Welcome Guest [Log In] [Register]
Đang tải công cụ t́m kiếm...
ALBUM ĐƯỢC ĐỀ CỬ:

NỘI QUY CÂU LẠC BỘ TIÊU-SÁO VIỆT NAM
Quy định khi viết bài
HƯỚNG DẪN 4RUM FANPAGE DIỄN ĐÀN
- Hướng dẫn post nhạc lên diễn đàn
- Hướng dẫn post video từ youtube
- Hướng dẫn up ảnh lên diễn đàn
- Hướng dẫn chỉnh sửa profile
Liên kết:
-Làm bằng ô tô rẻ nhất VN: hocbangoto.net
-Tư vấn & hỗ trợ đầu tư tài chính: babfx.com
Đang cập nhật bài viết mới, bạn chờ chút nhé...
Nếu đợi lâu hăy xem bài viết mới TẠI ĐÂY
Chào mừng bạn đă đến với câu lạc bộ tiêu, sáo Việt Nam
Ở đây, các bạn có thể học hỏi, trao đổi kinh nghiệm về các kỹ thuật chơi sáo, tiêu và các loại nhạc cụ khác với thành viên trong cả nước.
Bạn c̣n có thể tham gia các buổi offline thú vị, giúp bạn hiểu rơ và thêm yêu thích loại nhạc cụ phổ biến này
Nếu chưa tạo tài khoản, hăy ĐĂNG KƯ để có thể sử dụng đầy đủ các chức năng của diễn đàn:
Posted Image

Nếu quên mật khẩu bạn click VÀO ĐÂY, mật khẩu sẽ gửi vào email của bạn

Nếu bạn đă có tài khoản, hăy đăng nhập vào tài khoản của ḿnh!

Username:   Password:
Add Reply
Truyện ngắn " 1 phút quay về "
Topic Started: 02/04/2012 - 05:37 pm (1,194 Views)
TieuPhi
Member Avatar
Đại tướng
C̣n cha gót đỏ như son

Một mai cha mất gót con chôn bùn


Đă lâu lắm rồi, kể từ ngày tôi chưa xuất gia cho đến bây giờ, đối với mọi người, tôi luôn ngại ngùng khi đề cập đến hai đấng sinh thành. Bởi cha mẹ tôi là những người bạn đời “bất đắc dĩ”, t́nh cờ gặp nhau trong khói lửa ly loạn và trở thành bạn tâm đầu. Tôi muốn để cho thời gian tự xóa nḥa dĩ văng. Nhưng gió hạ chiều nay buồn quá! Đâu đây cứ văng vẳng bài hát về t́nh mẹ với cha, khiến ḷng tôi nao nao ngược ḍng về quá khứ …

… Ngày ấy, ba tôi vốn xuất thân từ ḍng dơi Nho gia chính thống, quê tại Trảng Bàng, thuộc vào hàng khá giả, có cả đồn điền cao su. C̣n mẹ tôi, người ở tận Long An. Dưới thời Mỹ - Diệm, chiến tranh ấp chiến lược triền miên, nên mẹ tôi từ giă quê nhà, tỵ nạn ở phương xa và t́nh cờ gặp ba tôi trong một chiều nắng đẹp nơi tiệm may ngoại thành tỉnh Tây Ninh. Qua nhiều năm gặp gỡ hai vị phải ḷng nhau và đi đến hôn nhân (được tổ chức nơi tiệm may của mẹ). Những tưởng cuộc đời sẽ đẹp như mơ, nào ngờ! Khi mẹ tôi có mang anh trai tôi mới vỡ lẽ ra, ba đă có vợ và hai con. Tủi buồn thay cho phận gái “Mười hai bến nước”, nhưng biết làm sao hơn khi “Ván đă đóng thuyền”. Để giữ cho đôi bên t́nh nghĩa vẹn toàn, v́ vậy nhà ai nấy ở, chỉ đến chiều thứ bảy ba mới sang chơi cho đến hết ngày chủ nhật. Và để mẹ tôi không phải thiệt tḥi, ba đă đứng ra tạo cho mẹ một hăng kem cách chỗ của người khoảng bốn, năm cây số.

