ địa ơi, cái bức tượng đă biến đi đâu mất tiêu rồi! Tự nhiên không ai bảo ai, cả hai đứa bỏ chạy một mạch xuống cầu thang, Tâm làm rớt luôn cả cây đèn pin ở trên gác mà chẳng dám quay đầu lại lượm!
Khi chạy về đến cửa pḥng tự dưng hai đứa quay mặt lại nh́n lên chỗ cầu thang. Hai đứa thấy rợn cả người lên v́ cái bóng đen đó đă sừng sững đứng đó từ hồi nào rồi, vẫn với tư thế nửa trên nửa dưới ở cái cầu thang. Tâm không dám nằm dưới sàn nữa, cả hai leo lên ngồi trên giường của Hùng và để đèn sáng choang cho tới sáng. Hai cặp mắt chăm chăm nh́n về hướng cửa v́ sợ cái bóng đó sẽ bước vào pḥng lúc nào không biết. Cũng may từ đó tới sáng chẳng có ǵ xảy ra cả.
Sáng hôm sau trước khi Tâm ra về nó không quên nói "Mày nên nói chuyện này với bố mẹ nuôi mày đi! Tao tin lời mày nói roià đó!" Khi ăn sáng Hùng cũng không dám nói sự thật mà chỉ xin dọn xuống nhà dưới ở thôị Bố mẹ nuôi của Hùng nh́n nhau rồi nói là tùy Hùng thôị Hùng vội lên lầu và dọn tất cả đồ đạc của ḿnh xuống cái pḥng cũ khi trước.
Trưa đó sau khi ăn cơm xong, ông bố nuôi mới kêu Hùng ngồi lại rồi chậm răi hỏi:
_ Có chuyện ǵ xảy ra trên đó phải không con?
Biết không thể dấu được Hùng đành phải kể hết các sự việc đă xảy ra trong mấy đêm rồị Nghe xong ông bố nuôi mới gục gặt đầu rồi kể:
_ Bố mẹ mua căn nhà này đă được 15 năm nay rồị Khi mới dọn tới ở th́ "ông ta" cũng có phá phách trong nhà đó con ạ! Mẹ con biết điều này trước v́ bà ấy tỉnh ngủ hơn tạ Bà nói cho ta biết nhưng ta chẳng tin và cho là bà ấy sợ nhảm nhí mà thôị Đến một đêm kia, bà lay ta dậy và ra hiệu cho ta nghe, ta lắng nghe và đúng là có tiếng động ở phía nhà bếp vọng về. Ta rón rén ṃ lấy cây đèn pin rồi ṃ ra phía cửa, ta mở cửa và rọi đèn pin về phía nhà bếp, như không thấy ǵ cả. Ta bật đèn nhà bếp và t́m ṭi mọi nơi xem có con vật ǵ ở đó không. Cũng không thấy ǵ nên ta trở về pḥng ngủ lạị Cứ thế sự việc xảy ra trong mấy đêm liền mà ta cũng chẳng t́m ra manh mối ǵ cả nên ta quyết định ŕnh cho biết sự thật. Đêm đó ta ngồi sau cái ghế sofa, tay thủ sẵn cây đèn pin. Khoảng gần nửa đêm ta nghe tiếng động và tiếng lịch kịch leng keng của ly chén chạm nhau, ta ngó ra và thấy một bóng đen đang mở các cửa của cabinet. Ta nhào ra và bật đèn pin về hướng đó, nhưng cái bóng đen vụt mất về hướng cầu thang. Ta đuổi theo và rọi t́m khắp các pḥng trên lầu nhưng không thấy ǵ! Ta bèn leo lên cái gác thượng soi t́m khắp xó xỉnh trên đó nhưng cũng chẳng t́m ra một bóng ai cả. Một điều làm ta hơi rùn ḿnh là khi ta ở trên cái gác đó ta cảm thấy như là có ai đang nh́n theo dơi ta vậy đó. Ta lui trở xuống và tin là ḿnh đăû chạm trán với con ma trên đo rồị Hôm sau ta nói chuyện này với mẹ con, bà ta sợ hăi quá và đ̣i bán nhà đi chổ khác ở. Ta không đồng ư và c̣n lớn tiếng biện minh là ma sợ người chứ người không sợ ma! Bằng chứng là khi nó thấy ta là nó biến mất chứ có dám làm ǵ ta đâu! Nó chỉ nhát những ai sợ nó mà thôị Chập tối hôm sau ta lên lại gác thượng nói to như để cho con ma đó nghe "Chúng tôi không đụng chạm ǵ đến ông và cũng không có ư định đó. Vậy ông hăy để chúng tôi được yên cũng như chúng tôi cũng sẽ không đụng chạm ǵ đến ông hết!" Từ đêm đó ông ta không c̣n hiện ra phá phách nữa cho đến ngày hôm naỵ Thôi th́ để ta lên ḥa đàm với ông ta lại một lần nữa xem saọ
Tối đó bố nuôi rủ Hùng lên gác thượng nhưng Hùng từ chối không đị Bố nuôi lên một lúc rồi trở xuống nói:
_ Chắc là sẽ không có chuyện ǵ xảy ra nữa đâu!
Đúng như vậy! Từ đêm đó Hùng không c̣n nghe hay thấy điều ǵ lạ xảy ra nữạ Hùng cũng nói cho Tâm biết về điều này, dù vậy có năn nỉ cách mấy đi nữa th́ Tâm cũng không bao giờ ngủ lại đêm ở nhà Hùng.
Cho đến bây giờ dù đă đi làm và ra ở riêng lâu rồi, và gia đ́nh bố mẹ ruột cùng em gái Hùng đă qua bên này, nhưng mỗi khi về thăm lại bố mẹ nuôi của ḿnh Hùng cũng không dám leo lên lầu chứ đừng nói ǵ là leo lên căn gác thượng đó. Nếu có ngủ lại đêm th́ Hùng cũng chỉ dám ngủ ở căn pḥng ở tầng dưới mà khi c̣n bé Hùng vẫn ngủ trong đó mà thôi!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted Imageniukeoanhchi_rachquananh
Member Avatar
Thượng tướng
Hay thank cái ủng hộ tinh thần nè! Hù doạ ae tiêu sáo đi nào!
Post tiếp đi bạn để sáng mai đọc.
Click CLB Sáo Trúc B́nh Dương
Facebook CLB
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
Xin lỗi mọi người do hôm nay ḿnh đi Yên Tử hơi mệt lên để mai ḿnh up bù 2 ngày. Hjc ḿnh đi từ chùa Giải Oan rồi từ cáp treo đến chùa Hoa Yên và Một Mái giữa đường mất điện lủng là lủng lẳng mất 5' mà gió to nữa ~.~ rồi bật máy phát chạy lại ~.~ mà chưa hết do đi một chiều rồi quay về mua tiếp một chiều lần nữa cho rẻ ai ngờ đóng cửa ~.~ làm đi bộ từ Chùa Đồng( cao nhất) xuyên rừng núi xuống chùa giải oan rồi qua chùa Tŕnh chút. Đi Nhừ tử chân tay lên hơn mệt lên mai ḿnh post bù cho ~.~
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageSong nhi
Member Avatar
Tùng lăng tử
Truyện ma lên mạng t́m , cứ up thể loại này loăng diễn đàn quá $$[:: $$[:: $$[:: $$[::
Sáo Trúc Tùng Anh - Chuyên bán buôn, bán lẻ sáo trúc, sáo nứa, sáo bầu, sáo mèo, ocarina, dizi các loại....
Hăy liên hệ ngay với chúng để có giá tốt nhất!

Địa chỉ: Số 9A, Ngơ 105 , Hồ Tùng Mậu , Quận Bắc Từ Liêm , Hà Nội

( Gần trường Đại Học Thương Mại )