Thời gian thấm thoát qua đi, anh tôi ra đời, cuộc sống b́nh yên phẳng lặng, mối giao hảo đôi bên vẫn tốt đẹp b́nh thường, và đến phiên tôi góp mặt vào mái ấm gia đ́nh nhỏ ấy. Từ khi có tôi, công việc làm ăn của ba mẹ phất dần lên, mẹ tôi vui lắm. Người dự kiến một tương lai nhiều tốt đẹp. Nhưng niềm vui nào có được bao lâu khi em trai út tôi ra đời, đúng vào thời kỳ chiến tranh khốc liệt giữa cách mạng và quốc gia (năm Mậu Thân). V́ muốn bảo toàn an ninh cho bốn mẹ con chúng tôi, nên ba thương lượng cùng mẹ, chuyển gia đ́nh tôi về nhập cư chung một nhà với má lớn cùng các ông anh bà chị quư đầy quyền uy, oai vệ (nơi đó cũng có hăng kem lớn). Những ngày đầu, đôi bên c̣n êm ấm thuận ḥa, bởi mẹ tôi đảm đương hết mọi công việc, từ giao hàng đến nội trợ, c̣n phái đoàn lớn chỉ việc đếm tiền … Song, cổ nhân có câu “Chén chung sóng c̣n phải chạm”, lâu ngày sự mâu thuẫn rạn nứt giữa hai phái đoàn ngấm ngầm phát khởi, cụ thể nhất là giữa hai đàn con: “Nhất biên trọng, nhất biên khinh”. Anh trai tôi lên sáu, gầy ốm khẳng khiu, vậy mà phải ăn đ̣n bởi các ông anh quư tử. Thương con dại, mẹ tôi điều đ́nh với ba, xin cho ra riêng ở nơi vườn cao su. Ba hứa nhưng cứ chần chừ không tiến tới. Cuộc chiến tranh lạnh khởi đầu và ngày càng cao độ. Nghĩ ḿnh cực khổ, con cái lại thiệt tḥi, buồn ba không giữ lời hứa, rồi một hôm nhân chuyến về thăm ngoại, mẹ đă âm thầm thu dọn hành lư dẫn anh em tôi đi măi măi. Sự việc xảy ra ba hối hận vô cùng, mấy lần về tận quê ḍ hỏi, năn nỉ mẹ, thậm chí đến cả việc bắt cóc anh trai tôi để dọa, nhưng mẹ tôi quả là một con người cứng rắn, nhất quyết “một đi không trở lại” dù phải một ḿnh đương đầu với bao khó khăn nuôi ba con nhỏ. Sau nhiều phen không kết quả, ba tôi đành bỏ cuộc. Năm ấy, tôi vừa lên bảy và bắt đầu cảm thấy ngậm ngùi, luyến tiếc khi nh́n ba lặng lẽ quay về. Từ đó về sau ba không xuống nữa, v́ chiến tranh hay v́ lẽ ǵ tôi không rơ! Thỉnh thoảng mẹ cho phép anh em tôi lên thăm Người. Vài năm sau đất nước ḥa b́nh, đời sống kinh tế khó khăn, thế là chúng tôi không đi thăm ba nữa! Ba tôi không về, mẹ cũng chẳng lên, bên ngoại các d́ đều trách mắng ba là kẻ bạc t́nh, riêng tôi ngậm ngùi thấu hiểu “T́nh ba không bạc”.

… Xuân, hạ, đông qua, ngót mười năm trời tôi không một lần đến nhà ba, chỉ có anh tôi chuyển về làm việc ở gần nên thường xuyên lui tới. Cuối mùa đông năm 1990, tôi đi xuất gia, nghĩ chút t́nh xưa, mẹ tôi có về báo tin cho ba biết. Trầm tư giây lát, ba hỏi mẹ:

- V́ sao nó xuất gia, có phải buồn tôi không?

Và ba nhắn mẹ nói với tôi: “Đừng xuất gia theo đạo Phật, ăn chay giữ giới nhiều cực khổ lắm. Nếu muốn đi tu, qua đạo Cao Đài cũng được!”

Ba c̣n ngậm ngùi: “Nếu bà c̣n sống chung với tôi có lẽ giờ con đă làm bác sĩ, kỹ sư …”

Bởi v́ đàn con lớn của ba có người đă là bác sĩ như điều ba mong ước. Mẹ tôi về thuật lại, và bà thản nhiên: “Không làm bác sĩ th́ làm tu sĩ, có sao đâu!”