Hotline: 0163.300.5555

Website: Saotructunganh.com
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
lên đó có mà t́m đc chuyện ma có thật đại ka
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
ḿnh sẽ chia 2 topic liên tiếp gồm ngày hôm qua và hôm nay cho mọi ng` hưởng ứng mong GM đừng gộp làm 1 topic k lag và khó phân biệt nhé bởi v́ chuyện rất dài và hay:
Câu chuyện ngày hôm qua:
Một nông dân khắc khổ sống trong một trang trại tồi tàn bên ngoài thành phố. Trông chàng cũng tồi tàn như trang trại của chàng. Người dong dỏng cao, lầm ĺ, quần áo rộng thùng th́nh, lôi thôi lếch thếch, mỗi khi đi, chàng chỉ nh́n xuống đất. Với cây gậy có nhiều mấu trong tay và với mớ tóc nâu phủ ḷa x̣a xuống mặt, trông chàng có vẻ già trước tuổi. Thực ra chàng c̣n trẻ, không gắt gỏng càu nhàu như nhiều người tưởng. Chàng chỉ là một kẻ cô đơn. V́ chàng luôn xa cách mọi người nên dân trong tỉnh cũng nghĩ rằng tốt nhất họ nên giữ khoảng cách với chàng.
Kẻ đồng hành duy nhất của chàng là một con chó săn màu vàng lợt, mảnh khảnh và ưa đùa giỡn. Con chó cái này rất trung thành với chủ, và không như dân chúng trong tỉnh, nó không hề e sợ cây gậy của người nông dân hoặc sự lầm ĺ khó hiểu của chàng. ở ngoài trời, trên cánh đồng hay trong thành phố, người nông dân và con chó luôn luôn yên lặng và không biểu lộ một t́nh cảm nào, tuy cả hai có vẻ rất thông cảm và thoải mái bên nhau.
Dân trong tỉnh rất ngạc nhiên v́ con chó. Nó hoàn toàn không giống một con chó ở đồng ruộng, không phải một con chó mà người ta có thể nhờ cậy được. Nét đẹp và khả năng... vô tích sự của nó hoàn toàn không thích hợp với vùng quê sỏi đá. Không những thế, khi đi trên con đường chính, mắt nó c̣n có vẻ thách đố. Nhiều người đồn rằng con chó có một quyền lực ma quái, và có thể cả người nông dân nữa.
Con chó này có một lai lịch rất bí mật. Người ta chỉ biết rằng sau khi biến mất trong mấy ngày trời, người nông dân trở về với con chó ngồi trên ghế trước chiếc xe vận tải của chàng.
Thực ra người nông dân đă t́m thấy nó tại ngôi chợ của một thành phố lớn gần bên. Người bán chó có vẻ không muốn bán nó. Là người thật thà, ông úp mở nói rằng con chó đă đem lại sự bất hạnh cho người chủ trước, và tốt hơn đừng nên đụng chạm tới nó. Nhưng người nông dân đột nhiên cảm thấy ưa thích con vật xinh đẹp đứng riêng ở một góc sân, xa cách cả bầy chó, sau khi yên lặng quan sát con chó có những điểm giống chàng: cô đơn, là đề tài của những câu chuyện không hay ho ǵ, và có thể cũng bị bạc đăi như chàng khi c̣n nhỏ. Người bán chó c̣n cảnh cáo rằng con chó cái này có tiếng tru rất rùng rợn, khủng khiếp tới độ có thể khiến cả người chết cũng phải sống dậy. Tuy nhiên đứng một ḿnh ở góc sân, nó lại hoàn toàn yên lặng. Người nông dân không thèm để ư tới những lời cảnh cáo của người bán chó và quyết định mua nó.
Những buổi tối cô đơn trong nhà, hai thầy tṛ nô đùa trước ḷ sưởi. Người nông dân la hét cười vang trong khi con chó vừa táp vừa kêu ăng ẳng một cách thích thú.
Con chó này rất ít khi sủa, nhưng mỗi khi sủa, tiếng sủa của nó lớn và chói tai gần như tiếng tru, như bất chấp lỗ tai của loài người. Dù trang trại bề ngoài có vẻ tồi tàn, bên trong lại rất sạch sẽ, dễ chịu. Không những thế, con chó c̣n được cho ăn uống ngon lành khiến nó trở thành một kẻ đồng cư dễ dăi và biết vâng lời.
Rồi một hôm sau khi ở lại ngôi chợ tỉnh gần bên hầu như suốt tuần, người nông dân và con chó trở về cùng một người đàn bà xinh đẹp khiến dân tỉnh thêm ṭ ṃ. Một số người c̣n đặt câu hỏi với ác ư là không biết có phải người nông dân cũng t́m thấy người vợ như khi t́m thấy con chó hay không.
Người đàn bà nhỏ nhắn, tṛn trịa, má hồng, da trắng với mái tóc đen dợn sóng. Nàng mỉm cười dễ dăi trước sự bối rối của con chó khi lông nó xù lên mỗi lần nàng vuốt ve. Nàng cười vang trước mái tóc ḷa x̣a của ông chồng nông dân và lấy tay nhẹ vuốt mái tóc của chàng, để lộ một khuôn mặt khá đẹp trai.
Nàng rất thích sự sạch sẽ trong nhà cũng như rau trái ở vườn sau. Được người nông dân chăm sóc, cà tô mát và những loại đậu mọc thật tốt tươi khiến nàng không kịp hái. Những người dân tỉnh, không t́m được một khuyết điểm nào khi nàng luôn luôn đàng hoàng, lễ phép, tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy một người đàn bà như nàng lại có thể sống hạnh phúc bên một nông dân lầm ĺ.
Bây giờ, mỗi khi hai vợ chồng người nông dân và con chó bước trên đường phố chính, chàng và nàng yên lặng, không biểu lộ một t́nh cảm nào tuy có vẻ rất thông cảm và thoải mái bên nhau. Con chó đi theo với vẻ bực dọc, thỉnh thoảng lại tru lên như xé rách màng nhĩ thiên hạ khiến nhiều người giật ḿnh, kể cả người nông dân, khiến chàng vội vă ra lệnh cho nó im lặng.
Con chó không hề bị xao lăng. Người nông dân vẫn vuốt ve nó, vẫn chuyện tṛ với nó thật dịu dàng và hàng ngày vẫn cho nó theo ra đồng ruộng. Tuy nhiên, mọi sự không c̣n như trước nữa! Những buổi tối trong căn nhà cũ kỹ, hai vợ chồng người nông dân nằm bên nhau trên đống chăn mền trước ḷ sưởi trong khi con chó cố t́nh nằm ở một góc nhà giá lạnh, làm ngơ trước việc hai vợ chồng chàng ngoắc nó lại gần.
Người nông dân chưa bao giờ được hưởng hạnh phúc như hiện tại. Chàng lớn lên trong cô đơn và sống trong cô đơn. Với tính cả thẹn quái gở khiến không ai thấy chàng có vẻ ǵ là hấp dẫn, người nông dân không nghĩ ǵ khác hơn là việc sống cô đơn cho tới ngày cuối của cuộc đời. Chàng cũng ngạc nhiên không kém những người dân trong tỉnh khi thấy người vợ xinh đẹp, đáng yêu chấp nhận chung sống với chàng và sống hạnh phúc trong căn nhà cũ kỹ của chàng. Đó là một món quà mà chàng không dám ước ao, không dám mơ tưởng. Trong khi hạnh phúc không thay đổi bề ngoài của chàng - chàng vẫn ăn bận lôi thôi, căn nhà vẫn tồi tàn, cũ kỹ - chàng cảm thấy ḿnh là một con người đă thay đổi. V́ thế, chàng luôn biết ơn vợ, và với tính t́nh chân thật, chàng nghĩ rằng chàng sẽ măi măi sống hạnh phúc bên nàng.
Đặc điểm của người vợ khiến chàng yêu nhất không phải nét đẹp hoặc tính t́nh dịu ngọt mà là giọng nói của nàng. Như tiếng nhạc! Giọng nói của nàng có thể trầm như tiếng đại hồ cầm hoặc cao như tiếng sáo, cộng thêm với những âm điệu trung gian. Buổi trưa khi nàng cất tiếng gọi chàng ở ngoài đồng, giọng ngân kéo dài của nàng như cắt một con đường trong không khí. Khi nàng vội vă đón chàng hoặc kể cho chàng nghe về những cây cỏ trong vườn, giọng nói của nàng tràn đầy sức sống. Khi nàng nằm bên chàng trước ánh lửa bập bùng, những tiếng nói th́ thầm của nàng như khiến cả sàn gỗ cũng trở nên thật êm đềm, ve vuốt. Đối với người nông dân, giọng nói của nàng là tất cả. Được sống với nàng sau thời gian sống lặng lẽ cùng con chó khiến chàng cảm thấy như có thêm một giác quan thứ sáu.
Tuy nhiên con chó rơ rệt không ưa giọng nói của nàng, dù chỉ là những lời nói ngọt ngào, âu yếm trong những cố gắng vô vọng làm thân với nó. Con chó vẫn xù lông mỗi khi nàng ve vuốt nó và vẫn nhận đồ ăn một cách miễn cưỡng từ bàn tay dịu mát của nàng. Nếu người nông dân huưt sáo gọi nó khi có người vợ ở gần, nó cưỡng lại. Khi chỉ có nó và người vợ, nó táp váy nàng, hoặc gầm gừ, hoặc cất tiếng tru mà người vợ không thể bắt nó ngưng được. Trong vườn, nó đi ngang lối đi của nàng khiến nàng vấp ngă. Trong bếp, nó hất đổ một tô cháo nóng khiến nàng phải nhẩy vội sang một bên để khỏi bị phỏng. Nàng chỉ quở trách nó một cách nhẹ nhàng, v́ buồn phiền hơn là giận dữ. Những việc đó nàng không bao giờ nói với chồng v́ cho là không đáng kể. Nàng là một con người độ lượng và chấp nhận bất kỳ việc ǵ xẩy đến. Khi c̣n nhỏ, nàng cũng cô đơn và bị bạc đăi, và v́ đẹp, nàng bị nghi ngờ làm những việc xấu xa mà nàng không hề làm. Bởi thế nàng cảm thấy may mắn trong đời sống mới và nàng thấy vô cùng hạnh phúc. Nàng không phải là người bực bội v́ sự bực bội của con chó. Nàng cho rằng thế nào rồi nó cũng thay đổi.
Cuộc sống hạnh phúc của người nông dân kéo dài được ba năm trước khi người vợ bị một chứng bệnh bí mật, tuy không đau đớn nhưng làm nàng mất sức. Chứng bệnh này chưa từng xẩy ra trong vùng nên dường như không ai có thể làm ǵ được để cứu nàng. Người nông dân tự tay cho vợ ăn uống và năn nỉ nàng cố chống chọi để sống với chàng, nhưng người vợ chỉ lắc đầu. Trong cơn tuyệt vọng, người nông dân như muốn truyền sức sống của chàng cho vợ, nhưng cuối cùng người vợ cũng không qua khỏi.
Quá đau đớn, người nông dân chôn vợ cách nhà một khoảng khá xa.
Một thời gian sau, tuy vẫn c̣n đau khổ, nhưng sự khổ đau này pha trộn với ư nghĩ là chàng đă lớn lên trong cô đơn, đă từng sống cô đơn, và như vậy, chàng sẽ phải tiếp tục sống cô đơn đến ngày nhắm mắt. Thời gian hạnh phúc bên người vợ là một khoảng hạnh phúc mà chàng được hưởng ngoài cả ước mơ. Chàng t́m nguồn an ủi bên con chó, bây giờ lại trở nên thích chơi đùa và ngoan ngoăn như xưa. Khi chàng và con chó cùng đi trong tỉnh, cả hai lại trở lại với sự thông cảm và thoải mái bên nhau. Đối với những người dân tỉnh, sau khi chia buồn cùng người nông dân, họ lại giữ một khoảng cách với chàng.
Một đêm hè trăng sáng, trong khi đang nằm trong nhà với cánh cửa sổ mở rộng, người nông dân chợt nghe thấy tiếng người vợ gọi tên ḿnh từ phía xa trên những cánh đồng. Chàng chạy vội tới bên cửa sổ và đáp lại lời nàng trong đêm tối. Tiếng người vợ vẫn liên tục gọi chồng, khi gần khi xa như đang trôi dạt t́m chàng trong màn đêm nhưng không được. Đột nhiên con chó bước tới bên cửa sổ cất tiếng sủa. Với tiếng chó tru liên tục, tiếng người vợ gọi chồng mỗi lúc một gần và cuối cùng lọt được vào nhà, giọng nói quen thuộc mà bây giờ người chồng cảm thấy như có thể sờ vào được. Người nông dân vô cùng mừng rỡ. Suốt đêm hai vợ chồng tṛ chuyện trong khi con chó nằm lặng thinh, co quắp ở một góc nhà. Họ nói với nhau như khi c̣n chung sống, về những chuyện vặt vănh hàng ngày - như trang trại, thành phố, vườn rau... - và t́nh yêu. Giọng nói tuyệt vời của nàng không hề thay đổi v́ cái chết. Khi ánh b́nh ḿnh xuất hiện là lúc nàng phải giă từ.
Sau đó nàng thường xuyên trở lại. Lần nào người nông dân cũng thức suốt đêm với nàng, kể cho nàng nghe những câu chuyện thường ngày và cảm thấy vô cùng sung sướng, nếu không muốn nói là ngạc nhiên, khi món quà quí lại được trao lại cho chàng, dù không trọn vẹn như xưa. Mỗi khi giọng người vợ vọng lại từ phía xa, con chó lại tới bên cửa sổ giúp nàng t́m tới, v́ chỉ có tiếng tru của nó, tiếng tru ma quái như một mũi tên xé rách màn đêm, mới có thể hướng dẫn được nàng. C̣n tiếng gọi của người nông dân hoàn toàn vô hiệu.
Trong một thời gian khá dài, người nông dân sống hạnh phúc trong t́nh bạn của con chó lúc ban ngày và giọng nói yêu thương của người vợ đă chết về đêm. Nhưng rồi con chó mỗi lúc một già. Trong những lúc băng ngang cánh đồng, người nông dân nhận thấy con chó đi mỗi lúc một chậm và thở ph́ pḥ, nhưng vẫn cố gắng đi theo. Một hôm, cảm thấy con chó không c̣n đi theo phía sau ḿnh nữa, người nông dân đi ngược lại một đoạn đường ngắn và thấy nó nằm gục trên đường. Chàng bồng nó về nhà, đặt nó lên tấm mền trước ḷ sưởi, cho nó uống nước bằng hai bàn tay chụm lại cho tới khi nó nhắm mắt tắt thở. Người nông dân chôn nó dưới một cái cây gần vựa lúa.
Bây giờ, người nông dân sống thật cô đơn. Ban ngày chàng đi một ḿnh. Đêm tối chàng vô cùng đau khổ khi nghe tiếng vợ gọi trên những cánh đồng nhưng không thể t́m đến với chàng khi không c̣n tiếng chó tru hướng dẫn! Nhiều đêm tiếng gọi của người vợ vang lên, van nài, trong khi người nông dân đứng bên cửa sổ đáp lại nhưng vô ích! Khi tiếng gọi tuyệt vọng xa dần, chàng đóng cửa sổ lại với những giọt lệ đắng cay dâng tràn cổ họng.
Rồi người vợ không c̣n gọi chàng nữa và người nông dân tự hỏi việc không có món quà trời cho là điều đáng buồn, hay khi trời cho rồi lại tàn nhẫn lấy đi là điều đáng buồn hơn?
Rồi một đêm khi chàng không ngủ được, tiếng tru ma quái của con chó vang lên trên những cánh đồng. Người nông dân chạy vội tới bên cửa sổ. Tiếng chó tru mỗi lúc một gần và t́m vào nhà một cách dễ dàng. Tuy chàng không thể vuốt ve hoặc đùa giỡn với nó, và tuy nó không tru nữa khi đă vào nhà, người nông dân cảm thấy dễ chịu và nghỉ ngơi thoải mái hơn, khi cảm thấy sự hiện diện của con chó thân yêu.
Vào một đêm trăng, sau khi con chó đă tới, đang ngồi bên cửa sổ, người nông dân chợt nghe tiếng người vợ gọi chàng trên những cánh đồng. Chàng nhẩy cẫng lên và cố la thật lớn gọi nàng. Đột nhiên từ bên cạnh chàng, tiếng chó tru khủng khiếp vang lên bén ngót như xé nát màn đêm. Người nông dân muốn ôm con chó để tỏ ḷng biết ơn, nhưng không thấy nó. Cũng như trước đó, tiếng chó tru liên tục tới khi tiếng gọi của người vợ lọt vào trong nhà. Người nông dân run lên v́ cảm xúc. Chàng muốn ôm chặt lấy nàng, nhưng... chàng đành chấp nhận những ǵ chàng được hưởng.
Giọng nói của vợ chàng cũng hết sức vui vẻ, nhưng khi nàng vừa khởi sự nói về việc t́m lại được nhau th́ giọng nói của nàng bị tiếng chó tru lấn át. Chàng nông dân nghiêm giọng ra lệnh cho con chó ngưng lại, nhưng lần đầu tiên nó căi lời chàng. Giọng người vợ mỗi lúc một cao, khẩn cấp: Nàng đang kêu cứu! Những tiếng nói của nàng biến thành những tiếng thét gào, rồi thành những tiếng rú kinh hoàng bao phủ cả không gian. Trong khi đó, tiếng chó tru cũng trở thành những tiếng rít khủng khiếp phủ kín căn nhà với sự hung tợn và điên cuồng vẫn bị dồn nén từ lâu.
Người nông dân chạy tới chạy lui một cách vô vọng, hai tay chàng vươn ra như muốn chạm vào một cái ǵ. Tiếng gào thét đầy đau đớn của người vợ ngắn dần và đứt quăng giữa những tiếng chó tru kéo dài trong đêm tối. Người nông dân điên cuồng chạy tới chạy lui, hai tay vung tứ phía. Cuối cùng tiếng người vợ nhỏ dần như tiếng khóc cùng tiếng chó thở dồn dập. Rồi cả hai giọng ch́m xuống và tan biến vào hư vô.
Khi dân trong tỉnh tới xem th́ người nông dân đă bỏ đi. Pḥng ngủ bừa băi tan hoang như vừa bị một trận cuồng phong tàn phá. ở gần cửa sổ, một vài người nói rằng thỉnh thoảng họ vẫn nghe thấy một tiếng thở hổn hển, khàn khàn như của một con thú bị đứt hơi.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
Câu chuyện ngày hôm nay:
Một phụ nữ bước vào cửa hiệu, khi cô đang đi quanh góc nhà th́ chợt nghe một giọng nói gọi tên cô 2 lần. Cô chạy lên phía trước nhưng không thấy ai, và lúc đó vang lên những tiếng ầm ầm. Cô quay trở lại góc nhà, nơi vừa đi qua th́ thấy chiếc cột nhà đổ nằm đó và chao đèn trên bàn vỡ tan từng mảnh.

Th́ ra đă có một chiếc thùng phuy lăn từ trên xe tải xuống và làm đổ chiếc cột nhà. Cô đă thoát hiểm nhờ tiếng gọi bí ẩn.

"Con người ta không hiếm khi nghe thấy một giọng nói nào đó như được cất lên từ bên ngoài. Và dù cố gắng t́m kiếm nơi phát ra giọng nói, họ cũng không thấy ai", ông Igor Vinokurov, chủ tịch Ban nghiên cứu những hiện tượng khó lư giải của Nga nói.
Một câu chuyện khác ông ghi nhận được ở Nga như sau. Sau khi người mẹ qua đời được 2 tuần, cậu bé 13 tuổi tên là Alecxey đă sống ở nhà người bà con. Một thời gian sau, cậu trở về nhà ḿnh, trong nhà không có ai cả. Cậu định bụng chuẩn bị bữa ăn. Tủ lạnh đặt ở gần cầu thang ngoài. Thế nhưng khi cậu đưa tay nắm cửa th́ từ đâu có tiếng gọi vang lên, đúng là giọng nói nhẹ nhàng của mẹ đang gọi cậu. "Vâng, mẹ ơi", cậu bé đáp rồi chạy bổ vào pḥng bà và chỉ thấy chiếc giường trống trơn nên đứng sững lại. Sau đó, cậu trở lại nhà bếp mà trống ngực đập th́nh thịch, rồi cậu quay lại cửa ở cầu thang th́ tiếng kêu thảng thốt của người mẹ lại vang lên. Cậu bé không nhớ là đă trở lại pḥng mẹ thế nào nữa. Ngay lúc đó bà hàng xóm sang và nói rằng, người ta đă phá bỏ hoàn toàn chiếc cầu thang này rồi v́ nó bị lung lay. Cậu bé đă thoát khỏi nguy hiểm chết người.

Trong số những hiện tượng về giọng nói bí ẩn, đôi khi đó là thông báo cụ thể về sự kiện sắp tới mà nguồn tin lại là giọng nói phát ra từ TV hoặc radio.

Vào lúc gần trưa, một phụ nữ trẻ người Anh đang xem TV, trên màn h́nh vang lên lời thông báo về vụ nổ ở Fliksboro đă làm cho vài người bị chết. Không lâu sau đó, bạn bè của cô đến chơi và cô kể về tin này. Đến tối, họ xem phóng sự truyền từ nơi xảy ra tai nạn và kinh ngạc khi nghe thông báo tai nạn xảy ra vào buổi chiều. Quả thật, vụ nổ ở nhà máy hoá chất đă xảy ra vào lúc 16h35'. Các công tŕnh của nhà máy hoàn toàn bị phá huỷ, khu dân cư, cửa hiệu và các xí nghiệp lân cận đều bị thiệt hại. Đă có 28 người bị chết, hàng trăm người bị thương và không hề có một tin tức nào được báo cáo vào lúc người phụ nữ nghe được thông báo cả.

Một người dân ở Xamara là V.Grigoriev đă ở trong garage của ḿnh suốt cả ngày. Vào lúc gần 1 giờ trưa th́ radio thông báo về một tai nạn ôtô mà nạn nhân là một linh mục. Một chiếc xe của bưu điện đă đâm vào ông ta. Đến tối th́ thông báo này được nhắc lại 2 lần. Ngày hôm sau Grigoriev đi đến nhà nghỉ và măi đến chiều tối mới về, cả ngày anh không đọc báo, nghe đài hay xem TV. Khi đi xe taxi, người tài xế kể lại hôm qua anh ta chứng kiến vụ đụng độ đó. Theo lời anh th́ sự việc xảy ra vào lúc 11 giờ đêm hôm trước. Grigoriev đă gọi điện đến đài phát thanh để hỏi về trường hợp này. Hoá ra, tin tức chỉ được phát vào lúc nửa đêm và phát lại vào buổi sáng.

Theo các chuyên gia về thần giao cách cảm, những ảo ảnh về thính giác không phải lúc nào cũng là chứng hoang tưởng. Những giọng nói đoán định trước nguy cơ của hiểm họa sắp xảy ra có thể không phải là giọng nói của người quen, nhưng cũng có thể là của những người bà con hoặc người quen đă chết. Nếu như giọng nói là của người c̣n sống th́ điều đó thường đến vào lúc mà người nghe đang ở trạng thái không tốt về thể chất hoặc cảm xúc - có thể là do bệnh tật, sự sợ hăi hay ước muốn được gặp ai đó. Đôi khi nó là tiềm thức và bên tai ta vang lên một cái tên như thể là lời kêu gọi sự giúp đỡ hoặc là sự cảm thông.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
Posted Image
Posted Image
Posted Image
Posted Image
Posted Image
Posted Image
Posted ImageBóng ma nhỏ xuất hiện rơ trong bức ảnh cùng cậu bé Sirus
http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=fjLAhnrS3ZI#!
http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=EzZI16Z13dw
http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=n4YuK9zpWdc
http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=6_VmojhxfP8
http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=UCyqnpF0CoU
Edited by oOoAnegoOo, 20/05/2012 - 12:48 pm.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
NHỮNG BÍ ẨN VỀ BÚP BÊ MA ĐÁNG SỢ NHẤT THẾ GIỚI

Khi ta c̣n thơ bé, việc chơi đồ hàng với búp bê không có ǵ là lạ nhưng có bao giờ, bạn gặp phải trường hợp sở hữu một em búp bê có tính ghen tị, ích kỉ chỉ muốn giữ bạn ở bên cạnh? Cũng chính v́ "sở thích" kỳ quái đó, nó được coi là nguyên nhân của hàng loạt cái chết bí ẩn và được mệnh danh là búp bê... ma ám đáng sợ nhất thế giới. Chân dung kẻ sát nhân

Chuyện xảy ra vào đầu những năm 1900, khi đó, vị bác sĩ giàu có Thomas Osgood Otto đang sống tại Key West, Florida, (Mỹ) cùng vợ ḿnh - bà Minnie Elizabeth và 3 đứa con. Robert Eugene Gene là cậu con trai út nên rất được cha mẹ quan tâm. Ông bà Otto đă thuê hẳn một cô y tá người Jamaica để chăm sóc cho cậu.

Người ta kể lại rằng, trong khi ông bà Otto bận rộn với công việc th́ chính cô y tá kia là người đă dành hàng giờ chơi với Robert. Tuy nhiên, cô y tá này không được ḷng bà Otto. Mối quan hệ của họ vô cùng tồi tệ. Bà Otto đă đuổi cô y tá ra khỏi nhà ḿnh. Trước khi ra đi, cô y tá kia đă tặng cho Robert một con búp bê tự may, cao hơn 91cm mà cậu bé rất thích.
Posted Image
Cậu bé Robert con trai ông bà Otto tỏ ra đặc biệt hứng thú, yêu quư búp bê. Cậu thậm chí c̣n lấy tên ḿnh đặt cho búp bê (gọi là búp bê Robert) và bắt mọi người gọi ḿnh là Eugene. Eugene không bao giờ rời Robert. Cậu yêu con búp bê đến nỗi mặc cho nó bộ quần áo giống hệt của ḿnh, dành thời gian chơi với nó cả ngày trong pḥng. Như bao đứa trẻ khác, Eugene cũng nói chuyện với búp bê rồi tự tưởng tượng ra việc Robert trả lời ḿnh. Người ta thường nghe thấy Eugene hỏi chuyện Robert rồi tự trả lời bằng một giọng khác.
Posted Image

Mọi chuyện tưởng chừng như không có ǵ. Nhưng chỉ 1 tháng sau ngày búp bê Robert xuất hiện, những chuyện kỳ lạ ập tới. Những vật dụng trong nhà tự động bị vỡ hoặc biến mất; đồ thủy tinh và vàng bạc trong pḥng ăn tự rơi, vỡ; quần áo tự bị xé rách; những bộ chăn đệm tự động co rúm lại, nhàu nát. Eugene bỗng nhiên yếu dần đi, cậu bé trở nên kỳ lạ. Cứ mỗi tối, cậu bé lại lẻn qua cửa sổ và đi lang thang trong đêm. Khi bố mẹ cậu bắt đầu để ư và phàn nàn cũng là lúc họ nhận thấy có chuyện không ổn. Eugene cứ luôn miệng nói: “Robert làm đấy!”. Và rồi người ta bắt đầu bàn tán việc chính con búp bê Robert đă gây ra những chuyện này.

Lời nguyền bắt đầu

Về việc Eugene và Robert nói chuyện với nhau. Người ta kể rằng, mọi người chưa bao giờ để ư liệu có thực là Eugene tự nói và tự trả lời không. Bởi thực sự hai giọng nói phát ra trong pḥng rất khác nhau. Ban đầu người lớn tưởng rằng, đó chỉ là sự sáng tạo đáng yêu của đứa trẻ. Có lần, khi bà Otto bước vào pḥng, bà thấy con trai ḿnh co rúm người, chui vào một góc v́ sợ hăi. C̣n con búp bê Robert ngồi trên một chiếc ghế cao, nh́n xuống cậu bé. Không hiểu sao nhưng vẻ mặt của nó rất dữ tợn, dù cho nó chỉ là con búp bê.
Posted Image
Đêm đến, những món đồ chơi yêu thích khác của cậu bé (ngoại trừ Robert) không hiểu sao bị phá hỏng hoặc xé toạc ra. Người ta cứ nghe thấy văng vẳng tiếng cười lạnh lẽo trong những đêm như thế. Ông bà Otto phạt Eugene v́ nghĩ chỉ cậu bé mới làm như thế. Nhưng câu trả lời vẫn như mọi khi: “Robert làm đấy!”. Tất nhiên, ông bà Otto không bao giờ tin cả. Nhưng theo lời khuyên của người cô, họ vẫn lấy con Robert khỏi tay Eugene và vứt lên gác xép. Nhưng rồi tai họa ập đến. Ngay đêm hôm sau, người ta phát hiện ra người cô của Eugene đă chết trong pḥng.

Nguyên nhân của cái chết là một cú đánh. Không bao giờ người ta biết ai là thủ phạm. Nhưng có một điều khiến tất cả đều sợ hăi tột độ, đó là ngay sau khi người cô chết, con Robert tự động quay về vị trí cũ, ngay bên cạnh Eugene…

Một mạng người đă mất nhưng những tai họa và bí ẩn vẫn chưa dừng lại. Sau này, khi ông bà (bác sỹ) Otto mất đi, Eugene sống một ḿnh. Không giống bao chàng trai ở cái tuổi trưởng thành, Eugene vẫn giữ khư khư con búp bê đồ chơi bên ḿnh. Theo những người bạn của cậu kể lại, không phải là cậu muốn như thế mà là do búp bê Robert không bao giờ cho phép cậu bỏ nó.
Posted Image

Một ngày kia, Eugene cưới vợ và những chuyện kỳ lạ lại tiếp tục xảy ra. Ngay từ khi cưới nhau, Eugene đă thỏa thuận với vợ là phải luôn cho Robert theo cùng hai vợ chồng, cho dù là ngồi ăn, cũng phải để nó ngồi cùng. Nhưng cho dù là thế th́ tai họa vẫn ập tới, búp bê Robert dường như chỉ muốn giữ Eugene cho riêng nó. Sau khi cưới, vợ Eugene tự nhiên hóa dại và chết không rơ nguyên nhân.

Khi Eugene qua đời, Robert được chuyển tới tay người chủ mới. Người chủ này không tin những lời đồn thổi xung quanh Robert và quyết định cất nó vào một cái hộp. Nhưng thật khủng khiếp, mỗi đêm, ông ta bị ám ảnh cực độ. Đi đến đâu trong nhà ông ta cũng thấy con búp bê Robert. Chỉ đến khi người chủ này nh́n thấy con búp bê cười khanh khách, cầm con dao đứng dưới giường của ḿnh th́ ông ta tin rằng, lời nguyền và những câu chuyện là có thực. Người chủ mới nhanh chóng bỏ đi c̣n Robert được trao lại cho Viện Bảo tàng Martello, Key West.
Posted Image

Được biết, ở ngôi nhà cũ của Eugene, dù cho búp bê Robert đă không c̣n ở đó, người ta vẫn thường nghe thấy những tiếng cười lạnh lẽo hàng đêm, những h́nh ảnh lướt qua đáng sợ. Tại viện bảo tàng trông giữ búp bê Robert, t́nh h́nh cũng không sáng sủa hơn là mấy. Người ta từng ghi nhận chuyện một nữ khách tham quan thốt lên: “Ban đầu nó cau mày, rồi sau đấy nó cười, tiếp đến lại chuyển sang một nét mặt hoang dại”. Có những người chụp ảnh con Robert c̣n không hiểu sao ảnh hiện lên chỉ toàn màu đen. Căn pḥng trưng bày Robert lúc nào cũng mang một cái ǵ đó u ám dù cho người ta khẳng định, hệ thống ánh sáng ở đây rất được quan tâm. Ngày nay, những người làm việc ở viện bảo tàng này vẫn sợ Robert. Chẳng ai muốn là người cuối cùng ra về vào buổi đêm cả.

Robert được đặt vào trong một lồng kính để khách du lịch được chiêm ngưỡng. Người ta c̣n khuyên rằng, khi đứng trước Robert th́ tốt nhất hăy giới thiệu bạn là ai. Một vài người không làm điều này, trong đó có một người phụ nữ sống tại Orlando và bà ta đă phải chịu “hậu quả”. Robert đă "theo" bà về tận nhà. Người phụ nữ này nh́n thấy Robert qua cửa kính pḥng tắm, rồi căn pḥng ngủ bỗng dưng mất điện cục bộ trong khi những căn pḥng khác có điện b́nh thường. Sáng sớm hôm sau, người ta phát hiện người phụ nữ đó đă chết.

Bí ẩn c̣n bỏ ngỏ

Mặc dù đă được cảnh báo nhưng v́ ham muốn ṭ ṃ của ḿnh mà nhà nghiên cứu Johua P. Warren đă bỏ ra một khoảng thời gian khá dài để t́m hiểu về con búp bê kỳ lạ này. Sau khi giới thiệu tên và “xin phép” Robert cho ḿnh nghiên cứu, Warren bắt đầu tiến hành công việc của ḿnh. Warren đă chụp khoảng 72 tấm ảnh về Robert, tuy nhiên, chỉ có 5 chiếc là có thể nh́n thấy h́nh dạng của búp bê, những tấm c̣n lại chỉ toàn là một màu đen bí ẩn. Warren đă tiến hành một cuộc thử nghiệm tại bảo tàng, kết quả là máy đo điện từ xung quanh con búp bê bỗng dưng phát nổ. Ngoài ra, không hiểu v́ lư do ǵ mà các bóng đèn, bộ phận cảm biến báo động hồng ngoại, dịch vụ internet tại nhà của Warren liên tục bị trục trặc, hơn thế nữa, vợ của Warren c̣n nghe thấy tiếng nói bí ẩn từ pḥng khách của họ.