Tôi thoáng xót xa trước tấm chân t́nh của ba, dù có chút muộn màng. Tôi dự định sẽ về thăm Người, nhưng rồi ngày xuất gia đă đến và liên tiếp những tháng năm sau, tôi vào trường Cơ Bản. Hai hệ chương tŕnh học song song, vừa đạo vừa đời, khiến tôi không phút giây thư thả. Cho đến một hôm tôi bàng hoàng nhận được tin ba đau nặng, bệnh tiểu đường thời kỳ cuối. Tranh thủ kỳ nghỉ hè tôi về Tây Ninh thăm viếng. Nh́n ba gầy yếu lẻ loi trong căn nhà quạnh quẽ, nước mắt tôi cứ muốn trào ra, hai cha con cứ im lặng nh́n nhau. Tôi nghe các d́ nói rằng nhà của ba bây giờ sa sút lắm, các anh chị chia tài sản hết rồi, ba tuy bệnh nhưng phải hành nghề hốt thuốc bắc tại nhà để đắp đổi qua ngày … Bất giác, tôi rút ra năm mươi ngàn từ trong vở, khe khẽ thưa: “Được tin ba bệnh, con về thăm mà không biết ba dùng được món ǵ, chút tiền này mong ba nhận cho, gọi là tấm ḷng của con đối với ba!”

Ba lặng lẽ nh́n tôi giây lâu, rồi từ chối: “Ba không nhận của con đâu! Từ hồi nào đến giờ ba có lỗi với các con. Con không giận mà c̣n đến thăm là tốt lắm rồi! Làm sao ba có thể nhận được của con. Hăy dành đi học. Hăy gắng tu học để cầu nguyện cho ba!”

Tôi quay mặt đi cố dằn cơn xúc động, bao năm trong đời, đây là lần đầu tiên tôi được nghe ba nói một cách thâm t́nh đến như thế. Tôi giă từ ba mà nghe ḷng nặng trĩu vấn vương … Tôi cầu mong căn bệnh đừng hoành hành Người để tôi có ngày trở lại … Có ngờ đâu! Đó là lần gặp gỡ sau cùng của hai cha con tôi. Ba bị bệnh tiểu đường nhưng lại đột ngột ra đi v́ chứng tai biến mạch máu năo, cách sau hai tháng ngày tôi đến thăm, mẹ tôi hay tin, nhưng bấy giờ bà đă xuất gia nên giấu chẳng cho tôi hay, chỉ cho anh và em tôi đi viếng … Măi đến khi an táng xong tôi mới biết. Từ đây tôi măi măi mất ba rồi! …

Tôi không được tiễn đưa ba lần sau cùng về bên kia thế giới vĩnh hằng, và cũng không được ném những hạt cát sau cùng lên nấm mộ. Tôi không nỡ trách mẹ tôi, cũng như không bao giờ thố lộ niềm thương nhớ ngập ḷng và những đêm thầm gọi “Ba ơi!” Bởi tôi hiểu trong tận cùng sâu thẳm của tâm hồn giữa ba và mẹ đều có nỗi đau riêng thầm lặng. Hồi tưởng lại thuở sanh tiền, ba tôi là người ít nói, thương con lắm chỉ biết xoa đầu. Chẳng biết đời tôi được ba xoa đầu bao nhiêu lần nhỉ?! …

Ca dao có câu:

“C̣n cha gót đỏ như son

Một mai cha mất gót con chôn bùn”.

Tôi không có được duyên may tận hưởng những ngày “gót đỏ như son”. V́ vậy, tôi không bi lụy lắm trong hoàn cảnh phải “chôn bùn”. Song mấy mươi năm tôi không được gần cha, tôi buồn, tôi ước mơ một t́nh thương tŕu mến từ bàn tay phụ tử, mặc dù t́nh thương ấy đă được mẹ chia xẻ bù đắp, nhưng làm sao bằng nếu có đủ cả hai. Thế mới biết, cuộc đời là bản trường ca đầy ngang trái bẽ bàng! Ai chẳng biết “sống thác là chuyện đi về, hợp tan là tṛ dâu bể”. Và tuy Người đă ra đi gần bốn năm tṛn, nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi cứ nghe ḷng vời vợi, thăm thẳm mênh mông với hai chữ “phù sinh”.