Xâu chuỗi những chi tiết trên, Warren cho rằng, có một nguồn năng lượng xung quanh Robert. Bên cạnh đó, Warren cũng t́m thấy một vài vết bẩn lạ quanh Robert khi được chiếu dưới tia cực tím. Dường như có sự hiện diện của một... con người thực sự bên trong Robert. Mặc dù đă chỉ ra được vài điểm nghi vấn về Rober nhưng những bí ẩn xung quanh con búp bê được coi là đáng sợ nhất thế giới này vẫn c̣n bỏ ngỏ.

Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Dương Anh
Member Avatar
TỊCH LIÊU
Đừng nên hù họa bằng truyện ma
Có người đă sợ vẫn thiết tha
Pót pài nh́u lên nhé bạn à
Nữa đời về sau hết sợ ma

==[c ==[c ==[c ==[c ==[c ==[c
SHOP SÁO NỨA DƯƠNG ANH
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageTuyền Choăt iTV
Member Avatar
♫Cú Mèo Tiêu Sáo♫
Đang định ngủ chiều

Nh́n mấy cái này eo ngủ nữa $$[:: $$[:: $$[::

Posted ImageFace Tuyền Choắt iTVPosted Image
Posted Image
Người đầu tiên phá đảo Audition Việt Nam (Click)
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
TieuPhi
Member Avatar
Đại tướng
up thêm mấy con ma nữ đi %<> %<> %<> %<> %<> %<>
Đâu là bến Giác bờ mê ?
Sóng to c̣n đó năo nề gian truân.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
mấy đợt trc k giám post sợ mấy bài liên tiếp band nick ngay ~.~ ăn cơm xong ḿnh post típ cho. Ngoài đời nhnf thấy ma vài ần nên hết sợ hj hj
Edited by oOoAnegoOo, 20/05/2012 - 01:10 pm.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
TieuPhi
Member Avatar
Đại tướng
up con ma nào đẹp đẹp xíu, năy giờ xem toàn ma xấu quắt ==[c ==[c ==[c
Đâu là bến Giác bờ mê ?
Sóng to c̣n đó năo nề gian truân.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
xấu nó ms hot %<> %<>
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách

cái này hay, các bác đọc xog thấy ma liền.
Chuyện:
Năm 75, Hùng mới lên 5 th́ bố phải đi học tập cải tạo ở miền Bắc xa xôị Mẹ Ở nhà phải buôn tần bán tảo để nuôi Hùng và đứa em gái kém Hùng 2 tuổị Mẹ đă khổ sở như vậy mà vẫn phải cố gắng dành dụm tiền để đi thăm nuôi bố mỗi năm một lần. Một ngày kia, mẹ kéo Hùng lại dặn ḍ là phải nghe lời bác Tư (một người bạn của mẹ) và rồi bác ấy dẫn Hùng về ở một miền làng quê gần một con sông lớn. Một đêm không trăng sao, bác Tư và cả gia đ́nh cùng Hùng kéo nhau xuống một cái ghe nho,û và họ chở mọi người ra một cái tàu khá lớn. Hùng bị đẩy vào phía trong hầm tàụ Hùng cũng không biết tàu chạy mất mấy ngày đêm, lâu lâu họ cho mọi người một chút thực phẩm và ít nước để sống cho qua ngàỵ Một trưa kia mọi người phía trên reo lên mừng rở v́ họ đă thấy đảọ Chiều đó họ lên được đảo Ku Ku, ở đó ít lâu rồi mọi người được chuyển về đảo lớn hơn là Bidong để chờ duyệt xét cho đi dịnh cư ở nước thứ bạ
Ở đảo Hùng thuộc diện minor lại không có thân nhân nên được một gia đ́nh người Mỹ bảo trợ qua Mỹ từ trại Bidong, Malaysiạ Hùng được đưa về ở tại Salem, đó là một thành phố nhỏ tại tiểu bang Massachusetts. Lúc đó Hùng mới lên 10 tuổị
Vợ chồng người Mỹ này không có con cái nên coi Hùng như con ruột của ḿnh vậỵ Họ chăm sóc Hùng rất chu đáo, cho ăn học đàng hoàng. Hùng cũng nhận ông bà này là bố mẹ nuôi của ḿnh. Ngôi nhà của họ Ở gồm hai tầng và một gác thượng. Thời gian đầu họ cho Hùng ở một pḥng ở tầng dưới, nhưng khi Hùng lên trung học th́ Hùng đ̣i lên tầng trên ở cho thoải mái hơn.
Thế là bố mẹ nuôi th́ ở tầng dưới c̣n Hùng một ḿnh ở tầng trên. Cái cầu thang dẫn từ tầng một lên tầng hai và lên luôn cả gác thượng. Cả hai tầng đều có đầy đủ tiện nghi như pḥng tắm, pḥng ngủ, pḥng để coi TV v.v., nên Hùng cảm thấy thoải mái vô cùng. Thỉnh thoảng bố mẹ nuôi có lên tầng trên để xem Hùng ăn ở thế nào, c̣n ngoài ra họ cũng ít khi quấy rầy đến Hùng.
Cái gác thượng th́ trông có vẻ lạnh lẻo nên không ai bước chân lên đó cả. Tuy mỗi lần leo lên lầu Hùng đôi khi cũng nh́n lên trên đó v́ ṭ ṃ, nhưng mỗi khi nh́n lên đó Hùng đều cảm thấy như có cái ǵ làm Hùng ơn ớn lạnh nên Hùng không bao giờ có cái ư định leo lên cái gác thượng này để xem trên đó có ǵ.
Mới lên ở được hai ngày th́ đêm đó Hùng nghe có tiếng động lịch kịch trên gác thượng, rồi nghe cả tiếng chân bước ở trên đó nữa! Hùng cố lắng tai nghe để coi xem đó có phải đúng là tiếng động do người gây ra hay là do thú vật. Đúng rỏ ràng là tiếng bước chân của người rồi, Hùng cảm thấy hơi run và vơ lấy cái mền trùm kín cả người từ đầu tới chân. Tiếng động bổng im bặt, Hùng cố chờ một hồi nhưng không nghe thấy ǵ nữa cả và rồi thiếp ngủ lúc nào không biết nữạ
Sáng sau thức dậy Hùng không biết hôm qua ḿnh nghe thật hay chỉ là trong giấc mợ Hùng cũng chẳng dám nói với bố mẹ nuôi sợ họ không tin và cười cho sự nhát gan của ḿnh! Tối hôm đó sau khi ăn chiều xong, Hùng leo lên lầu để lên pḥng, khi tới đầu cầu thang Hùng không tránh khỏi việc đưa mắt nh́n lên cái gác thượng. Tự nhiên Hùng thấy một làn hơi lạnh chạy dọc theo xương sống của ḿnh. Hùng vội đi nhanh về pḥng rồi lấy sách ra đọc. Chín giờ Hùng cất sách rồi lên giường nhưng vẫn trằn trọc chưa ngủ được. Một lúc sau th́ tiếng động lại nổi lên, tiếng lịch kịch và tiếng bước chân vang xuống từ gác thượng. Hùng co rúm cả người trong cái chăn, tiếng động vẫn nghe rỏ nồn nộp! Có khi Hùng nghe như tiếng bước chân lê xuống cái cầu thang và tiếng bước chân dẫm lên các bậc thang bằng gỗ gây ra những tiếng kọt kẹt. Hùng càng co rúm người lại hơn v́ sợ tiếng chân đó tiến về pḥng ḿnh. Nhưng may mắn là tiếng chân dừng lại ở lưng chừng cầu thang rồi lại bước trở lên gác thượng và im bặt.
Hùng vẫn không ngủ được. Đến cở 11 giờ, Hùng bổng mắc đi tiểu, cố nín một hồi rồi không thể nín nổi nữa Hùng đánh bạo bước xuống giường rón rén ra mở cửa pḥng và đi lại pḥng tắm để đi tiểụ Khi tiểu xong quay về pḥng ḿnh, Hùng cố t́nh nh́n xuống sàn nhà để khỏi phải nh́n về phía cầu thang, nhưng khi đến cửa pḥng th́ như có ai khiến, Hùng ngước mắt nh́n lên! Chúa ơi! Một bóng đen đă đứng thù lù ở cái cầu thang từ bao giờ. Hùng chỉ thấy một nửa dưới mà thôi v́ nửa trên của cái bóng đó ở trên gác thượng. Hùng đứng chết trân một chổ và cái bóng đó cũng cứ đứng nửa trên nửa dưới như vậy một chổ! Không biết được bao lâu th́ Hùng tỉnh hồn lại và chạy một mạch vào pḥng đóng cửa rồi nhảy lên giường trùm kín cả người lạị Bên ngoài không có một tiếng động, Hùng đoán cái bóng đen vẫn đứng tại cầu thang. Hùng cố giữ để khỏi run nhưng không cầm được, tay chân đánh ḅ cạp liên hồi, và thỉnh thoảng một làn hơi lạnh lại chạy dài dọc theo xương sống của ḿnh!
Sáng đó khi xuống ăn điểm tâm Hùng chỉ dám nói với bố mẹ nuôi là h́nh như có tiếng động lạ Ở trên gác thượng. Cả hai nghe, im lặng một chút rồi nói là có lẽ tiếng động do chuột gây ra, để khi Hùng đi học th́ ở nhà bố sẽ lên dọn dẹp trên đó xem có ổ chuột nào không. Tuy thế đến trường Hùng cũng kể cho Tâm _ người bạn thân Việt Nam của ḿnh _ nghe về chuyện mà Hùng đă nghe và gặp trong mấy ngày quạ Tâm là một người mạnh dạn, chẳng bao giờ tin vào ma quỷ cả. Khi nghe Hùng kể về chuyện này, Tâm liền phá lên cười và chọc quê Hùng là con thỏ đế. Nhưng thấùy mặt Hùng rất nghiêm trọng nên cũng không dám đùa dai nữa, nhưng trong thâm tâm th́ vẫn không tin. Hôm sau là thứ Bảy nên Tâm đề nghị là tối nay Tâm sẽ xin phép bố mẹ ḿnh đến nhà Hùng ngủ và để xem cái tiếng động kia có đúng là thật hay do Hùng tưởng tượng rạ
Đêm đó giữ đúng lời hứa, Tâm đến ngủ chung với Hùng. Tâm quấn ḿnh trong cái túi ngủ và một lúc sau đă nghe thấy tiếng thở đều rồi, nó đă ngủ ngon lành. Hùng th́ vẫn trằn trọc chưa ngủ được th́ tiếng động trên gác thượng đă vang lên. Hùng cố nén nỗi sợ hăi trườn người xuống sàn nhà và ḅ tới chổ Tâm nằm. Lay lay một lúc Tâm mới cựa ḿnh, tay dụi mắt hỏi "Ǵ đó?". Hùng dơ tay lên môi ra dấu im lặng rồi chỉ lên trần nhà. Tâm lúc này mới sực nhớ ra cái lư do ḿnh tới đây ngủ. Tâm lắng tai nghe và rỏ ràng là co tiếng động trên gác thật. Nó bật dậy quơ lấy cái đèn pin rồi ra hiệu cho Hùng theo nó. Tuy sợ nhưng Hùng vẫn bước theo chân Tâm ra cửa rồi lần leo lên gác thượng. Tâm vẫn không chịu bật đèn pin lên, cả hai ṃ mẫm bước nhẹ nhàng lên các bậc thang v́ sợ gây ra tiếng động th́ sẽ hỏng việc bắt gặp ai đó một cách bất ngờ.
Hai đứa nhô đầu lên căn gác thượng. Qua ánh sáng nhờ nhờ của đèn đường xuyên qua cái cửa sổ sát mái nhà, hai đứa giật bắn người v́ thấy một bóng người to lớn đứng lom khom như đang làm ǵ đó ở bên cạnh cái bàn ở xó nhà. Tâm bấm đèn pin về phía đó! Dưới ánh sáng chói chang hai đúa thấy đó chỉ là một bức tượng bằng thạch cao to như người thật đứng bất động cạnh cái bàn đầy bụi bậm. Hai đứa thở phào nhẹ nhỏm cả ngườị Hùng chưa bao giờ dám lên cái gác thượng nên chẳng biết có những thứ ǵ ở trên này hết. Tâêm soi đèn từ từ ṿng quanh cái gác thượng xem có cái ǵ khác và có lẽ nó muốn xem có con chuột hay mèo nào lẩn quẩn đâu đó không, nó muốn chứng minh là Hùng chỉ sợ hoảng thôi chứ làm ǵ có ma quỷ trên đ̣i nàỵ
Hai đứa dơi mắt theo ánh đèn và khi ánh đèn rọi lại chỗ cũ th́ thiên thần quỷ địa ơi, cái bức tượng đă biến đi đâu mất tiêu rồi! Tự nhiên không ai bảo ai, cả hai đứa bỏ chạy một mạch xuống cầu thang, Tâm làm rớt luôn cả cây đèn pin ở trên gác mà chẳng dám quay đầu lại lượm!
Khi chạy về đến cửa pḥng tự dưng hai đứa quay mặt lại nh́n lên chỗ cầu thang. Hai đứa thấy rợn cả người lên v́ cái bóng đen đó đă sừng sững đứng đó từ hồi nào rồi, vẫn với tư thế nửa trên nửa dưới ở cái cầu thang. Tâm không dám nằm dưới sàn nữa, cả hai leo lên ngồi trên giường của Hùng và để đèn sáng choang cho tới sáng. Hai cặp mắt chăm chăm nh́n về hướng cửa v́ sợ cái bóng đó sẽ bước vào pḥng lúc nào không biết. Cũng may từ đó tới sáng chẳng có ǵ xảy ra cả.
Sáng hôm sau trước khi Tâm ra về nó không quên nói "Mày nên nói chuyện này với bố mẹ nuôi mày đi! Tao tin lời mày nói roià đó!" Khi ăn sáng Hùng cũng không dám nói sự thật mà chỉ xin dọn xuống nhà dưới ở thôị Bố mẹ nuôi của Hùng nh́n nhau rồi nói là tùy Hùng thôị Hùng vội lên lầu và dọn tất cả đồ đạc của ḿnh xuống cái pḥng cũ khi trước.
Trưa đó sau khi ăn cơm xong, ông bố nuôi mới kêu Hùng ngồi lại rồi chậm răi hỏi:
_ Có chuyện ǵ xảy ra trên đó phải không con?
Biết không thể dấu được Hùng đành phải kể hết các sự việc đă xảy ra trong mấy đêm rồị Nghe xong ông bố nuôi mới gục gặt đầu rồi kể:
_ Bố mẹ mua căn nhà này đă được 15 năm nay rồị Khi mới dọn tới ở th́ "ông ta" cũng có phá phách trong nhà đó con ạ! Mẹ con biết điều này trước v́ bà ấy tỉnh ngủ hơn tạ Bà nói cho ta biết nhưng ta chẳng tin và cho là bà ấy sợ nhảm nhí mà thôị Đến một đêm kia, bà lay ta dậy và ra hiệu cho ta nghe, ta lắng nghe và đúng là có tiếng động ở phía nhà bếp vọng về. Ta rón rén ṃ lấy cây đèn pin rồi ṃ ra phía cửa, ta mở cửa và rọi đèn pin về phía nhà bếp, như không thấy ǵ cả. Ta bật đèn nhà bếp và t́m ṭi mọi nơi xem có con vật ǵ ở đó không. Cũng không thấy ǵ nên ta trở về pḥng ngủ lạị Cứ thế sự việc xảy ra trong mấy đêm liền mà ta cũng chẳng t́m ra manh mối ǵ cả nên ta quyết định ŕnh cho biết sự thật. Đêm đó ta ngồi sau cái ghế sofa, tay thủ sẵn cây đèn pin. Khoảng gần nửa đêm ta nghe tiếng động và tiếng lịch kịch leng keng của ly chén chạm nhau, ta ngó ra và thấy một bóng đen đang mở các cửa của cabinet. Ta nhào ra và bật đèn pin về hướng đó, nhưng cái bóng đen vụt mất về hướng cầu thang. Ta đuổi theo và rọi t́m khắp các pḥng trên lầu nhưng không thấy ǵ! Ta bèn leo lên cái gác thượng soi t́m khắp xó xỉnh trên đó nhưng cũng chẳng t́m ra một bóng ai cả. Một điều làm ta hơi rùn ḿnh là khi ta ở trên cái gác đó ta cảm thấy như là có ai đang nh́n theo dơi ta vậy đó. Ta lui trở xuống và tin là ḿnh đăû chạm trán với con ma trên đo rồị Hôm sau ta nói chuyện này với mẹ con, bà ta sợ hăi quá và đ̣i bán nhà đi chổ khác ở. Ta không đồng ư và c̣n lớn tiếng biện minh là ma sợ người chứ người không sợ ma! Bằng chứng là khi nó thấy ta là nó biến mất chứ có dám làm ǵ ta đâu! Nó chỉ nhát những ai sợ nó mà thôị Chập tối hôm sau ta lên lại gác thượng nói to như để cho con ma đó nghe "Chúng tôi không đụng chạm ǵ đến ông và cũng không có ư định đó. Vậy ông hăy để chúng tôi được yên cũng như chúng tôi cũng sẽ không đụng chạm ǵ đến ông hết!" Từ đêm đó ông ta không c̣n hiện ra phá phách nữa cho đến ngày hôm naỵ Thôi th́ để ta lên ḥa đàm với ông ta lại một lần nữa xem saọ
Tối đó bố nuôi rủ Hùng lên gác thượng nhưng Hùng từ chối không đị Bố nuôi lên một lúc rồi trở xuống nói:
_ Chắc là sẽ không có chuyện ǵ xảy ra nữa đâu!
Đúng như vậy! Từ đêm đó Hùng không c̣n nghe hay thấy điều ǵ lạ xảy ra nữạ Hùng cũng nói cho Tâm biết về điều này, dù vậy có năn nỉ cách mấy đi nữa th́ Tâm cũng không bao giờ ngủ lại đêm ở nhà Hùng.
Cho đến bây giờ dù đă đi làm và ra ở riêng lâu rồi, và gia đ́nh bố mẹ ruột cùng em gái Hùng đă qua bên này, nhưng mỗi khi về thăm lại bố mẹ nuôi của ḿnh Hùng cũng không dám leo lên lầu chứ đừng nói ǵ là leo lên căn gác thượng đó. Nếu có ngủ lại đêm th́ Hùng cũng chỉ dám ngủ ở căn pḥng ở tầng dưới mà khi c̣n bé Hùng vẫn ngủ trong đó mà thôi!
Edited by oOoAnegoOo, 20/05/2012 - 02:10 pm.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
CƠI VÔ H̀NH


Hamud là một pháp sư có kiến thức rất rộng về cơi vô h́nh. Khác với những đạo sĩ phái đoàn đă gặp, ông này không phải người Ấn mà là một người Ai cập. Ông ta sống một ḿnh trong căn nhà nhỏ, xây dựa vào vách núi. Hamud không hề tiếp khách, nhưng trước sự giới thiệu của bác sĩ Kavir, ông bằng ḷng tiếp phái đoàn trong một thời gian ngắn. Vị pháp sư có khuôn mặt gầy g̣, khắc khổ và một thân h́nh mảnh khảnh. Ông ta khoác áo choàng rộng và quấn khăn theo kiểu Ai cập.

Giáo sư Evans-Wentz vào đề :

- Chúng tôi được biết ông chuyên nghiên cứu các hiện tượng huyền bí…

Pháp sư thản nhiên :

- Đúng thế, tôi chuyên nghiên cứu về cơi vô h́nh.

- Như thế ông tin rằng có ma…

Vị pháp sư nói bằng một giọng chắc chắn, quả quyết :

- Đó là một sự thật không những ma quỷ hiện hữu mà chúng c̣n là đối tượng nghiên cứu của tôi.

- Bằng cớ nào ông tin rằng ma quỷ có thật ?

- Khắp nơi trên thế giới đều có các giai thoại về ma, v́ con người thường sợ hăi cái ǵ mà họ không thể nhận thức bằng các giác quan thông thường nên họ đă phủ nhận nó. Sự phủ nhận này mang đến niềm sợ hăi. Từ đó họ thêu dệt các giai thoại rùng rợn, ly kỳ, không đúng sự thật. Nếu chúng ta chấp nhận ma quỷ hiện hữu như một con voi hay con ngựa th́ có lẽ ta sẽ không c̣n sợ hăi. Các ông đ̣i hỏi một chứng minh cụ thể chăng ?

- Dĩ nhiên, chúng tôi cần một bằng chứng hiển nhiên …

- Được lắm, các ông hăy nh́n đây.

Vị pháp sư mở ngăn kéo lấy ra một cặp que đan áo, một bó len và mang ra góc pḥng để xuống đất. Ông ta thong thả :

- Chúng ta tiếp tục nói chuyện, rồi các ông sẽ thấy.

Mọi người ngơ ngác, không hiểu ông muốn nói ǵ, giáo sư Mortimer nóng nảy :

- Nếu ông nghiên cứu về cơi vô h́nh, xin ông giải thích về quan niệm thiên đàng, địa ngục cũng như đời sống sau khi chết ra sao ?

Vị pháp sư nghiêm giọng :

- Đó là một quan niệm không đúng, sự chết chỉ là một giai đoạn chuyển tiếp chứ không phải là hết. Vũ trụ có rất nhiều cơi giới, chứ không phải chỉ có một cơi này.

- Khi chết ta bước qua cơi trung giới và cơi này gồm có bảy cảnh khác nhau. Mỗi cảnh được cấu tạo bằng những nguyên tử rất thanh mà ta gọi là “dĩ thái”. Tùy theo sự rung động khác nhau mà mỗi cảnh giới một khác. Tùy theo vía con người có sự rung động thanh cao hay chậm đặc, mà mỗi người thích hợp với một cảnh giới, đây là hiện tượng “đồng thanh tương ứng” mà thôi. Khi vừa chết, thể chất cấu tạo cái vía được sắp xếp lại, lớp thanh nhẹ nằm trong và lớp nặng trọc bọc phía ngoài, điều này cũng giống như một người mặc nhiều áo khác nhau vào mùa lạnh, áo lót mặc ở trong, áo choàng dầy khoác ngoài. V́ lớp vỏ bọc bên ngoài cấu tạo bằng nguyên tử rung động chậm và nặng nề, nó thích hợp với các cảnh giới tương ứng ở cơi âm, và con người sẽ đến với cảnh giới này. Sau khi ở đây một thời gian, lớp vỏ bao bọc bên ngoài dần dần tan ră giống như con người trút bỏ áo khoác bên ngoài ra, tùy theo các lớp nguyên tử bên trong mà họ thích ứng với một cảnh giới khác. Cứ như thế, theo thời gian, khi các áp lực vật chất tan ră hết th́ con người tuần tự tiến lên những cảnh giới cao hơn. Điều này cũng giống như một quả bóng bay bị cột vào đó những bao cát; mỗi lần cởi bỏ được một bao th́ quả bóng lại bay cao hơn một chút cho đến khi không c̣n bao cát nào, th́ nó sẽ tự do bay bổng. Trong bảy cảnh giới của cơi âm, th́ cảnh thứ bảy có rung động nặng nề, âm u nhất, nó là nơi chứa các vong linh bất hảo, những kẻ sát nhân, người mổ sẻ súc vật, những cặn bả xă hội, những kẻ tư tưởng xấu xa, c̣n đầy thú tánh. V́ ở cơi âm, không có thể xác, h́nh dáng thường biến đổi theo tư tưởng nên những kẻ thú tánh mạnh mẽ thường mang các h́nh dáng rất ghê rợn, nửa người, nửa thú. Những người thiếu kiến thức rơ rệt về cơi này cho rằng đó là những quỷ sứ. Điều này cũng không sai sự thật bao nhiêu v́ đa số những vong linh này luôn oán hận, ham muốn, thù hằng và thường t́m cách trở về cơi trần. Tùy theo dục vọng riêng tư mà chúng tụ tập quanh các nơi thích ứng, dĩ nhiên người cơi trần không nh́n thấy chúng được. Những loài ma đói khát quanh quẩn bên các chốn trà đ́nh tửu quán, các nơi mổ sẻ thú vật để t́m những rung động theo những khoái lạc vật chất tại đây. Khi một người ăn uống ngon lành họ có các rung động, khoái lạc và loài mà t́m cách hưởng thụ theo tư tưởng này. Đôi khi chúng cũng t́m cách ảnh hưởng, xúi dục con người nếu họ có tinh thần yếu đuối, non nớt. Những loài ma dục t́nh th́ quanh quẩn nơi buôn hương bán phấn, rung động theo những khoái lạc của người chốn đó, và t́m cách ảnh hưởng họ. Nếu người sống sử dụng rượu, các chất kích thích th́ ngay trong giây phút mà họ không c̣n tự chủ được nữa, các loài ma t́m cách nhập vào trong thoáng giây để hưởng một chút khoái lạc vật chất dư thừa. V́ không được thoa? măn nên theo thời gian các dục vọng cũng giảm dần, các nguyên tử nặng trọc cũng tan theo, vong linh sẽ có các rung động thích hợp với một cảnh giới cao hơn và y sẽ thăng lên cơi giới tương ứng. Dĩ nhiên, một người có đời sống trong sạch, tinh khiết sẽ không lưu ở cơi này, mà thức tỉnh ở một cơi giới tương ứng khác. Tùy theo lối sống, tư tưởng khi ta c̣n ở cơi trần mà khi chết ta sẽ đến những cảnh giới tương đồng, đây chính là định luật “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”.

Toàn thể phái đoàn im lặng nh́n nhau, vị pháp sư Ai cập đă diễn tả bằng những danh từ hết sức khoa học, chính xác, chứ không mơ hồ, viễn vông. Dù sao đây vẫn là một lư thuyết rất hay, nhưng chưa chứng minh được. Có thể đó là một giả thuyết của những dân tộc nhiều tưởng tượng như người Á châu chăng ?

Hamud mỉm cười như đọc được tư tưởng mọi người :

- Nếu các ông biết rằng tôi cũng là một tiến sĩ vật lư học tốt nghiệp đại học Oxford…

Giáo sư Harding giật ḿnh kêu lên :

- Oxford ư ? Ông đă từng du học bên xứ chúng tôi sao ?

- Chính thế, tôi tốt nghiệp năm 1864, và là người Ai cập đầu tiên tốt nghiệp về ngành này.

(Ghi chú của giáo sư Spalding : Phái đoàn đă phối kiểm chi tiết này và hồ sơ đại học Oxford ghi nhận có một tiến sĩ người Ai cập tên là Hamud El Sarim nhập học năm 1856 và tốt nghiệp năm 1864 với bằng Tiến sĩ Vật lư).

- Nhưng làm sao ông biết rơ được cơi giới này ? Ông đă đọc sách vở hay dựa trên những bằng chứng ở đâu ?