Giă từ dĩ văng, quay về cùng thực tại, xin cho tôi được mang chút niềm riêng gởi vào tập Suối Nguồn. Tôi muốn nó trôi đi, ḥa cùng hàng triệu con tim đang thổn thức đón chờ ngày đại lễ Vu Lan. Xin chúc cho những ai hưởng trọn nụ hồng tươi thắm, và xin ân cần chia xẻ cùng ai những đóa hoa trắng bạc. Nhưng dù hoa hồng hay hoa trắng, chúng ta hăy cùng nhau chắp tay thành kính, nguyện cầu cho thế giới ḥa b́nh, nhân loại bớt điêu linh. Nguyện cầu cho những mái ấm gia đ́nh bớt đi điều ngang trái, để cho những đứa con thơ không c̣n lẻ loi cô quạnh giữa chợ đời, đêm về không c̣n khắc khoải gọi “mẹ ơi! …” hay “ba ơi! …”
Edited by TieuPhi, 14/05/2012 - 08:08 pm.
Đâu là bến Giác bờ mê ?
Sóng to c̣n đó năo nề gian truân.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageTraiThamLang90
Member Avatar
Thượng tướng
ḿnh ko biết bạn SN bao nhiu?
hoàn cảnh ra sao, phải chăng đồng cảm với câu chuyện này
ḿnh đọc xong truyện này lại nghĩ về ḿnh
bản thân ḿnh giờ dc gặp lại 3 ḿnh
ko biết là xẽ chạy đến ôm lấy ông ấy
hay chỉ nh́n rồi thở giài...............................................
thôi
những ḍng kư ức lại ùa về trong ḿnh mất rồi
buồn lắm
bản thân ḿnh phiêu bạt nh́u rồi
và hiểu ra 1 điều
ko ở đâu = ở bên mẹ hiền
hăy xem clip này nhé
Edited by TraiThamLang90, 02/04/2012 - 07:14 pm.
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
PhanQuocThinh
Member Avatar
Gà Chúa
@*jj @*jj @*jj
Khi nào buồn hăy vẽ những v́ sao
Tô vào đó những gam màu bạn thích
Bạn sẽ thấy cuộc đời thật là đẹp
Xanh, đỏ, tím, vàng, đâu chỉ một màu đen
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageoOoAnegoOo
Member Avatar
Dạ Du Thần Khách
truyện dài quá ḿnh ngại đọc hjhj. Video @*jj @*jj
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
TieuPhi
Member Avatar
Đại tướng
TrieuManLong
26/04/2012 - 03:40 pm
truyện dài quá ḿnh ngại đọc hjhj. Video @*jj @*jj
ông cũng rảnh dữ (>O<) (>O<) (>O<)
Đâu là bến Giác bờ mê ?
Sóng to c̣n đó năo nề gian truân.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
namtien1102
Member Avatar
Thiếu tướng
:cuong: :cuong: :cuong: :cuong: :cuong: :cuong: :cuong: :cuong: :cuong: :cuong: :cuong: :cuong: :cuong: :cuong:
TG
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted Imagecây sáo quê hương
Member Avatar
Cây sáo quê hương

xúc động thật t́nh cảm thực sự quá vĩ đại mà chính chúng ta- những người tạo ra t́nh cảm cũng không hiểu được hết :cuong: :cuong:
FANPAGE chính thức của diễn đàn tiêu sáo:
https://goo.gl/WU5GJU
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
boi
Member Avatar
boi
hay quá đi @*jj @*jj @*jj
Cung thương vi vút lưng chừng
Đàn dây đôi ngả nhớ thương ngậm ngùi
Lỗi đàn hay lỗi do trời
Nhịp âm đứt đoạn chơi vơi t́nh sầu
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Tinhnguyentrecpi
Member Avatar
tiêu sáo du ngoạn
Mình chưa bao giờ đc gặp bố một lần,ngoại trừ hôm gọi hồn.ông ấy nhập vào e gái mình,ông ấy giơ tay lên vẫy rùi gọj mình lại bên bố.ông ấy cười,nụ cười mà mình nhớ mãi.chị dâu nói đó là lần đầu tiên ông ấy cười.vì đó là lần đầu tiên ông ấy gặp tôi.khi ông ấy đi,em gái mình tỉnh lại,mình bảo nó cười lại mà nó cười không giống káj nụ cười đó.hxhx
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
boi
Member Avatar
boi
thiệt ko vậy, nghe ghê ghê >-<o[
Cung thương vi vút lưng chừng
Đàn dây đôi ngả nhớ thương ngậm ngùi
Lỗi đàn hay lỗi do trời
Nhịp âm đứt đoạn chơi vơi t́nh sầu
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Tieudichthan
Member Avatar
Thượng uư
Truyện hay quá, thật cảm động
Thùy gia ngọc địch ám phi thanh
Tán nhập xuân phong măn lạc thành
Thử dạ khúc trung văn chiết liễu
Hà nhân bất khởi cố quốc t́nh
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
« Previous Topic · (¯`°•.¸¯`°•† Buôn dưa lê †•°´¯¸.•°´¯) · Next Topic »
Add Reply


Xem tốt nhất trên các tŕnh duyệt: Oprera, Mozilla Firefox, Google Chrome ở độ phân giải 1024 x 768 pixels.