- Tôi đă khai mở các giác quan thể vía, nhờ công phu tu hành trong nhiều năm. Ngay khi c̣n là sinh viên tôi đă say mê môn Vật lư siêu h́nh (metaphysics). Tôi dành nhiều thời giờ nghiên cứu sách vở khoa học, nhưng đến một lúc th́ khoa học phải bó taỵ Sự nghiên cứu dẫn dắt tôi đến với Khoa Huyền Bí học. Tôi học hỏi rất kỹ về môn này, khi trở về Ai cập tôi may mắn gặp được các vị đạo sư uyên b ác, nên sự nghiên cứu càng ngày càng tiến bộ. Sự nghiên cứu dẫn dắt tôi sang Ấn độ, và Tây Tạng. Tại đây tôi gặp một Lạt Ma chuyên nghiên cứu về cơi âm, tôi đă học hỏi rất nhiều với vị này. Sau đó, tôi tu nhập thất trong 10 năm liền, và khai mở được một vài giác quan đặc biệt. Từ đó, tôi tha hồ nghiên cứu cơi âm v́ tôi có thể sang tận đây học hỏi và cơi này trở nên quen thuộc, tôi kết bạn với rất nhiều sinh vật siêu h́nh, chúng giúp đỡ tôi rất nhiều.

Giáo sư Evans- Wentz ngập ngừng :

- Ông muốn nói rằng ông kết bạn với ma ?

- Dĩ nhiên, v́ tôi dành trọn thời giờ hoạt động bên cơi này, nên tôi có rất đông bạn bè, phần lón là vong linh người quá cố nhưng cũng có một vài sinh vật có đường tiến hoá riêng, khác với loài người, có loài khôn hơn người và có loại không thông minh hơn loài vật là bao…

- Giao thiệp với chúng có lợi ích ǵ không ?

- Các ông nên biết cơi âm là một thế giới lạ lùng, phức tạp với những luật thiên nhiên khác hẳn cơi trần. Sự đi lại giao thiệp giúp ta thêm kiến thức rơ ràng…..

- Như thế có nguy hiểm không?

- Dĩ nhiên, có nhiều sinh vật hay vong linh hung ác, dữ tợn…Một số thầy phù thuỷ, thường liên lạc với nhóm này để mưu cầu lợi lộc, chữa bệnh hoặc thư phù, nguyền rủa….

- Ông có thể làm như vậy không ?

Vị pháp sư nghiêm mặt :

- Tất cả những việc ǵ có tính cách phản thiên nhiên, ngược luật tạo hoá đều mang lại hậu quả không tốt. Mưu cầu lợi lộc cho cá nhân là điều tối kỵ của ai đi trên đường đạo. Tôi không giao thiệp với những loại vong linh này, v́ chúng rất nguy hiểm, hay phản phúc và thường giết chết kẻ lợi dụng chúng bất cứ lúc nào. Các ông nên nhớ tôi là một khoa học gia chứ không phải một thầy pháp hạ cấp hay một phù thuỷ chữa bệnh.

- Xin ông nói rơ hơn về những cảnh giới cơi âm.

- Các ông nên biết dù ở cơi nào, tất cả cũng không ra ngoài các định luật khoa học. Thí dụ như vật chất có ba thể : thể lỏng, thể đặc và thể hơi, th́ bên cơi này cũng có những thể tương tự. Luật thiên nhiên cho thấyvật nặng sẽ ch́m xuống dưới và vật nhẹ nổi lên trên th́ cơi vô h́nh cũng thế. Nguyên tử cơi âm rung động với một nhịp độ khác với cơi trần, các nguyên tử rung động thật nhanh dĩ nhiên phải nhẹ hơn các nguyên tử nặng trược. Tóm lại, tùy theo nhịp độ rung động mà tạo ra những cảnh giới khác nhau, có bảy loại rung động nên có bảy cơi giới. Các nguyên tử rung động chậm chạp phải ch́m xuống dưới v́ nếu ta mang nó lên cao, sức ép sẽ làm nó tan vỡ ngaỵ Thí dụ ta đặt một quả bóng xuống nước nếu đến một độ sâu nào đó sức ép của nước sẽ làm nó vỡ tan. Loài cá cũng thế, có loại sống gần mặt nước, có loại sống tận đáy đại dương. Nếu loại sống gần mặt biển bị mang xuống đáy nó sẽ bị sức ép mà chết, ngược lại nếu loài sống ở dưới đáycũng không thể lên sát mặt nước v́ đă quen với sức ép khác nhau. Cảnh giới thứ bảy lúc nào cũng tối tăm, nặng nề với các vong linh h́nh dáng ghê rợn, nhưng hoàn toàn không có vụ quỷ sứ tra tấn tội nhân. Bị lưu đày ở đây đă là khổ sở lắm rồi, các ông hăy tưởng tượng bị dụcvọng hành hạ mà không thể thoa? măn th́ c̣n khổ gấp trăm lần bị tra tấn. Vong linh thèm muốn nhưng không so thoa? măn được, như đói mà không thể ăn, khát không thể uống. Do đó, theo thời gian y sẽ học bài học chịu đựng, nhẫn nhục cho đến khi dục vọng giảm bớt và tan ra th́ y sẽ thăng lên cảnh giới thứ sáu. Cơi giới thứ sáu, có sự rung động rất giống như cơi trần, tại đây các vong linh ít c̣n thèm muốn vật chất như ăn uống, dục t́nh, nhưng bận tâm với những nhỏ nhen của cuộc sống như thoa? măn bản ngă, ích kỷ, ghen tuông, hờn giận, v…v… Đa số có h́nh dáng giống như người cơi trần, nhưng lờ mờ không rơ. V́ sự rung động của nguyên tử gần giống như cơi trần nên họ hay trở về cơi này, họ thường nhập vào đồng cốt, các buổi cầu cơ, cầu hồn để chỉ dẫn bậy bạ, nói chuyên vu vơ nhằm thoa? măn tự ái, bản ngă cá nhân. V́ đa số vong linh khi c̣n sống rất ham mê danh vọng, chức tước, uy quyền nên khi họ nhập vào đồng cốt, họ thường tự xưng là các đấng này, đấng nọ. Theo thời gian, các rung động ham muốn, các cố chấp về bản ngă, danh vọng cũng tan biến nên họ thăng lên cảnh giới thứ năm. Cơi thứ năm có sự rung động thanh nhẹ hơn cơi trần nên vong linh có thể biến đổi sắc tướng rất nhanh chóng. Đây là một thế giới với những âm thanh màu sắc lạ lùng dễ bị mê hoặc. Các vong linh ở đây đă bớt ham muốn về cá nhân, nhưng c̣n ham muốn về tư tưởng, kiến thức. Đây là nơi cư ngụ của những kẻ đạo đức giả, những kẻ bảo thủ nhiều thành kiến, những người trí thức tự phụ, v…v… Đây cũng là cơi có những sinh hoạt của loài Tinh linh. Loài Tinh linh là những sinh vật vô h́nh có h́nh dáng hao hao giống như người mà ta thường gọi là Thiên tinh (sylphs), Thổ địa (gnome), Phong tinh (elves), v…v… Một số bị thu phục bởi các phù thuỷ, pháp sư để làm ảo thuật hay luyện phép. Cơi này c̣n có sự hiện diện của những “h́nh tư tưởng”. Các ông nên biết, khi một tư tưởng hay dục vọng phát sinh th́ chúng sử dụng tinh chất cơi này tạo nên một h́nh tư tưởng thích hợp. Đời sống của chúng tùy theo sức mạnh của tư tưởng mạnh hay yếu. V́ đa số tư tưởng con người c̣n mơ hồ nên h́nh tư tưởng chỉ tạo ra ít lâu là tan ră ngaỵ Một người tập trung tư tưởng có thể tạo ra một h́nh tư tưởng sống lâu trong vài giờ hay vài ngày. Một pháp sư cao tay có thể tạo ra các h́nh tư tưởng sống đến cả năm hay cả thế kỷ, không những thế h́nh tư tưởng này c̣n chịu sự sai khiến của ông tạ Các phù thuỷ luyện thần thông đều dựa trên nguyên tắc cấu tạo một sinh vật vô h́nh để sai khiến. H́nh tư tưởng không chỉ phát sinh từ một cá nhân mà c̣n từ một nhóm người hay một quốc gia, dân tộc. Khi một đoàn thể, dân tộc cùng một ư nghĩ, họ sẽ tạo ra một h́nh tư tưởng của đoàn thể, quốc gia đó. H́nh tư tưởng này sẽ tạo một ảnh hưởng vô cùng rộng lớn đối với t́nh cảm,phong tục, thành kiến của quốc gia, dân tộc. Ta có thể gọi đó là “Hồn thiêng sông núi” hay “dân tộc tính”. Khi sinh ra tại một quốc gia, ta ít nhiều chịu ảnh hưởng của h́nh tư tưởng này, dĩ nhiên chúng chỉ ảnh hưởng lên thể vía, nghĩa là t́nh cảm của dân tộc đó, chứ không ảnh hưởng đến lư trí. Một người sống nhiều bằng lư trí sẽ ít chịu ảnh hưởng như người b́nh thường. Điều này giải thích tại sao một dân tộc có tâm hồn mơ mộng như thi sĩ khi dân tộc khác lại có đầu óc thực tế mặc dù trên phương diện địa lư, họ không ở cách xa nhau mấy và ít nhiều chia sẻ một số quan niệm về tôn giáo, phong tục, tập quán. Cảnh giới cơi thứ tư sáng sủa hơn và dĩ nhiên nguyên tử cơi này rung động rất nhanh. Phần lớn những vong linh tiến hoá, thánh thiện, những nhà trí thức trầm mặc nhưng c̣n quyến luyến một ít dục vọng khi chết đều thức tỉnh ở cảnh giới này. Đa số đều ư thức ít nhiều, nên họ bắt đầu cởi bỏ những ham muốn, quyến luyến. Đây cũng là chỗ họ học hỏi và ảnh hưỏong lẫn nhau, và đôi khi kêt những liên hệ để cùng nhau tái sinh trong một gia đ́nh hay quốc gia. Cơi giới thứ ba chói sáng, có những rung độgn nhẹ nhàng. Tại đâu có những linh hồn từ tâm nhưng vụng về, những tu sĩ thành tâm nhưng thiếu trí tuệ, những nhà lănh đạo anh minh nhưng thành kiến. Đây cũng là một cảnh giới của một số thần linh (devas) như Cảmđục thiên thần (Kamadeva), Hữu sắc thiên thần (Rupadeva), và Vô sắc thiên thần (Arupadeva). Các thần linh này có đời sống và tiến hoá cao hơn tŕnh độ của nhân loại. Cơi giới thứ hai và thứ nhất cấu tạo bằng những nguyên tử hết sức thanh thoát, rung động rất nhanh và tràn đầy ánh sáng. Đây là cơi giới mà những người tiến hoá rất cao, rất tệ nhị không c̣n dục vọng, ham muốn, lưu lại để học hỏi, trao đổi kinh nhigệm, phát triển ccác đức tính riêng trước khi siêu thoát len cảnh giới cao hơn.

- Như thế người chết thường lưu lại ở cơi Trung giới bao nhiêu lâu ?

- Thời gian lưu lại đây hoàn toàn tùy thuộc vào dục vọng con người, có người chỉ ghé lại đây vài giờ, lập tức đầu thai trở lại. Có kẻ ở đây hàng năm và có kẻ lưu lại đây hàng thế kỷ… Để siêu thoát, thể vía phải hoàn toàn tan ră hết th́ mới lên đến cơi Thượng thiên hay siêu thoát. Tóm lại danh từ như thiên đàng hay địa ngục chỉ là những biểu tượng của những cảnh ở cơi Trung giới (Kamaloka). Tùy theo sự sắp xếp của thể vía khi chết, mà ta thức tỉnh ở một cảnh giới tương ứng.

Mọi người yên lặng nh́n nhau, những điều Hamud giải thích hoàn toàn hợp lư và hết sức khoa học, không hoang đường chút nào. Nhưng làm sao chứng minh những điều mà khoa học thực nghiệm không thể nh́n thấy được ? Dù sao Hamud cũng là một Tiến sĩ Vật lư tốt nghiệp đại học nổi tiếng nhất Âu châu chứ không phải một phù thuỷ vô học chốn hoang vu, ít nhiều ông ta cũng có một tinh thần khách quan vô tư của một khoa học gia chứ không mê tín dễ chấp nhận một lư thuyết vu vơ, không kiểm chứng. Nhưng làm sao có thể thuyết phục những người Âu Mỹ vốn rất tự hào, nhiều thành kiến và tin tưởng tuyệt đối ở khoa học /

Hamud mỉm cười tiếp tục :

- Sự hiểu biết về cơi vô h́nh rất quan trọng, v́ khi hiểu rơ những điều xảy ra sau khi chết, ta sẽ không sợ chết nữa. Nếu có chết chỉ là h́nh hài, xác thân chứ không phải sự sống, và h́nh hài có chết đi, th́ sự sống mới tiếp tục tiến hoá ở một thể khác tinh vi hơn. Đây là một vấn đề hết sức hợp lư và khoa học cho ta thấy rơ sự công b́nh của vũ trụ. Khi c̣n sống, con người có dục vọng này nọ, khi dục vọng được thoa? măn, nó sẽ gia tăng mạnh mẽ, đồng thời các chất thô kệch, các rung động nặng nề sẽ bị thu hút vào thể vía. Sau khi chết, dục vọng này trở nên mạnh mẽ v́ không c̣n lư trí kiểm soát nữa, chính thế nó sẽ đốt cháy con người của tạ Sự nung đốt của dục vọng chẳng phải địa ngục là ǵ ? Giống như đức tính, phẩm hạnh khi c̣n trẻ, quyết định điều kiện sinh sống lúc tuổi già, đời sống cơi trần quyết định đời sống bên kia cửa tử. Luật này hết sức hợp lư và dễ chứng minh. Khi c̣n trẻ ta tập thể thao, giữ thân thể khoẻ mạnh, th́ khi về già ta sẽ ít bệnh tật, khi c̣n trẻ ta chịu khó học hỏi, có một nghề nghiệp vững chắc th́ khi về già đời sống được bảo đảm hơn, có đúng thế không ? Những người nào chế ngự được dục vọng thấp hèn, làm chủ được đ̣i hỏi thể xác, th́ các dục vọng này không thể hành hạ khi ta chết. Luật thiên nhiên định rằng khi về già thể xác yếu dần, đau ốm, khiến cho ta bớt đi các ham muốn và nhờ thế, dục vọng cũng giảm bớt rất nhiều nên thể vía cũng thanh lọc bớt các chất nặng nề, ô trượt để khi chết, sẽ thức tỉnh ở cảnh giới cao thượng hơn. Trái lại những người c̣n trẻ, ḷng ham muốn c̣n mạnh mẽ, nếu chết bất đắc kỳ tử thường đau khổ rất nhiều và phải lưu lại cơi Trung giới lâu hơn. Nếu hiểu biết như thế, ta cần phải duyệt xét lại đời sống của ḿnh ở cơi trần để khỏi lưu lại những cảnh giới thấp thỏi, nặng nề bên cơi âm. Những người lớn tuổi cần chuẩn bị để dứt bỏ các quyến luyến, ràng buộc, các lo lắng ưu phiền, các tranh chấp, giận hờn, phải biết xả ly, dứt bỏ mọi phiền năo để mau chóng siêu thoát. Một sự chuẩn bị Ở cơi trần sẽ rút ngắn thời gian bên cơi âm và chóng thúc đẩy thời gian lên cơi giới cao hơn.

- Nhưng c̣n các ma quỷ th́ sao ?

_________________
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách

- Các ông cứ cho rằng ma quỷ là một thực thể thế nào đó, khác hẳn loài người. Thật ra phần lớn chúng là những vong linh sống ở cảnh giới thứ bảy, thứ sáu mà thôi. Chúng c̣n lưu luyến cơi trần, c̣n say mê dục vọng không sao thoát ra khỏi cảnh giới này… Luật thiên nhiên không cho phép chúng trở lại cơi trần, nhưng cũng có những trường hợp đặc biệt, khiến người cơi trần trong một thoáng giây có thể nh́n thấy chúng…Khoan đă, các ông hăy xem ḱa, người bạn của tôi đă làm xong việc.

Hamud chỉ vào góc pḥng nơi ông ta để bó len và cây kim đan áo. Mọi người bước đến gần và thấy một chiếc áo len đan bằng tay đă thành h́nh từ lúc nào không ai rơ. Chiếc áo đan tay rất vụng, không khéo léo nhưng trên ngực có thêu tên giáo sư Mortimer. Vị pháp sư giải thích :

- Con ma này rất nghịch, và thường quanh quẩn ở đây. Tôi yêu cầu hắn đan chiếc áo len cho các ông để làm bằng chứng. Để tránh việc các ông cho rằng tôi làm tṛ ảo thuật, tráo vào đó một chiếc áo len khá,c tôi yêu cầu hắn thêu tên người nào trong phái đoàn có nhiều nghi ngờ nhất. Các ông đều biết rằng từ khi gặp gỡ tôi không hề hỏi tên các ông, và nếu chiếc áo này không đan riêng cho các ông th́ c̣n ai nữa ?

Qủa thế, vị pháp sư gầy g̣ không thể mặc chiếc áo đan to tướng , rất vừa vặn cho giáo sư Mortimer, một người Âu mà kích thước đă rất ư quá khổ, so với những người Âu khác, đó là chưa kể ṿng bụng khổng lồ, rất hiếm có của ông này. Hơn nữa, áo này cũng không thể may sẵn để bán v́ đường kim mũi chỉ rất ư vụng về, nếu có bán, cũng chẳng ai muạ Tại nơi hoang vu, không có ai ngoài vị pháp sư và phái đoàn, sự kiện này quả thật rất lạ lùng.

Giáo sư Evans-Wentz thắc mắc :

- Như vậy ông có thể sai khiến ma quỷ hay sao?

- Tôi không phải là một phù thuỷ, lợi dụng quyền năng cho tư lợi; mà chỉ là một người có rất nhiều bạn hữu vô h́nh bên cơi âm. Tôi hiểu rơ các luật thiên nhiên như Luân hồi, Nhân quả, và hậu quả việc thờ cúng ma quỷ để mưu cầu một cái ǵ. Tôi chỉ là một khoa học gia nghiên cứu cơi vô h́nh một cách đứng đắn. Sự nghiên cứu những hiện tượng siêu h́nh là một khoa học hết sức đứng đắn, chứ không phải mê tín dị đoạn. Nhiều người thường tỏ ư chê cười khi nói đến vấn đề ma quỷ, nên những ai có gặp ma, cũng chả dám nói v́ sợ bị chê cười hay cho là loạn trí. Nếu người nào không tin hăy nghiên cứu và chứng minh một cách khoa học rằng ma quỷ chỉ là những giả thuyết tưởng tượng, c̣n như phủ nhận không dám chứng minh chỉ là một cái cớ che dấu sự sợ hăi. Điều khoa học chưa chứng minh được không có nghĩa là điều này không có thật, v́ một ngày nào đó, khoa học sẽ tiến đến mức mà họ có thể chứng minh tất cả. Những phương pháp thông thường như cầu cơ, đồng cốt, thường gặp sai lầm v́ như tôi đă tŕnh bày, các vong linh nhập vào phần lớn cũng có kiến thức giới hạn ở cảnh giới nào đó. Đôi khi họ cũng trích dẫn vài câu trong “Thánh kinh”, hoặc sách vở, kinh điển để nâng cao giá trị lời nói, điều này có khác nào những nhà chính trị khi diễn thuyết. Phương pháp khoa học chính xác nhất là phải tự ḿnh qua hẳn thế giới đó nghiên cứu. Các ông nên biết thân thể chúng ta không phải môi trường duy nhất của linh hồn và giác quan của nó cũng không phải phương tiện duy nhất để nghiên cứu ngoại cảnh. Nếu ta chấp nhận rằng vũ trụ có nhiều cơi giới khác nhau và mỗi thể con người tương ứng với một cơi, th́ ta thấy ngay rằng thể xác cấu tạo bằng nguyên tử cơi trần nên chỉ giới hạn trong cơi này được thôi. Các thể khác cũng có giác quan riêng của nó và khi giác quan thể vía được khai mở, ta có thể quan sát các cơi giới vô h́nh dễ dàng. Khi từ trần, thể xác tiêu hao, các giác quan không c̣n sử dụng được nữa th́ linh hồn sẽ tập phát triển các giác quan thể vía ngaỵ Nếu biết cách khai mở các giác quan này khi c̣n sống, ta có thể nh́n thấy cơi âm một cách dễ dàng.

Giáo sư Allen ngập ngừng :

- Nhưng có một quan niệm lại cho rằng, sau khi chết linh hồn sẽ lên thiên đàng hay xuống địa ngục vĩnh viễn, điều này ra sao ?

Hamud lắc đầu :

- Đó là một quan niệm không hợp lư, v́ điều này cho rằng khi chết linh hồn sẽ đổi thay toàn diện. Sau khi chết, linh hồn sẽ mất hết tính xấu để trở nên toàn thiện, trở nên một vị thiên thần vào cơi thiên đàng hoặc là linh hồn có thể mất hết các tính tốt để trở nên xấu xa, trở nên một thứ ma quỷ bị đẩy vào địa ngục. Điều này vô lư v́ sự tiến hoá phải từ từ, chứ không thể đột ngột được. Trên thế gian này, không ai toàn thiện hay toàn ác. Trong mỗi chúng ta đều có các chủng tử xấu, tốt do các duyên, nghiệp từ tiền kiếp để lại; tùy theo điều kiện bên ngoài mà những chủng tử này nẩy mầm, phát triển hay thui chột, không thể phát triển. Một người tu thân là một người biết ḿnh, lo vun xới tinh thần để các nhân tốt phát triển, giống như người làm vườn lo trồng hoa và nhổ cỏ dại. Thực ra, khi sống và chết, con người không thay đổi bao nhiêu. Nếu khi sống họ ăn tham th́ khi chết, họ vẫn tham ăn, chỉ có khác ở chỗ, điều này sẽ không c̣n được thoa? măn v́ thể xác đă hư thối, tan ră mất rồi. Sau khi chết, t́m về nhà thấy con cháu ăn uống linh đ́nh mà họ th́ không sao ăn được, ḷng ham muốn gia tăng cực độ như lửa đốt gan, đốt ruột, đau khổ không sao tả được.

- Như ông đă nói, loài ma đói thường rung động theo không khí quanh đó, như thế họ có thoa? măn không ?

- Khi người sống ăn ngon có các tư tưởng khoái lạc th́ loài ma đói xúm quanh cũng t́m cách rung động theo tư tưởng đó, nhưng không làm sao thoa? măn cho được. Điều này ví như khi đói, nghĩ đến món ăn ngon ta thấy khoan khoái, ứa nước bọt nhưng điều này đâu có thoa? măn nhu cầu bao tử đâu. Các loại ma hung dữ, khát máu thường tụ tập nơi mổ sẻ súc vật, ḷ sát sinh để rung động theo những không khí thô bạo ở đó. Những người giết súc vật trong nhà vô t́nh mời gọi các vong linh này đến, sự có mặt của họ có thể gây nhiều ảnh hưởng xấu, nhất là cho nhũng người dễ thụ cảm.

- Đa số mọi người đều cho rằng ma quỷ thường xuất hiện ở nghĩa địa, điều này ra sao ?

- Sự hiện h́nh ở nghĩa địa chỉ là h́nh ảnh của thể phách đang tan ră, chứ không phải ma quỷ, vong linh. Khi ta chết, thể xác hư thối th́ thể phách vốn là thể trung gian giữa thể xác và thể vía cũng tan ră theo. Thể phách được cấu tạo bằng những nguyên tử tương đồng với nguyên tử cơi trần. Nhưng trong đó có nhiều nguyên tử 'dĩ tháí, nên nhẹ hơn, nó thu thập các sinh lực c̣n rơi rớt trong thể xác, để cố gắng kéo dài sự sống thêm một thời gian nữa. V́ đang tan ră nên thể phách không hoàn toàn, do đó, đôi khi ta thấy trên nghĩa địa có những h́nh ảnh người cụt đầu, cụt chân, bay là là trên các nấm mồ, người không hiểu th́ gọi đó là mạ Theo sự hiểu biết của tôi, th́ việc thiêu xác tốt đẹp hơn việc chôn cất, v́ để thể xác tan ră từ từ làm cho linh hồn đau khổ không ít và thường ở trong một giai đoạn hôn mê, bất động một thời gian rất lâu. Thiêu xác khiến vong linh thấy ḿnh không c̣n ǵ quyến luyến nữa nên siêu thoát nhanh hơn nhiều.

- Ma quỷ thường thuộc thành phần nào trong xă hội ?

- Chúng thuộc đủ mọi thành phần, tùy theo dục vọng khi c̣n sống. Người chết bất đắc kỳ tử thường lưu lại cơi âm lâu hơn người chết già v́ c̣n nhiều ham muốn hơn. Những kẻ sát nhân bị hành quyết vẫn sống trong cảnh tù tội, giận hờn và có ư định trả thù. Một người tự tử để trốn nợ đời cũng thế, y sẽ hôn mê trong trạng thái khổ sở lúc tự tử rất lâu. Định luật cơi âm xác nhận rằng, “Chính cái dục vọng của ta quyết định cảnh giới ta sẽ đến và lưu lại ở đó lâu hay mau.”

- Số phận của những người quân nhân tử trận th́ ra sao ?

- Họ cũng không ra ngoài luật lệ đó, tùy theo dục vọng từng cá nhân. Tuy nhiên, người hy sinh tính mạng cho một lư tưởng có một tương lai tốt đẹp hơn, v́ cái chết cao đẹp là một bậc thang lớn trong cuộc tiến hoá. Họ đă quên ḿnh để chết và sống cho lư tưởng th́ cái chết đó có khác nào những vị thánh tử đạo. Dĩ nhiên không phải quân nhân nào cũng sống cho lư tưởng và những kẻ giết chóc v́ oán thù và chết trong oán thù lại khác hẳn.

- Như ông nói th́ người chết vẫn thấy người sống ?

- Thật ra phải nói như thế này. Khi chết các giác quan thể xác đều không sử dụng được nữa, nhưng người chết vẫn theo dơi mọi sự dễ dàng v́ các giác quan thể vía. Không những thế họ c̣n biết rất rơ tư tưởng, t́nh cảm liên hệ; mặc dù họ không c̣n nghe thấy như chúng tạ Nhờ đọc được tư tưởng, họ vẫn hiểu điều chúng ta muốn diễn tả.

- Như vậy th́ họ Ở gần hay ở xa chúng ta ?

- Khi mới từ trần, người chết luôn quanh quẩn bên gia đ́nh, bên những người thân nhưng theo thời gian, khi ư thức hoàn cảnh mới, họ sẽ tách rời các ràng buộc gia đ́nh để sống hẳn ở cơi giới của họ.

- Như thế có cách nào người sống tiếp xúc được với thân nhân quá cố không ?

- Điều này không có ǵ khó. Hăy nghĩ đến họ trong giấc ngủ. Thật ra nếu hiểu biết th́ ta không nên quấy rầy, v́ làm thế chỉ gây trở ngại cho sự siêu thoát. Sự chết là bước vào một đời sống mới, các sinh lực từ trước vẫn hướng ra ngoài, th́ nay quay vào trong, linh hồn từ từ rút khỏi thể xác bằng một bí huyệt trên đỉnh đầu. Do đó, hai chân từ từ lạnh dần rồi đến tay và sau cùng là trái tim. Lúc này người chết thấy rất an tĩnh, nhẹ nhàng không c̣n bị ảnh hưởng vật chất. Khi linh hồn rút lên óc, nó sẽ khơi động các kư ức, cả cuộc đời sẽ diễn lại như cuốn phim. Hiện tượng này gọi là “hồi quang phản chiếu” (Memory projection). Đây là một giây phút hết sức quan trọng v́ nó ảnh hưởng rất lớn đến đời sống cơi bên kia. Sợi dây từ điện liên hệ giữa thể xác và thể phách sẽ đứt hẳn. Đây là lúc người chết hoàn toàn hôn mê, vô ư thức để linh hồn rút khỏi thể phách và thể vía bắt đầu lo bảo vệ sự sống của nó bằng cách xếp lại từng lớp nguyên tử, lớp nặng bọc ngoài và lớp thanh nhẹ Ở trong. Sự thu xếp này ấn định cơi giới nào vong linh sẽ đến.

- Ông du hành sang cơi âm thế nào ?

- Nói như thế không đúng lắm, v́ ám chỉ một sự di chuyển từ nơi này đến nơi khác. Các cơi thật ra ở cùng một nơi chỉ khác nhau ở chiều không gian và thời gian. Sang cơi âm là sự chuyển tâm thức, sử dụng giác quan thể vía để nhận thức chứ không phải đi đến một nơi nào hết. Sở dĩ cơi trần không thấy cơi âm v́ nguyên tử cấu tạo nó quá nặng nề, rung động quá chậm không thể đáp ứng với sự rung động nhanh của cơi âm. Quan niệm về không gian cũng khác v́ đây là cơi tư tưởng, nghĩ đến đâu là ta đến đó liền, muốn gặp ai chỉ cần giữ h́nh ảnh người đó trong tư tưởng ta sẽ gặp người đó ngaỵ Khi di chuyển ta có cảm giác như lướt trôi, bay bỗng v́ không c̣n đi bằng hai chân như thể xác.

- Những người chết nhận thức về đời sống mới ra sao ?

- Trừ những kẻ cực kỳ hung dữ, ghê gớm, đa số mọi người thức tỉnh trong cảnh giới thứ năm hoặc thứ sáu, vốn có rung động không khác cơi trần là bao. Lúc đầu họ c̣n bỡ ngỡ, hoang mang nhưng sau sẽ quen đi. Tùy theo t́nh cảm, dục vọng mà họ hành động. Tôi đă gặp vong linh của một thương gia giàu có, ông này cứ quanh quẩn trong ngôi nhà cũ nhiều năm, ông cho tôi biết rằng ông rất cô đơn và đau khổ. Ông không có bạn và cũng chả cần ai. Ông trở về căn nhà để sống với kỷ niệm xưa nhưng ông buồn v́ vợ con ông vẫn c̣n đó nhưng chả ai để ư đến ông. Họ tin rằng ông đă lên thiên đàng, v́ họ đă bỏ ra những số tiền, tổ chức các nghi lễ tôn giáo rất lớn, một tu sĩ đă xác nhận thế nào ông cũng được lên thiên đàng. Tôi khuyên ông ta nên cởi bỏ các quyến luyến để siêu thoát nhưng ông ta từ chối. Một vài người thân đă qua đời cũng đến t́m gặp, nhưng ông cũng không nghe họ. Có lẽ ông ta sẽ c̣n ở đó một thời gian lâu cho đến khi các lưu luyến phai nhạt hết. Tôi đă gặp những vong linh quanh quẩn bên cạnh cơ sở mà họ gầy dựng nên, họ vô cùng đau khổ và tức giận v́ không c̣n ảnh hưởng được ǵ, họ rất khổ sở khi người nối nghiệp, con cháu có quyết định sai lầm, tiêu phá cơ nghiệp. Tôi đă gặp những người chôn cất của cải, phập phồng lo sợ có kẻ t́m ra, họ vẫn quanh quẩn gần đó và đôi khi t́m cách hiện về doa. nạt những người bén mảng đến gần nơi chốn dấu. Vong linh ghen tuông c̣n khổ sở hơn nữa; họ không muốn người họ yêu mến chia sẻ t́nh yêu với kẻ khác. Đôi khi họ điên lên khi chứng kiến sự âu yếm của người họ yêu mến và người khác. Dĩ nhiên họ không thể làm ǵ được nên vô cùng khổ sở. Những nhà lănh đạo, những vua chúa, những người hống hách quyền uy th́ cảm thấy bất lực khi không c̣n ảnh hưởng ǵ được nữa, nên họ hết sức đau khổ. Hăy lấy trường hợp một vong linh chết đuối, v́ y không tin ḿnh đă chết, nên cứ ở trong t́nh trạng lúc chết, nghĩa là ngộp nước. V́ đầu óc hôn mê, nên y không nh́n thấy cơi âm, mà vẫn giữ nguyên h́nh ảnh cơi trần, dĩ nhiên nó chỉ nằm trong tư tưởng của y mà thôi. Nói một cách khác, thời gian như ngừng lại, y cứ thế hôn mê trong nhiều năm. Tôi đă cố gắng thuyết phục nhưng nói ǵ y cũng không nghe, tôi bèn yêu cầu y trở về nhà, đầu óc y hôn mê quá rồi, nên cũng không sao trở về được. Nhờ các bạn bè cơi vô h́nh, tôi t́m được tên tuổi, và địa chỉ thân nhân vong linh. Tôi tiếp xúc với họ và yêu cầu lập một nghi lễ cầu siêu để cảnh tỉnh vong linh. Nhờ sức chú nguyện mănh lực của buổi cầu siêu, tôi thấy vong linh từ từ tỉnh táo ra, nghe được lời kinh. Y trở về nhà và chứng kiến buổi cầu siêu của con cháu gần 60 năm sau khi y qua đời. Sau đó y chấp nhận việc ḿnh đă chết và siêu thoát…

- Ông cho rằng sự cầu nguyện có lợi ích đến thế sau ?

- Cầu siêu cho vong linh là một điều hết sức quan trọng và ích lợi , v́ nó chứa đựng một sức mạnh tư tưởng vô cùng mănh liệt. Oai lực lời kinh và âm hưởng của nó thật là vô cùng ở cơi âm nếu người ta tụng niệm chú tâm, sử dụng hết cả tinh thần. Tiếc thay, người đời chỉ coi tụng niệm như một h́nh thức. Họ chỉ biết đọc các câu kinh trên đầu môi, chót lưỡi chứ không biết tập trung tinh thần, nên mất đi phần nào hiệu nghiệm. Sự cầu nguyện có một sức mạnh kinh khủng, có thể dời núi lấp sông, đó là bí huyết khoa “Mật tông Tây Tạng”.

- Như ông nói th́ tôn giáo Tây Tạng có hiệu nghiệm nhiều hay sao ?

- Vấn đề cầu nguyện cho người chết không phân biệt tôn giáo và cũng không cần theo một nghi thức, nghi lễ nào nhất định, mà chỉ cần tập trung tư tưởng, hết sức chú tâm cầu nguyện. Theo sự hiểu biết của tôi th́ tôn giáo nào cũng có những nghi lễ riêng và nghi lễ nào cũng tốt nếu người thực hành thành tâm.

- Như vậy nghi lễ rửa tội trước khi chết có ích lợi ǵ không ?

- Một số người tin rằng, hạnh phúc vĩnh cữu của con người tùy thuộc tâm trạng y lúc từ trần. Nếu lúc đó y tin rằng ḿnh được cứu rỗi th́ như được một vé phi cơ lên thiên đàng, c̣n không y sẽ xuống địa ngục. Điều này gây nhiều sợ hăi, lo âu vô ích. Nếu một người chết th́nh ĺnh th́ sao? Phải chăng họ sẽ xuống địa ngục ? Nếu một tín đồ hết sức ngoan đạo nhưng chết ngoài trận mạc th́ sao ? Họ đâu được hưởng nghi lễ rửa tội ? Sự chuẩn bị hữu hiệu nhất là có một đời sống thanh cao, nếu ta đă có một đời sống cao đẹp, th́ tâm trạng khi chết không quan trọng. Trái lại, ta không thể ao ước một tương lai tốt đẹp dù tang lễ được cử hành bằng các nghi lễ to lớn, linh đ́nh nhất. Dù sao, tư tưởng chót trước khi ĺa đời cũng rất hữu ích cho cuộc sống mới bên kia cửa tử . Nó giúp vong linh tỉnh táo, dễ thích hợp với hoàn cảnh mới hơn. Một cái chết thoải mái, ung dung phải hơn một cái chết quằn quại, chết không nhắm mắt được. Theo tôi th́ sự hiểu biết về cơi vô h́nh, sự chuẩn bị cho cái chết là điều hết sức quan trọng, cần được phổ biến rộng răi, nhưng tiếc là ít ai chú ư đến việc này.

- Vậy theo ông, chúng ta cần có thái độ ǵ ?

- Đối với người Âu tây, đời sống bắt đầu khi lọt ḷng mẹ, và chấm dứt lúc chết, đó là một quan niệm cần thay đổi. Đời sống cơi trần chỉ là một phần nhỏ của chu kỳ kiếp sống. Chu kỳ này được biểu hiện bằng một ṿng tṛn mà sự sống và chết là những nhịp cầu chuyển tiếp giữa hai cơi âm, dương, giữa thế giới hữu h́nh và vô h́nh. Trên con đường tiến hoá, c̣n hằng ha sa số các chu kư, các kiếp sống cho mỗi cá nhân. Linh hồn từ cơi thượng giới cũng phải qua cơi trung giới. Phần ở cơi trần chỉ là một phẩn nhỏ của một kiếp sống mà thôi. Trong chu kỳ này, phần quan trọng ở chỗ ṿng tṛn tiến sâu vào cơi trần và bắt đầu chuyển ngược trở lên, đó là lúc linh hồn hết tha thiết với vật chất, mà có ư hướng về tâm linh. Các cổ thư đă vạch ra một đời sống ở cơi trần như sau : 25 năm đầu để học hỏi, 25 năm sau để lo cho gia đ́nh, đây là giai đoạn tiến sâu vào trần thế, 25 năm sau nữa phải từ bỏ việc đời để lo cho tâm linh, đó là thời điểm quan trọng để đi ngược lên, hướng về tâm linh, và 25 năm sau chót phải từ bỏ tất cả, chỉ tham thiền, quán tưởng ở nơi rừng sâu, núi thẳm. Đối với người Á châu th́ 50 tuổi là lúc từ bỏ vật chất để hướng về tâm linh, nhưng người Âu châu lại khác, họ ham mê làm việc đến độ mù quáng, cho đến già vẫn tranh đấu hết sức vất vả, cho dục vọng, cho bản ngă, cho sự sống c̣n, cho sự thụ hưởng . Do đó, đa số mất quân b́nh và khi chết hay gặp các nghịch cảnh không tốt. Theo ư tôi, chính v́ sự thiếu hiểu biết về cơi âm nên con người gây nhiều tai hại ở cơi trần. Chính v́ không nh́n rơ mọi sự một cách tổng quát, nên họ mới gây lầm lỗi, chứ nếu biết tỷ lệ đời sống cơi trần đối với toàn kiếp người, th́ không ai dồn sức để chỉ lo cho 1/3 kiếp sống, mà sao lăng các cơi trên. Nếu con người hiểu rằng quăng đời ở cơi trần rất ngắn ngủi, đối với trọn kiếp người và đời sống các cơi khác c̣n gần với chân lư, sự thật hơn th́ có thể họ đă hành động khác đi chăng ? Có lẽ v́ quá tin tưởng vào giác quan phàm tục, nên đa số coi thế giới hư ảo này là thật và cơi khác là không có…

- Nhưng nếu ông cho rằng các cơi kia c̣n gần với sự thật hơn, th́ tại sao ta lại kéo lê kiếp sống thừa ở cơi trần làm ǵ ? Tại sao không rũ nhau đi sang cơi khác có tốt hơn không ?

Hamud mỉm cười :

- Tuy cơi trần hư ảo, nhưng nó có những lợi ích của nó, v́ con người chỉ có thể t́m hiểu, và phát triển xuyên qua các rung động thô thiển này thôi. Cơi trần có các bài học mà ta không t́m thấy ở đâu khác. Chính các bậc chân tiên, bồ tát trước khi đắc quả vị đều phải chuyển kiếp xuống trần, làm các công việc vĩ đại như một thử thách cuối cùng. Muốn khai mở quyền năng, con người phải tiếp nhận các bài học ở cơi trần, nhờ học hỏi những bài học này, họ mới trở nên nhạy cảm với các rung động ở cơi trên.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageLệ Tiên
No Avatar
Đại tướng
tui không tin!
ảnh cũng chỉ là ảnh thôi, nó là "sản phẩm" của con người, có thể làm ra máy ảnh, phim ảnh th́ những thứ xuất hiện trên ảnh sao lại không làm dc chứ. cái bóng ng mờ mờ đó là kết quả cảu việc rửa ảnh bị dính dấu vết của bức ảnh trước đó c̣n in trên phim và khi rửa không đảm bào các yêu cầu đặt ra... mai mốt em gặp Ma em sẽ post bài thank bác, giờ th́ không có chuyện mê tín dị đoan đâu.
c̣n các câu chuyện, ai cũng khẳng định chuyện của ḿnh là thật và cho rằng chuyện ng khác kể là bịa đặt... vậy nghĩa là...
rất cảm ơn bác có công sưu tầm và up lên đây nhưng em chưa đọc bài nào hết v́ nó dài quá mà dứt khoát là em không tin. up tiếp đi, up thật nhiều vào cho bơ công thuyết phục mọi ng bấy lâu nay....
Nhận hướng dẫn thổi sáo cơ bản, free cho người mới tập tại khu vực phố Xốm, hoặc gần khu Ba La hà đông...!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
ZetaBoards - Free Forum Hosting
Create a free forum in seconds.
Go to Next Page
« Previous Topic · (¯`°•.¸¯`°•† Buôn dưa lê †•°´¯¸.•°´¯) · Next Topic »
Add Reply
  • Pages:
  • 1
  • 3


Xem tốt nhất trên các tŕnh duyệt: Oprera, Mozilla Firefox, Google Chrome ở độ phân giải 1024 x 768 pixels.